Hồng Lô Tuyết - 7
Cập nhật lúc: 2025-07-17 11:49:12
Lượt xem: 3,769
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại phu , thể Vệ Chiêu yếu, cần dùng nhiều d.ư.ợ.c liệu quý giá điều dưỡng vài năm mới thể hồi phục.
Ta để tâm - “Ta tiền, cứ chữa .”
Sau khi tiếp quản việc bếp núc, chi tiêu trong phủ Quốc công, liền cắt giảm nhiều , đuổi sạch đám thích chỉ ăn bám, chuyên đòi hỏi chia phần.
Tổ mẫu ban đầu vui, còn bày nét mặt khó coi, cảm thấy hẹp hòi, khiến phủ Quốc công mất mặt.
về , khi thấy bạc trong sổ sách ngày càng tăng, món ăn bàn ngày một phong phú, bà cũng chẳng thêm lời nào, chỉ liên tục khen giỏi giang.
Năm thứ hai khi thành với Vệ Chiêu, sinh một nhi t.ử, đặt tên là Vệ Dự.
Cùng lúc đó, nha bên cạnh Chu Mộ Yên – mua chuộc – gửi thư đến.
Trong thư , Mộ Yên cũng sinh một bé gái.
Hiện tại, bọn họ một đồng dính túi, Vệ Thiệu dựa thủ của , ẩn danh đổi họ, tìm công việc hộ tống tiêu vụ.
Công t.ử phủ Quốc công năm xưa ngang ngược kiêu căng là thế, nay vì mấy lượng bạc mà khom lưng cúi đầu.
Chu Mộ Yên Vệ Thiệu đưa nàng trở Vệ gia.
Thế nhưng Vệ Thiệu chịu về.
Hắn thẳng, nếu nên chuyện, thì tuyệt đối trở kinh thành.
Chuyện … khiến bất ngờ.
15
Năm A Dự tròn năm tuổi, Vệ Chiêu dự khoa cử, giành vị trí Trạng nguyên.
Không ít dò hỏi về hôn phối của .
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Đến nay, vẫn còn nhiều lầm tưởng rằng là thê t.ử của Vệ Thiệu.
Vệ Chiêu vui, nào cũng giải thích rõ ràng — thê t.ử, nhi t.ử.
Ca ca đối với cũng hơn nhiều.
Hiện tại, việc buôn bán của Trần gia cắm rễ vững vàng ở kinh thành, danh phận hoàng thương, con cháu trong nhà đều thể dự khoa cử.
Ta bây giờ cũng thể xem như, sự đều viên mãn.
Ngày sinh nhật của Vệ Chiêu năm nay, và A Dự tự tay xuống bếp một bát mì trường thọ tặng .
Tính tình của A Dự hiện giờ giống phụ nó.
Ôn hòa, nhã nhặn.
Mỗi như , đều cảm thấy vô cùng may mắn — may mà Vệ Thiệu bỏ trốn trong ngày thành năm đó.
Nếu khi thật sự gả cho và sinh con, dám tưởng tượng đứa trẻ sẽ nghịch ngợm đến nhường nào.
Khi dắt tay A Dự tìm Vệ Chiêu, lúc ngang qua chính sảnh, bất ngờ gặp một vị khách mời.
Chính là Vệ Thiệu, bảy tám năm từng gặp .
Hắn thấy , lông mày gần như theo bản năng nhíu c.h.ặ.t.
Thấy nắm tay một tiểu hài t.ử, tức giận quát lên:
“Ngươi mà gả cho khác, còn sinh con?!”
Ta chẳng thèm để ý đến , chỉ cúi đầu xoa nhẹ lên đỉnh đầu của A Dự.
“A Dự, đây là tiểu thúc của con.”
Sắc mặt Vệ Thiệu dịu đôi chút, vui vẻ bế A Dự lên, để thằng bé vai chơi đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hong-lo-tuyet/7.html.]
“Đại ca khi nào cưới vợ ? Hài t.ử lớn thế .”
“Sao thấy đại tẩu?”
Hả? Ta đang ngay mặt ?
Ta còn kịp mở miệng, đưa cho một tờ hưu thư sẵn, ánh mắt phức tạp:
“Trần Tuế, bất luận thế nào… đều là với nàng.”
“Chuyện năm đó, là do tuổi trẻ bồng bột. Nay lăn lộn nơi quân doanh, tâm trí cũng trưởng thành hơn nhiều.”
“Giờ lập quân công, chờ triều đình ban thưởng bạc, sẽ bạc năm xưa.”
“Khoản nợ mà Vệ gia thiếu nàng, – Vệ Thiệu – đều nhận hết.”
“ Mộ Yên vì sinh con dưỡng cái, thể phụ nàng .”
“Nàng là thiên kim danh môn, nếu danh phận chính thất, sẽ miệng lưỡi thiên hạ trong kinh thành dìm c.h.ế.t.”
“Ta nhất định cho nàng một danh phận.”
“Nếu nàng bằng lòng, Mộ Yên cũng đồng ý để nàng bình thê, tiếp tục sống trong phủ Quốc công.”
“Nàng yên tâm, sẽ nuôi nàng cả đời.”
Ta suýt nữa bật thành tiếng, nhưng khi thấy tiếng bước chân phía , liền cố nhịn xuống.
Vệ Chiêu khi hạ nhân bẩm báo rằng Vệ Thiệu trở về, đến cả quan phục cũng kịp , lập tức chạy đến.
Vệ Thiệu trông thấy Vệ Chiêu khỏe mạnh, liền sửng sốt kinh ngạc.
“A , chân khỏi ?”
Vệ Chiêu gật đầu: “Khỏi . Đệ trở về là , mau gặp phụ một chuyến. Bao năm nay ở trong quân, phụ vì vất vả ít.”
Sắc mặt Vệ Thiệu lập tức trầm xuống.
“Công lao của là do tay trắng lập nên, ẩn tên đổi họ, từng dựa dẫm phủ Quốc công nửa phần.”
A Dự từ Vệ Thiệu tụt xuống, chạy đến bên cạnh Vệ Chiêu: “Cha!”
Vệ Chiêu xoa đầu nó, cũng buồn để ý đến Vệ Thiệu nữa, mà dịu giọng với A Dự:
“Trời còn sớm, mau gọi mẫu con cùng ăn cơm thôi.”
A Dự chạy , kéo tay :
“Nương ơi, chúng tổ chức sinh thần cho cha .”
Đồng t.ử Vệ Thiệu co rút mạnh.
Vệ Chiêu một tay bế A Dự, một tay nắm tay , cùng qua hành lang, về viện.
Phía , là tiếng thì thầm khó tin của Vệ Thiệu vang lên:
“Không thể nào… thể nào…”
Hắn đuổi theo tìm , nhưng hộ vệ của phủ Quốc công cản .
“Tránh ! Mắt ch.ó các ngươi mù ? Ngay cả là ai cũng nhận ? Ta là Nhị công t.ử!”
Hộ vệ lạnh lùng đáp:
“Phủ Quốc công chỉ Đại công t.ử, từng Nhị công t.ử gì cả.”
Việc Vệ Thiệu bỏ trốn trong ngày thành năm đó khiến Vệ gia mất hết thể diện, tên sớm gạch khỏi gia phả.
Vệ Thiệu tức giận đến đỏ cả mặt, nhưng hai nắm đ.ấ.m địch bốn tay, cuối cùng cứng rắn đẩy lùi phía .