Dứt lời, cô cầm lấy b.út lông chuẩn sẵn bàn sách, chấm mực bắt đầu chép "Tam Thanh Bảo Cáo".
Đây là kinh văn Đạo giáo thể nhương tai cầu phúc cho sống vong linh, để sống vong linh nhận công đức.
Năng lượng của chép càng lớn, thì công đức sống vong linh nhận càng lớn!
Giang Thanh Mặc bao giờ lấy đồ của khác, những thứ đều là chuẩn cho nguyên chủ sớm đầu t.h.a.i và ông cụ Giang yêu thương cháu gái.
Lục Vân Đình phát hiện, Giang Thanh Mặc khi chép kinh văn, từ xuống đều toát một loại khí tức thần bí nghiêm túc.
Sau khi chép hai bài kinh văn, Giang Thanh Mặc đặt b.út lông xuống, hai tay chắp bắt một cái Liên Hoa quyết, trong miệng lẩm bẩm.
Lục Vân Đình liền thấy hai bản kinh văn bình thường , bỗng nhiên kim quang lóe lên.
Những kim quang đó phảng phất như sống , men theo chữ kinh văn sáng lên bài, cuối cùng bùng nổ một trận ánh sáng ch.ói mắt…
Trong mắt Lục Vân Đình lóe lên một tia khiếp sợ, nhưng kim quang của hai bản kinh văn nhanh liền biến mất. Cùng lúc đó, nguyên chủ sớm đầu t.h.a.i , và ông cụ Giang ở Địa Phủ bỗng nhiên nhập một trận kim quang.
“Lão Giang, ông bỗng nhiên tăng công đức ?” Quỷ hữu quan hệ với ông cụ Giang, vẻ mặt hâm mộ ông cụ Giang: “Công đức của ông, nhiều ma mười năm cũng tu .”
Ông cụ Giang cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng trong cõi u minh ông thể cảm giác , trận công đức là xuất phát từ tay Giang Thanh Mặc.
Ông cụ Giang lập tức đỏ hoe mắt, Thanh Mặc a, cháu gái ngoan của ông a…
Mà Giang Thanh Mặc xong tất cả những chuyện , sắc mặt rõ ràng chút mệt mỏi.
Cô tựa đầu lên vai Lục Vân Đình, cảm nhận công đức chi lực truyền đến từ , sắc mặt vốn tái nhợt đều trở nên hồng hào.
Lục Vân Đình rũ mắt, thấy huyết sắc mặt cô khôi phục , nhưng màu môi vẫn chút tái nhợt, để dấu vết điều chỉnh tư thế một chút.
“Hai bản kinh văn là chép giúp ai?” Lục Vân Đình hỏi.
“Giúp một đôi ông cháu tình nghĩa.” Giang Thanh Mặc nhắm mắt.
Cô mặc một chiếc váy trắng rộng rãi thoải mái, tóc đen nửa khô rũ bên má, càng khiến làn da thêm tái nhợt, một vẻ băng cơ ngọc cốt.
Quá yếu ớt .
Lục Vân Đình cau mày: “Tại sấy khô tóc? Em như dễ cảm.”
Giang Thanh Mặc mở mắt , bắt gặp đáy mắt trong veo sạch sẽ của cô, tim Lục Vân Đình đập chút nhanh, lập tức : “Vẫn là sấy khô tóc .”
“Để ướt .” Giang Thanh Mặc nhàn nhạt .
Thấy Lục Vân Đình thần tình kinh ngạc, hiển nhiên hiểu tóc nửa ướt tại ?
Liền tính tình : “Tóc xoăn nửa ướt độ cong tinh tế xinh độ bóng, và thời thượng hơn lúc khô.”
Lục Vân Đình: “…………”
Bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của Giang Thanh Mặc, bỗng nhiên nên gì.
Không khí khoảnh khắc tĩnh lặng, khi Giang Thanh Mặc nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lục Vân Đình : “Trong nhà nhà thiết kế chuyên môn, lo liệu kiểu tóc và trang phục cho em ? Tại bảo thiết kế cho em một kiểu tóc hơn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huyen-hoc-ca-the-gioi-quy-goi-cau-xin-toi-livestream-xem-boi/chuong-126.html.]
