Hồng Lô Tuyết - 5

Cập nhật lúc: 2025-07-17 11:48:24
Lượt xem: 3,592

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ quốc công cho rằng là Chu Mộ Yên xúi giục Vệ Thiệu phản đối hôn sự.

 

Ông nổi trận lôi đình, chỉ cắt đứt trợ giúp với nhà họ Chu, mà còn định đưa Chu Mộ Yên trả về nhà đẻ.

 

Lợi ích của nhà họ Chu động đến, Vệ phu nhân rốt cuộc cũng thể yên nữa.

 

Vệ phu nhân khuyên nhủ Vệ Thiệu:

 

“Con cứ cưới nàng . Tuy họ Trần xuất cao, nhưng gia sản khổng lồ.”

 

“Chẳng lẽ con định trơ mắt Vệ gia chúng suy tàn ?”

 

“Dì con đến tìm mấy , biểu ca con triều quan, cần tiền bạc để lo lót. Nhà bên là vay mượn, bạc.”

 

“Giờ chỉ còn cách để nữ nhi họ Trần cửa thôi.”

 

Chu Mộ Yên theo Vệ Thiệu, liền thể lảo đảo, suýt vững.

 

Vệ phu nhân liền dịu giọng trấn an:

 

“Mộ Yên, con đừng buồn. Chờ nhà họ Chu khấm khá , sẽ kê đơn t.h.u.ố.c lấy mạng tiểu nha đầu Trần thị .”

 

“Đến lúc đó, con tái giá kế thất của Thiệu nhi thì cũng thôi.”

 

“Của hồi môn mà Trần thị mang , chẳng cũng là của con cái con ?”

 

Lời của bà những khiến Chu Mộ Yên nguôi ngoai, mà còn khiến đám nha bên cạnh nàng tối sầm mặt mày.

 

Những năm qua, bọn họ sớm xem bản là thông phòng của Vệ Thiệu, chỉ chờ khi Chu Mộ Yên gả là sẽ chính thức “khai diện”.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Nay Vệ phu nhân , tất cả hy vọng đều sụp đổ.

 

“Phu nhân, tiểu thư nhà chúng sắp mười tám , thể kéo dài thêm nữa!”

 

Những năm , Vệ phu nhân cứ mãi kéo dài chuyện hôn sự của Vệ Thiệu, chỉ khiến tuổi tác của lớn lên từng ngày, mà Chu Mộ Yên cũng dần lỡ thì.

 

Vệ phu nhân giận dữ quát:

 

“Không thì bây giờ! Cũng tại nhà họ Chu tiền thế! Trách thì trách các ngươi đầu t.h.a.i Trần gia, một cha nhất phú hộ!”

 

Sắc mặt Chu Mộ Yên trắng bệch, cuối cùng giận quá mà ngất lịm.

 

11

 

Cuối cùng, Vệ Thiệu cũng miễn cưỡng đến nhận với .

 

Nói là nhận , nhưng thực chất là lời cảnh cáo.

 

“Sau khi ngươi gả phủ, cần quản chuyện trong nhà.”

 

“Ngươi cướp mất vị trí của Mộ Yên, sẽ cưới nàng bình thê. Sau việc lớn việc nhỏ trong phủ đều do Mộ Yên chủ quản.”

 

“Ngươi xuất thấp kém, e là đến chữ cũng chẳng , đừng mất mặt khác.”

 

Ca ca bật , :

 

“Ai còn gả cho ngươi?”

 

Rồi ném thẳng thư từ hôn lên mặt bàn :

 

“Cút.”

 

Vệ Thiệu tức đến phát run, giật lấy thư từ hôn xé nát, hất tay áo bỏ .

 

Ca ca đem bộ những lời mà Vệ Thiệu trong phủ , thêm bớt, kể cho Vệ quốc công .

 

Cùng lúc đó, thánh chỉ ban phong hiệu hoàng thương chính thức ban xuống cho Trần gia.

