Hồng Lô Tuyết - 6
Cập nhật lúc: 2025-07-17 11:48:36
Lượt xem: 3,373
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai nhà định , ban đầu chọn Vệ Chiêu, là vì thể yếu nhược, thái y từng phán sống nổi quá bảy năm.
Bởi , mới định hôn sự cho Vệ Thiệu.
Ca ca nghiến răng, giận giọng đáp:
“Chỉ thể như thôi!”
Thân thể Vệ Chiêu suy nhược, khi bái đường với xong, liền ngủ mê man.
Nhũ mẫu nghi hoặc hỏi :
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Giờ đây Trần gia Ninh phủ Quốc công chỗ dựa, vì công t.ử vẫn để gả Vệ gia?”
Ta mỉm nhàn nhạt, đáp:
“Thêm hoa gấm sánh với đưa than trong ngày tuyết rơi. Giờ phủ Vệ quốc công vắng vẻ tiêu điều, thu chẳng đủ chi, chỉ nhà mới tay viện trợ.”
“Ninh phủ Quốc công phú quý huy hoàng, lúc chỉ vì ca ca giá trị lợi dụng, Trần gia trở thành hoàng thương, nên mới tỏ thái độ hòa nhã chút ít.”
“Những nhà quyền quý , khi nào là coi trọng thương hộ như chúng ?”
“Ngày nếu chuyện xảy , họ chắc chắn sẽ là đầu tiên bỏ rơi nhà họ Trần, thậm chí còn kéo gánh tội .”
“Chỗ dựa, thể quá nhiều, nhưng cũng tuyệt đối thể thiếu.”
“Chỉ khi các thế lực kìm chế lẫn , ràng buộc lẫn , con thú nhỏ kẹt giữa khe hẹp mới thể sống sót yên mà ẩn .”
Nhũ mẫu buồn bã :
“Tuy là … nhưng đây là chuyện hạnh phúc cả đời của mà, gả cho một lang quân ốm yếu như thế, mấy năm thủ tiết .”
“Tiểu thư, lão nô là thật lòng xót cho đó!”
Ta vắt khô khăn, nhẹ nhàng lau mặt cho Vệ Chiêu.
Biến cố hôm nay, cả và ca ca đều ngờ tới.
Tính toán trăm bề, duy chỉ tính Vệ Thiệu sẽ cùng Chu Mộ Yên tư thông bỏ trốn, suýt chút nữa đẩy chỗ c.h.ế.t, đảo lộn hết bộ kế hoạch.
May , Vệ Chiêu .
Ta dung mạo tuấn tú của Vệ Chiêu, khẽ mỉm .
“Ta thấy như thế … . Gả cho , còn hơn gả cho Vệ Thiệu gấp trăm .”
Thân thể Vệ Chiêu yếu nhược, sống chẳng bao năm, với sức khỏe cũng chẳng sinh nổi trò mèo gì với tiểu thông phòng.
Hiện tại, quyền quản gia của phủ Quốc công đang trong tay .
Chỉ cần Vệ Chiêu để cho một đứa con trai kế thừa tước vị, cả đời của sẽ thuận buồm xuôi gió.
Huống hồ, sinh tuấn tú như , chỉ cần thôi cũng khiến vô cùng vui mắt, tâm tình khoan khoái.
14
Ta nhiều về Vệ Chiêu, ca ca điều tra dò hỏi với :
“Vệ Chiêu là con trai trưởng do vị thê t.ử đầu tiên của Quốc công gia sinh , từ nhỏ thông minh, học vấn tầm thường.”
“Từ khi mẫu qua đời, Quốc công gia cưới kế thất họ Chu, sinh thứ đích t.ử Vệ Thiệu, Vệ Chiêu từ đó bắt đầu lâm bệnh liệt giường.”
Ta gật đầu, những chuyện nhơ nhớp trong nhà quyền quý luôn nhiều hơn so với thường nhân.
“Xem là bệnh do hậu thiên mà thành, thì thể trị .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hong-lo-tuyet/6.html.]
Ta mời danh y khắp nơi đến khám bệnh cho Vệ Chiêu.
Vệ phu nhân giễu cợt :
“Chẳng sớm thì muộn gì cũng thủ tiết, ngươi giãy giụa gì cho mệt.”
Lời lọt tai.
Đêm đó, bà ăn cá xương đ.â.m thủng cổ họng, từ đó về nữa.
Vì chuyện Chu Mộ Yên và Vệ Thiệu bỏ trốn, Vệ quốc công chán ghét nhà họ Chu, đoạn tuyệt qua với Chu gia.
Ca ca từ Dương Châu đưa tới cho hai nữ t.ử tài mạo song , an bài họ ở gần thư phòng của Vệ quốc công để quét dọn hầu hạ.
Chẳng bao lâu, một trong hai liền bám Vệ quốc công.
Không lâu , Vệ phu nhân mắc chứng điên dại, đưa sang viện vắng để tĩnh dưỡng.
Ta sai đốt luôn lò hương trong phòng bà , điều bộ nhũ mẫu và nha cận của bà sang viện của .
Ta cứ mặc kệ đám , chỉ để họ việc, gọi đến, cũng chẳng quở trách.
Đám hạ nhân trong viện, một thời gian quan sát thái độ của , liền bắt đầu kết bè kéo cánh, bài xích đám bên cạnh Vệ phu nhân.
Chẳng bao lâu nhịn , đến gặp cáo trạng những việc mà Vệ phu nhân suốt bao năm nay.
Quốc công gia xong, tức giận đến nỗi kiềm chế nổi.
Tổ mẫu khi bệnh tình của Vệ Chiêu là do Vệ phu nhân gây , lập tức tức giận đến hôn mê.
Vệ phu nhân đưa trang viện ngoài thành để giam lỏng, bên trong phủ yên tĩnh trở .
Nhờ chăm sóc tận tình, sắc mặt Vệ Chiêu lên ít.
Đêm đó, uống t.h.u.ố.c xong, mặt mày tái nhợt, khẽ với :
“Tuế Tuế… tạ ơn nàng.”
Ta xua tay, mỉm :
“Chuyện nhỏ đáng nhắc đến. Huống hồ, giờ và là phu thê.”
Vành tai ửng đỏ, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Ừ.”
Từ lời bọn hạ nhân, những năm qua Vệ Chiêu sống vô cùng gian khổ trong phủ Vệ gia.
Từ khi ruột của Vệ Chiêu qua đời, Vệ phu nhân ngay cả mặt ngoài cũng chẳng buồn nữa.
Đường đường là đại thiếu gia phủ Quốc công, mà ngay cả một bữa cơm no cũng .
Mẫu của Vệ Chiêu xuất từ phủ Bình Viễn hầu, hiện nay trong phủ chỉ còn phu nhân Bình Viễn hầu và thế t.ử.
Cảnh góa con côi chẳng những gánh vác gia nghiệp, mà còn ứng phó với đám chú bác kéo đến đòi chia gia sản.
Trong nhà nghèo khó vô cùng.
Ta liền cho mang ngân lượng cùng mấy cửa hàng sang đó tặng.
Vệ Chiêu khi chuyện, trầm mặc lâu.
Cuối cùng khẽ :
“Ta sẽ phụ nàng.”
Từ ngày hôm đó, Vệ Chiêu bắt đầu ôn bài sách, rèn luyện thể.