Hồng Lô Tuyết - 3
Cập nhật lúc: 2025-07-17 11:46:46
Lượt xem: 3,313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người tiếng lớn nhất trong phủ là Vệ quốc công, thứ hai là lão phu nhân, Vệ phu nhân chỉ thứ ba.
Nếu bà để yên, thì sẽ tìm cơ bà để áp chế bả.
Một khi Vệ phu nhân thất thế, Chu Mộ Yên vốn dựa bà để tồn tại trong phủ Quốc công, cũng chẳng còn gì đáng sợ.
07
Yến tiệc đón gió dành cho , Vệ quốc công sớm cho đến Quốc T.ử Giám báo giờ giấc cho Vệ Thiệu.
Thế nhưng đợi mãi vẫn thấy đến.
Chu Mộ Yên bên cạnh nhẹ giọng :
“Trần cô nương, tỷ đừng giận. Biểu ca là vì nên mới mua bánh đường cao.”
“Gần đây phong hàn, t.h.u.ố.c quá đắng, biểu ca xót là , nên mới như .”
Vừa , hai má nàng còn ửng lên hai mảng đỏ hây hây.
Giọng cao thấp, nhưng trong khí yên tĩnh thế , từng câu từng chữ truyền tai tất cả .
Nếu đổi là một vị thiên kim tiểu thư con nhà quyền quý nơi kinh thành nào khác, vị hôn phu cưới của một biểu mật đến mức trong phủ …
Mà vị biểu rõ ràng nhà riêng, còn ở ngat trong kinh thành, mà vẫn cứ mập mờ rõ sống trong phủ biểu ca như .
Chỉ sợ sớm nổi giận mất phong thái, trúng đúng ý đồ của Chu Mộ Yên .
Vệ quốc công sắc mặt khó coi, ngay cả lão phu nhân vốn luôn hòa nhã cũng trầm mặt xuống.
Chỉ Vệ phu nhân hờ hững liếc một cái, nhàn nhạt :
“Nhị công t.ử thương ruột thịt, Trần cô nương cũng nên lấy đó gương.”
Ta mỉm gật đầu.
“Đương nhiên , biểu của nhị công t.ử, cũng chính là biểu của .”
“Ngày biểu xuất giá, tất nhiên sẽ chuẩn cho nàng một phần sính lễ thật hậu.”
Vệ phu nhân nghẹn lời, Chu Mộ Yên cũng c.ắ.n c.h.ặ.t môi .
Chỉ Vệ quốc công bên một cái, bên một cái, bật ha hả.
“Hay lắm, lắm!”
lúc , Vệ Thiệu lững thững bước , phá vỡ bầu khí ngột ngạt trong phòng.
Hắn thừa hưởng dung mạo của Vệ quốc công, dáng vẻ phong lưu tuấn tú.
so với trưởng Vệ Chiêu của , thì đúng là một trời một vực — đất, kẻ trời.
Ta từng gặp Vệ Chiêu trong yến tiệc đó, giờ , chỉ cảm thấy thật tầm thường.
Vệ quốc công mỉm :
“Chắc là phu t.ử giữ con để khảo bài, giảng dạy thêm chứ gì.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Vệ Thiệu gật đầu.
“Vâng, thưa phụ . Hài nhi vì mới đến trễ.”
Từ bàn của đám công t.ử tiểu thư, vang lên mấy tiếng khẽ.
Vệ Thiệu hiểu nguyên do, nhưng Chu Mộ Yên thì vành mắt đỏ lên.
Vệ phu nhân sa sầm nét mặt, trầm giọng :
“Mau .”
Bữa cơm , ăn mà cứ ngỡ đang xem kịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hong-lo-tuyet/3.html.]
Vệ Thiệu ở bàn nam khách, nhưng ánh mắt luôn dõi theo Chu Mộ Yên.
Đến nửa bữa, Chu Mộ Yên lấy cớ thể khó chịu, dậy lui xuống.
Vệ Thiệu lộ rõ vẻ nôn nóng.
Hắn định lên điều gì đó, Vệ quốc công cắt ngang:
“Thiệu nhi, đây, gặp mặt vị hôn thê của con.”
Vệ Thiệu liếc một cái, lập tức cau mày .
Vốn dễ coi, sắc mặt lúc càng thêm khó .
Chỉ vì , một là nhan sắc mặn mà như Chu Mộ Yên, hai là chẳng mang vẻ yếu mềm yểu điệu như nàng .
chuyện cũng chẳng thể khác — quá mức yếu mềm, thì thể trấn giữ lòng , quản nổi sản nghiệp của Trần gia?
Là nữ nhân đầu một gia môn lớn, dĩ nhiên vài phần uy nghi, cứng cỏi.
08
Sau bữa tiệc, Vệ quốc công bảo Vệ Thiệu đưa về phòng khách.
Đến nơi , vẫn chịu rời , nhíu mày, lạnh lùng với câu đầu tiên trong đêm nay.
“Ta dùng .”
Ta vì mà pha , từng động tác đều là từ nhỏ luyện, nhã nhặn, tao nhã.
Hắn liếc một cái, nhanh thu hồi ánh mắt, lạnh giọng hỏi:
“Ngươi gì với Mộ Yên? Sao nàng rời bàn tiệc sớm?”
“Ngươi , ngươi đoạt vị hôn phu tương lai của nàng ? Ngươi với nàng ?”
Ta đáp câu hỏi, chỉ dịu dàng cất lời:
“Vệ Thiệu, ngươi chán ghét ?”
Hắn nâng chén , ánh mắt lạnh băng, giọng nghèn nghẹn áp chế:
“Không tính là .”
Trà mới uống nửa ngụm, như nhịn nổi nữa, hỏi :
“Trần cô nương, nếu như ngươi là công t.ử con nhà thế gia, vốn một hôn phối môn đăng hộ đối.
“Lại đột nhiên ép cưới một nữ t.ử thương hộ hèn mọn, còn đồng môn bằng hữu chê giễu cợt, ngươi giận ? Ngươi sẽ đối xử với nữ nhân thương hộ thế nào?”
Đôi mắt đen của lạnh như sương, khi thốt lên hai chữ “hèn mọn”, trong mắt còn thoáng qua một tia hung tợn.
Sắc mặt bình thản như nước.
“Ngươi coi thường , cảm thấy xứng với ngươi, đúng ?”
Hắn mím môi đáp, dùng im lặng câu trả lời.
— vị nhị công t.ử xuất cao quý, coi thường , một thương nữ xuất thấp kém, giống hệt như cách mẫu .
Con gái họ Trần… đến xách giày cho cũng xứng.
“Vệ công t.ử.” Ta chậm rãi : “Ngươi nên rõ, hôn sự giữa và ngươi, chẳng qua chỉ là một cuộc mua bán.”
“Không ai ép mua ép bán, từ đầu đến cuối đều là Vệ gia chủ động tìm đến Trần gia.”
“Nếu – một thương nữ xuất hèn kém – thật sự chẳng chỗ nào để các ngươi lợi dụng, thì cớ gì một công t.ử xuất cao quý như ngươi ‘ủy khuất’ bản đến đây để khó ?”
Sắc mặt tái nhợt, khó chịu siết c.h.ặ.t lấy chén trong tay.