Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:09:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tần Hạo trong lòng thấy ấm áp.”
Chiêu Dương quận chúa - cái đứa bé vắt mũi sạch , thật đúng là ấm lòng mà!
Thái hậu vươn tay vỗ vỗ mu bàn tay to của , vẻ mặt hiền từ:
“Con ơi, con cần sợ hãi, yên tâm , chúng ăn thịt , con gì cứ .”
Tần Hạo mím môi, gật đầu với Thái hậu, đó cẩn thận lướt qua những xung quanh, từng đôi mắt sáng rực đó, khiến cảm thấy tự nhiên cho lắm.
Cứ cảm giác là món ăn ngon lành , ánh mắt bọn họ hận thể ăn tươi nuốt sống luôn.
Hít——
Vợ ơi, sợ quá mất!
“Cái đó...”
Tần Hạo chậm rãi .
“ tên là Tần Hạo, nhà ở thôn Thạch Đầu, trong nhà cha , một đôi , còn vợ và con trai, năm mười tuổi, Thẩm thủ lĩnh trúng, kể từ đó về liền luôn theo ông việc.
Lần sở dĩ tới công chúa phủ, là vì Thẩm thủ lĩnh hạ lệnh nhiệm vụ, lệnh cho dẫn theo đồng đội trướng tới giải cứu Tam vương gia.
rõ võ lực của và thuộc hạ bình thường, hơn nữa công chúa phủ nhân tài đông đảo, tuyệt đối thể thành nhiệm vụ , tới nơi liền chủ động đầu hàng, đó...”
Nói tới đây, Tần Hạo đỏ bừng cả mặt, giống như một tiểu nữ nhi , e thẹn (hèn nhát) liếc Liên Cẩm một cái.
Chương 111 Sự tính kế và dã tâm của Thẩm Đình Nhạc
Thái hậu nhịn truy hỏi:
“Sau đó thì ?”
Tần Hạo hít sâu một :
“Sau đó, bộ râu quai nón để hơn mười năm, vị tiểu công t.ử cưỡng ép sai cạo sạch, tiếp theo liền đưa tới mặt .”
Mọi :
“...”
Giờ phút , bọn họ nên cái gì đây?
Liên Cẩm về phía Tần Hạo, thần sắc thanh lãnh vô ngữ, nhẹ nhàng thốt một câu:
“Ngươi là dám gặp ai ?”
Không dám gặp ai?!!
Sắc mặt Tần Hạo lập tức đỏ bừng, giống như đ-âm trúng nỗi đau , nắm c.h.ặ.t nắm tay tức tối lườm Liên Cẩm, răng hàm nghiến kêu ken két.
Vẻ mặt Liên Cẩm bình thản, chẳng chút sợ hãi:
“Sao ?
Nói trúng nỗi đau của ngươi ?
Hay là ngươi cho rằng bản thẹn khi gặp khác?
Hoặc là còn mặt mũi nào gặp ?”
“Không , !”
Đôi mắt Tần Hạo ửng đỏ, gầm thấp.
Liên Cẩm:
“Vậy thì ngươi là vì cái gì?”
“...”
Nhuệ khí của Tần Hạo ngay lập tức xì , cúi đầu lí nhí :
“ dám gặp ai, mà là...”
Thái hậu và những khác:
“...”
Mà là cái gì?
Bé con Lạc Nhiễm Nhiễm thở dài một giống như lớn, dùng bàn tay trắng trẻo mập mạp của , xót xa nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cánh tay Tần Hạo.
【 Haiz, tiểu đáng thương của bổn bảo bảo, , thật vốn thích để râu, nhưng đôi cha rắn rết đó của , từ nhỏ chà đạp dung mạo của . 】
【 Nói lớn lên chẳng giống bọn họ chút nào, bọn họ đuổi khỏi nhà, dáng vẻ mà xí , bọn họ thấy là chán ghét, đến cơm cũng nuốt trôi, ... 】
【 Tóm là, đôi phu thê đó thật là đáng ghét, bất kể là về diện mạo, là về tinh thần, từ nhỏ chà đạp , ngừng tẩy não , hận thể để tiểu trâu già cả đời, để nuôi sống cả cái nhà ăn đó. 】
Mọi , trong lòng cảm thấy thật dễ chịu chút nào.
Chẳng trách Tần Hạo để ý bộ râu mặt đến .
Thái hậu xót xa đến mức nước mắt cứ rơi xuống, vươn tay vỗ vỗ mu bàn tay to của Tần Hạo:
“Con ngoan, con thì , mẫu... ép con.”
Sống mũi Tần Hạo cay xè, một đôi mắt bò đong đầy nước mắt, đầu Lạc Nhiễm Nhiễm, tâm tư trong mắt vô cùng phức tạp, nhưng nhiều hơn cả là sự thể tin nổi.
