Hồng Lô Tuyết - 8

Cập nhật lúc: 2025-07-17 11:50:24
Lượt xem: 3,405

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

 

Vệ Thiệu lập chiến công, cùng Vệ Chiêu cùng quan trong triều.

 

Cha chồng vì thể diện của phủ Quốc công và lợi ích lâu dài của gia tộc mà tìm đến , nhận Vệ Thiệu.

 

“Chiêu nhi chỉ lời con. Nay Thiệu nhi cũng lập công, và Chiêu nhi dù gì cũng là ruột. Triều đình hiểm ác khôn lường, tương trợ vẫn hơn đốt đèn trong đêm tối.”

 

Ta gương mặt nghiêm túc đang ôn bài của A Dự, gật đầu đồng ý.

 

Ta vì tiền đồ tương lai của A Dự mà trải sẵn đường.

 

Hai họ Vệ, một văn một võ, mỗi đều chỗ triều.

 

Dù Vệ Thiệu từng gạch tên khỏi gia phả, nhưng vẫn là con cháu họ Vệ, vẫn tránh khỏi sự nghi kỵ của bậc thánh nhân.

 

Thái độ nhã nhặn dễ chuyện của khiến cả cha chồng và Vệ Thiệu đều vô cùng bất ngờ.

 

Vệ Thiệu đến tìm , thấp giọng :

 

“Ta vẫn tưởng… nàng hận .”

 

“Ngươi nên gọi một tiếng ‘đại tẩu’ mới đúng.”

 

Hắn mím môi , lạnh nhạt đáp bằng ánh mắt dửng dưng.

 

Hắn :

 

“Dù nữa, là Vệ gia thiếu nợ nàng, cũng thiếu nợ nàng.”

 

“Những năm nay, nàng quản lý phủ Quốc công , còn hơn cả khi mẫu còn sống. Trong lòng … thật sự ơn nàng.”

 

Ta khẽ vuốt chiếc vòng ngọc cổ tay, nhàn nhạt :

 

“Ngươi bản nợ . Vệ Thiệu, ngươi từng nghĩ đến — nếu ngày Vệ Chiêu , kết cục của sẽ là gì?”

 

“Cho dù hiện tại ngươi công danh trong , nhưng Chu Mộ Yên vì tiếng tư thông bỏ trốn, đến nay vẫn các phu nhân quyền quý chê.”

 

“Yến tiệc nơi kinh thành, từng ai gửi thiệp mời nàng .”

 

“Còn thì ?”

 

“Nếu hôm Vệ Chiêu, chắc chắn sẽ lời tiếng dồn ép chỉ còn nước tự vẫn.”

 

“Vệ gia sẽ cảm thấy mất mặt, Trần gia cũng sẽ trách khiến nữ nhi họ mang nhục. Ngươi từng hiểu , nữ t.ử ở đời vững thì khó khăn đến nhường nào.”

 

Sắc mặt tái nhợt, giọng nghẹn ngào:

 

“Ta nợ nàng, sẽ trả.”

 

“Ta nợ Mộ Yên, cũng cố gắng bù đắp.”

 

Trong phủ tổ chức hôn lễ nữa cho Vệ Thiệu và Chu Mộ Yên.

 

Vệ phu nhân thể đến, theo lễ, – đường tẩu – nhận bà.

 

Gần mười năm trôi qua, hiện tại sự của đều viên mãn, bọn họ chỉ như dưng.

 

Nếu bọn họ an phận, vì thể diện, cũng sẵn lòng giữ vẻ ngoài hòa thuận.

 

nếu điều… thì cũng đừng trách nể tình.

 

Ánh mắt Vệ Thiệu phức tạp, tối tăm khó dò.

 

“Tẩu tẩu , mời dùng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hong-lo-tuyet/8.html.]

Sau khi dâng xong, chuyện giữa và Vệ Chiêu cũng còn gì đáng .

 

Cơ nghiệp trong phủ hiện tại đều là do và Vệ Chiêu gầy dựng nên, chỉ chừa một viện hai dãy phòng ở phía đông cho phu thê Vệ Thiệu.