 

Tối hôm đó, phủ Vệ quốc công mở yến tiệc, mời và ca ca cùng tới dự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hong-lo-tuyet/5.html.]

Vệ quốc công đích xuống tờ cam kết.

 

Sau khi gả phủ, chỉ nắm giữ quyền quản gia, mà thế t.ử của phủ Quốc công cũng nhất định là con do sinh .

 

Ta gương mặt đen sì của Vệ Thiệu và mẫu , mỉm thêm một điều kiện:

 

“Vệ Thiệu nạp bình thê.”

 

Lần , nhịn nổi nữa, lập tức dậy, định mắng , nhưng ánh mắt lạnh như băng của Vệ quốc công chặn .

 

Chu Mộ Yên bên cạnh nước mắt rơi như mưa, bỏ chạy.

 

Vệ Thiệu đuổi theo, nhưng ánh mắt như d.a.o của Vệ quốc công, đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

 

Còn và ca ca thì như thấy gì cả.

 

Vệ quốc công lúng túng .

 

Đêm nay, hai nhà rốt cuộc hóa thù thành bạn.

 

Ngày thành giữa và Vệ Thiệu cũng quyết định trong chính buổi tiệc .

 

13

 

Một ngày lễ thành giữa và Vệ Thiệu, Chu Mộ Yên tìm đến .

 

Ánh mắt nàng đầy căm hận, chất vấn:

 

“Ta tranh với ngươi nữa, đến cả vị trí chính thê cũng nhường , vì đến chỗ bình thê ngươi cũng chịu để ?!”

 

“Ngươi thật sự ép chỗ c.h.ế.t ?!”

 

Ta lạnh nhạt đáp:

 

“Quốc công gia tìm cho ngươi ít nhân gia quyền thế, môn đăng hộ đối với nhà họ Chu, nhưng đều cô mẫu ngươi từ chối hết.”

 

“Ngươi nên oán trách . Ngươi hiểu, Vệ gia từng tìm đến Chu gia, chỉ là Chu gia thể xuất khoản bạc cứu mạng Vệ gia mà thôi.”

 

Nàng phẫn nộ quát:

 

“Ngươi chẳng qua chỉ dựa trong nhà chút tiền thối thôi !”

 

“Nếu ngươi ép c.h.ế.t,” nàng lạnh: “ thì cứ xem xem, giữa và ngươi, ai c.h.ế.t .”

 

Nói xong, nàng xoay bỏ .

 

Ngày hôm , đường Vệ Thiệu đón dâu, nha của Chu Mộ Yên chặn xe trong nước mắt.

 

“Tiểu thư để một bức thư tuyệt mệnh, đó liền mất tích.”

 

Vệ Thiệu xong thư tuyệt mệnh của Chu Mộ Yên, lập tức thúc ngựa bỏ tìm nàng, về nữa.

 

Thời gian cứ thế trôi qua từng khắc một, Vệ quốc công tức đến suýt ngất xỉu.

 

Ca ca giận đến đỏ bừng mặt, lớn tiếng quát:

 

“Thật là lố bịch! Đây chỉ là mất mặt phủ các ngươi, mà là mất hết thể diện của cả Trần gia chúng !”

 

“Các ngươi đang ép t.ử c.h.ế.t ?!”

 

Vệ quốc công tức đến đau đầu, nhưng bất lực.

 

Khi đều như kiến bò chảo nóng, trưởng của Vệ Thiệu – Vệ Chiêu – xuất hiện, xe lăn.

 

“Trần gia là ân nhân của Vệ gia, nguyện cưới Trần cô nương thê t.ử, giải vây cho lúc khó khăn .”

 

“Ngày nếu Trần cô nương hòa ly, tái giá, lập tức buông tay, tuyệt níu kéo.”

 

Vệ quốc công mắt sáng rỡ, sang ca ca :

 

“Hiền chất, ngươi xem…”

Loading...