Lạ thật đấy!
Sao bé con chuyện của ?
Còn nữa, tại thể thấy tiếng lòng của bé con, hơn nữa, nãy quan sát một lượt, dường như trong phòng đều thể thấy tiếng lòng của bé con.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?
Tần Hạo mấp máy môi, nhịn mở miệng hỏi:
“Chiêu Dương quận chúa, tại thể... bíp bíp!”
Cảm giác khó thở quen thuộc một nữa ập tới.
Nhìn cái miệng đỏ lòm như chậu m-áu của thái nãi thái gia, Tần Hạo cảm thấy quá mất, hu hu, gặp thái nãi thái gia nữa ?
Cứu mạng với...
“Chát!” một tiếng, Liên Cẩm một nữa ban cho Tần Hạo một cái tát.
Tần Hạo hoa mắt ch.óng mặt, ôm mặt tố khổ:
“Hu hu, tiểu công t.ử, đ-ánh nữa ???”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hong-bien-nho-doc-tam-dan-phao-hoi-lam-phan-ca-roi/chuong-85.html.]
Liên Cẩm chán ghét vô cùng:
“Đây là thứ ba , cảnh cáo ngươi, những lời nên , những lời nên , mong ngươi hãy suy xét cẩn thận đôi chút, ngươi nếu thật sự tìm ch-ết, cứ việc thử nữa.”
Gặp thái nãi thứ ba ???
Thái hậu và những khác Tần Hạo với vẻ mặt khó tả.
Rõ ràng thì vẻ là một khá thông minh, chẳng não chút nào nhỉ?
Chẳng lẽ gặp thái nãi còn thấy đủ ?
Nhìn thần tình thôi của , Tần Hạo bấy giờ mới bừng tỉnh đại ngộ, mạnh mẽ tát một cái trán .
Hắn đúng là một gã đần độn mà!
Mỗi gặp thái nãi thái gia, đều là lúc đang hỏi han bé con, cho nên, chỉ thể giả vờ như thấy tiếng lòng của bé con thôi.
Hít—— thật là mệt mỏi quá !
Lạc Nhiễm Nhiễm nghiêng đầu nhỏ Tần Hạo, chớp chớp đôi mắt nước tròn xoe, bĩu môi nhỏ.
【 Anh , tiểu đáng thương của bổn bảo bảo, gia đình đó coi như trâu như ngựa thì thôi , cái đầu của thế mà vấn đề, thật đúng là đáng thương mà! 】
Tần Hạo:
“...”
Đầu óc vấn đề, vấn đề, vấn đề nhé!
Thái hậu xót xa thôi, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Hạo, ngữ khí nghẹn ngào:
“Con ơi, là mẫu hậu của con, năm đó...”
Thái hậu rơi lệ, đem chuyện Tần Hạo Miêu Nhu Nhi tráo đổi, thế của Lạc Phưởng Cẩn, cùng với những gian díu giữa Miêu Nhu Nhi và Thẩm Đình Nhạc, tất cả đều kể đầu đuôi ngọn ngành.
Tần Hạo xong, cả đều ngây dại.
“Theo như lời , Miêu Nhu Nhi tâm địa cực kỳ tàn độc, căn bản sẽ để một mạng, khác nhận nuôi?”
Thái hậu áy náy lắc đầu:
“Xin con, vấn đề cũng rõ lắm, chỉ bắt Miêu Nhu Nhi xong, mới thể quá trình cụ thể năm đó.”
【 Vấn đề bổn bảo bảo nha! 】
Lạc Nhiễm Nhiễm nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ kiêu ngạo huơ huơ, may mà hệ thống Qua Qua nâng cấp , nếu bé còn thật sự ăn cái dưa cực kỳ riêng tư .
【 Năm đó, Miêu Nhu Nhi vốn dĩ là trực tiếp bóp ch-ết tiểu , nhưng Thẩm Đình Nhạc ngăn . 】
【 Ông , chỉ bồi dưỡng tiểu thành một sát thủ vô tình, để đích tay g-iết ch-ết ngoại tổ mẫu và Hoàng đế , cùng với của hoàng tộc họ Lạc, đây mới là sự trả thù lớn nhất đối với hoàng tộc họ Lạc. 】
Mọi kinh hãi trong lòng.
Sự căm hận đối với Thẩm Đình Nhạc một nữa tăng lên một tầm cao mới.
【 Thẩm Đình Nhạc đáng ghét, cũng đầu óc ông nghĩ cái gì nữa?