“Là em chê phiền? Hay là tay nghề nhà thiết kế ?” Lục Vân Đình lạnh lùng : “Không hài lòng thể đổi.”
Giang Thanh Mặc nhếch môi, vẫn gì, giống như dựa vai Lục Vân Đình ngủ .
Đợi Lục Hi bưng một ly sữa nóng thư phòng, liền thấy dáng vẻ Giang Thanh Mặc dựa vai Lục Vân Đình ngủ .
Ánh nắng tĩnh lặng bao trùm lên hai , sự ấm áp lãng mạn ngập trời đập đáy mắt Lục Hi.
Cậu trầm mặc giây lát, bưng sữa nóng ngoài.
Mà Giang Thanh Mặc đang ngủ say gặp một cơn ác mộng khiến cô khó chịu, và sớm lãng quên.
Trong mơ, cô cha ruột ném rừng sâu núi thẳm thôn, mặc cho cô còn nhỏ gọi thế nào, cũng ai đến cứu cô.
Chỉ vì cô từ nhỏ sinh âm dương nhãn, thể thấu quá khứ và tương lai của một .
Chuyện hiểu chuyện nữa, chính là thể thuận miệng những chuyện và tai họa sẽ xảy với dân làng.
Những dân làng đó tránh cô như rắn rết, coi cô còn nhỏ tuổi là chổi.
Cha cô cũng sợ cô, vứt bỏ cô.
Thế là ngày sinh nhật năm tuổi của cô, ném cô rừng rậm núi, để cô tự sinh tự diệt…
Lông mày Giang Thanh Mặc nhíu c.h.ặ.t, những ngày tháng tăm tối đó, là chuyện cô luôn nhớ .
Mơ mơ màng màng cô bỗng nhiên cảm giác đến gần , Giang Thanh Mặc nháy mắt mở mắt , thấy tay Lục Vân Đình vươn về phía mi tâm .
“Anh gì?” Giang Thanh Mặc lạnh giọng hỏi.
Lục Vân Đình cúi đầu, bắt gặp đôi mắt lạnh sắc bén của cô, cau mày: “Anh thấy em ngủ thoải mái, gọi em dậy.”
Anh thật vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày cô, nhưng bắt gặp đôi mắt bình tĩnh sắc bén của cô, thế là giọng điệu và biểu cảm cũng trở nên cứng nhắc.
Giang Thanh Mặc thấy Lục Vân Đình thu tay về, phát giác cả đều dựa trong lòng , liền dậy ngoài.
Lục Vân Đình ánh mắt trầm trầm chằm chằm cô: “Em vui?”
Bước chân Giang Thanh Mặc khựng , lập tức thanh lãnh : “Không .”
Cô khôi phục dáng vẻ cao lãnh , Lục Vân Đình như điều suy nghĩ chằm chằm bóng lưng lạnh lùng rời của Giang Thanh Mặc.
Nghĩ nghĩ, gọi Lục Hi thư phòng.
Lục Hi thư phòng, bắt gặp đôi mắt lạnh trầm sắc bén của Lục Vân Đình.
“Vừa ở bên ngoài, con để nhà họ Giang bắt nạt cô ?” Lục Vân Đình mở miệng lạnh trầm trầm, nhớ tới Giang Thanh Mặc ngủ cũng yên, lông mày nhíu c.h.ặ.t, một cơn giận tên va chạm trong l.ồ.ng n.g.ự.c : “Đám Giang gia đó gì với cô ?”
Sự chất vấn của Lục Vân Đình, khiến sắc mặt Lục Hi cũng nháy mắt trầm xuống.
“Bố chồng cô kiểu gì ?” Biểu cảm giọng của , lạnh trầm sắc bén giống hệt Lục Vân Đình: “Bố khi cô nhà họ Giang tìm về, đám Giang gia đó bắt nạt thế nào ?”