 

Chu Mộ Yên cố ý chọn đúng lúc giữa trưa, khi tổ mẫu đang dùng bữa, để lên tiếng chất vấn :

 

“Không cô mẫu phạm tội gì mà tẩu tẩu đuổi trang viện ngoài thành?”

 

“Ta và nhị gia nay trở về phủ, mà ngay cả viện cũ cũng ở nữa!”

 

“Tổ mẫu, , tẩu tẩu để chúng ở viện từng là nơi hạ nhân trú ngụ!”

 

Nước mắt Chu Mộ Yên lã chã rơi, nhào lòng Vệ Thiệu nức nở.

 

Vệ Thiệu nhíu mày nàng .

 

Còn , chỉ coi như thấy gì, nhấp một ngụm canh mà Vệ Chiêu múc cho.

 

Sắc mặt tổ mẫu lập tức sa sầm.

 

Vệ Chiêu đặt đũa xuống, Vệ Thiệu, nhạt:

 

“Đây chính là hiền thê mà mẫu ngươi chọn cho ngươi đấy ? Giờ cơm của lão tổ mà cũng dám gây chuyện, thật khiến buồn nôn.”

 

“Cô mẫu ngươi gì, thì liên quan gì đến nương t.ử của ?”

 

“Bị đưa trang viện là vì bà từng hạ độc hại con nối dõi, còn ám hại thất trong phủ.”

 

“Phụ tối nay sẽ trở về, sẽ đưa đến gặp , để giải thích rõ ràng cho các ngươi, chứ?”

 

“Vốn dĩ, theo lẽ thường, ngay cả hai dãy viện phía đông các ngươi cũng ở.”

 

“Vệ Thiệu ngươi từng cùng bỏ trốn, sớm gạch tên khỏi gia phả, các ngươi chẳng còn là của Vệ gia nữa.”

 

“Là nương t.ử của chấp nhặt chuyện cũ, mới bằng lòng cho các ngươi trở về.”

 

“Cô mẫu nhà ngươi cho vay nặng lãi, đem cửa hàng trong nhà cầm cố bao nhiêu — tất cả đều là nương t.ử dùng hồi môn để chuộc .”

 

“Không bắt các ngươi bồi thường là nhân nhượng lắm . Hôm nay mặt tổ mẫu, rõ ràng cho minh bạch — từ nay về , mỗi tháng các ngươi đều giao tiền về công quỹ của phủ, nếu , thì xin mời các ngươi dọn ngoài ở.”

 

Chu Mộ Yên trợn tròn mắt, dám tin.

 

Vệ Thiệu thì trầm mặc, chỉ khẽ gật đầu.

 

“Ta hiểu, đại ca.”

 

Giờ đây rũ bỏ sự ngông cuồng nông nổi khi xưa, mấy năm lăn lộn chốn quan trường khiến hiểu rõ tầm quan trọng của gia tộc.

 

Hắn cũng minh bạch — nguyên do thể lập công nhanh ch.óng nơi biên ải, là nhờ thế lực phía của phủ Quốc công.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

17

 

Vệ Thiệu ngày càng vững trong quan trường, tên của cũng ghi trở gia phả.

 

Chốn quan trường đắc ý, nhưng trong phủ thì ngày ngày cãi vã với Chu Mộ Yên.

 

Cha chồng đến tìm , bảo khuyên Chu Mộ Yên — một nhà , vẫn nên sống hòa thuận.

 

Vệ Chiêu thẳng thừng ngăn :

 

“Họ năm đó chuyện như thế, khiến Tuế Tuế mất hết thể diện. Giờ sống thế là gieo gió gặt bão, liên quan gì đến Tuế Tuế.”

 

“Phụ , đừng quá thiên vị.”

 

“Chúng nhẫn nhịn họ đủ . Một chén nước dù khó mà giữ cho đều, cũng thể đổ hết về một phía!”

 

Cha chồng chỉ thở dài, gì thêm.

Loading...