Rõ ràng bản vô tài vô đức, lòng hẹp hòi, chẳng là cái thá gì, mà dã tâm cực lớn, cứ tưởng cả thế giới nợ ông chắc, nhổ ! 】
【 Nếu nhà họ Thẩm năm đó nhận nuôi ông , ông sớm bà lăng loàn của đem bán , ông nên hận là nhà họ Thẩm, mà là ruột của mới đúng. 】
【 Kết quả thì , ông hận , hận nhà họ Thẩm, hận bọn họ nhận nuôi ông , tại cho ông quyền thế vốn ?
Hận bọn họ thiên vị con gái ruột của , nên đối xử khác biệt với ông ... 】
Bé con càng nghĩ càng tức.
Có những kẻ sinh là hạt giống , chịu tìm nguyên nhân từ chính bản , chỉ oán hận khác, tìm đủ cách trả thù khác, đúng là đồ lòng lang thú.
【 Hừ hừ, cả gia đình ba ngoại tổ mẫu đối xử với Thẩm Đình Nhạc hết lòng hết , từ tận đáy lòng coi ông như nhà, ông thỏa mãn, ngược còn sinh lòng căm hận bọn họ, đúng là một con sói mắt trắng. 】
【 Lúc Miêu Nhu Nhi còn tiến cung, hai bọn họ câu kết với . 】
【 Bọn họ dã tâm như , thêm Miêu Nhu Nhi trộm bảo vật của tộc Miêu, của tộc Miêu truy nã khắp các quốc gia, bà nơi nương tựa, liền nghĩ tới chuyện hoàng cung ẩn náu. 】
【 Thế là, hai gặp hợp ý, vạch một loạt kế hoạch, định một màn tráo rồng đổi phượng, để con trai của bọn họ lên ngôi hoàng đế. 】
【 Đầu tiên là đem cái giống hoang Lạc Phưởng Cẩn tráo đổi cho ngoại tổ mẫu, để trở thành đích t.ử của hoàng thất, mới tư cách tranh đoạt hoàng vị, đó hạ t.ử mẫu cổ cho ngoại tổ mẫu, tiếp theo hỗ trợ Lạc Phưởng Cẩn cùng Hoàng đế tranh đoạt hoàng vị. 】
【 Chỉ tiếc là, kế hoạch của bọn họ dù đến , Lạc Phưởng Cẩn - cái giống hoang chỉ dã tâm mà đức hạnh , từ đầu đến cuối cũng lọt mắt của Tiên hoàng, hoàng vị cuối cùng rơi tay Hoàng đế . 】
【 Đôi gian phu dâm phụ đương nhiên cam lòng , thế là bọn họ lặp chiêu cũ, để Lạc Phưởng Cẩn cùng phi t.ử của Hoàng đế , chính là Văn quý phi lăng loàn nhất câu kết với , thành công m.a.n.g t.h.a.i cái giống hoang là Nhị hoàng t.ử. 】
Chương 112 Cầm tặc tiên cầm vương
【 Bọn họ lên kế hoạch, Nhị hoàng t.ử nếu năng lực, liền trực tiếp để Lạc Phưởng Cẩn đích trận. 】
【 Vì thế những năm qua, bọn họ khắp nơi bắt thanh tráng niên, nuôi dưỡng bọn họ ở thôn Thạch Đầu, mỗi ngày tiến hành huấn luyện quân sự, chỉ mong một ngày lật đổ Hoàng đế . 】
Hít——
Mọi nhịn mà xuýt xoa, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Tần Hạo đồng t.ử co rụt, kinh hãi:
“Miêu Nhu Nhi, gặp bà vài , mỗi gặp bà , bà đều ở cùng một chỗ với Thẩm thủ lĩnh, hai quan hệ mật, như hình với bóng .
Thẩm thủ lĩnh lời bà .
Giống như là, bà mới là thể chủ .
Miêu Nhu Nhi mỗi đều bao bọc kín mít cả , tuy rằng thấy mặt bà , nhưng khẳng định, đàn bà đó chính là Miêu Nhu Nhi.”
Tần Hạo trợn trừng hai mắt, nghiến răng kêu ken két.
Hay cho gã Thẩm Đình Nhạc, cho con mụ Miêu Nhu Nhi, đúng là một đôi gian phu dâm phụ, hại gia đình bọn họ khổ quá mà!
Thật là đáng hận đến cực điểm!
Thái hậu ánh mắt lạnh lùng, xót xa vỗ vỗ vai Tần Hạo.
“Con ngoan, sắp , chúng sẽ sớm bắt hai bọn họ thôi, đợi đến khi chuyện sáng tỏ, chính là lúc con nhận tổ quy tông.”
Tần Hạo thụ sủng nhược kinh, vội vàng lắc đầu.
“Không , thích phận hiện tại hơn.”
Cho đến tận bây giờ vẫn còn mơ hồ, dám tin là con trai của Thái hậu, nhưng Thái hậu cận với , một chút cũng ghét.
Ngược còn chút thích nữa.