Huyết Lệnh Trường An - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:34:33
Lượt xem: 6

Năm , Tạ An Nhiên tròn mười tuổi.

Mùa xuân đến sớm, trong Tạ phủ hoa hải đường nở rộ, đỏ thắm cả một góc sân. An Nhiên xổm gốc cây, dùng cành trúc nhỏ vẽ vẽ nền đất ẩm, trong đầu chỉ nghĩ đến buổi sáng hôm nay Đại tỉ sẽ dẫn nàng phố mua kẹo hồ lô.

Nàng rằng, từ hôm nay trở , những lời hứa sẽ mãi mãi thể thực hiện nữa.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ tiền viện, kèm theo giọng quản gia cao v.út, đầy nịnh nọt:

“Thánh chỉ đến ——!”

Cành trúc trong tay An Nhiên rơi xuống đất.

Nàng ngẩng đầu, còn kịp hiểu chuyện gì thì thấy khắp Tạ phủ rối loạn. Gia nô chạy ngược chạy xuôi, nha chỉnh y phục, thậm chí ngay cả mẫu nàng – vốn quanh năm ốm yếu – cũng đỡ tiền sảnh.

Không khí trong phủ căng thẳng mà phấn khích.

Chỉ An Nhiên là lạc lõng giữa sân, ngơ ngác tất cả.

“An Nhiên.”

Một giọng dịu dàng vang lên phía .

Nàng đầu , lập tức rạng rỡ.

“Đại tỉ!”

Tạ An Uyển đó, khoác áo lụa màu nhạt, mái tóc dài vấn gọn, gương mặt thanh tú dịu dàng. Nàng vốn xinh , hôm nay càng giống như bước từ tranh vẽ.

An Nhiên chạy đến ôm lấy tay tỷ tỷ.

“Tỉ định dẫn mua kẹo đúng ?”

“Muội chờ từ sáng đó!”

Tạ An Uyển khẽ khựng , mỉm , xoa đầu nàng.

“An Nhiên ngoan,” giọng nhẹ như gió, “hôm nay… e là .”

“Vì ạ?”

An Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong veo.

Tạ An Uyển một lúc lâu, ánh mắt thoáng qua điều gì đó sâu, phức tạp. Rồi nàng cúi xuống, ghé sát tai An Nhiên.

“Tỉ cung.”

Ba chữ , An Nhiên hiểu.

“Vào cung là ?”

“Là gặp Hoàng hậu nương nương hả tỉ?”

Tạ An Uyển bật khẽ, nhưng nụ chạm đến đáy mắt.

“Ừ… là một nơi lớn,” nàng , “ nhiều quy củ.”

An Nhiên nhiều quy củ” nghĩa là gì. Nàng chỉ , cung tức là xa, lâu.

“Vậy tỉ mấy ngày thì về?”

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y tỷ tỷ, hỏi nghiêm túc.

Tạ An Uyển trả lời ngay.

Tiếng ho khan trầm thấp vang lên phía .

Tạ đại nhân bước từ tiền sảnh, mặt là vẻ nghiêm trang hiếm thấy. Phía ông là quan truyền chỉ, tay cầm thánh chỉ vàng óng.

“An Uyển,” ông gọi, giọng cho phép phản bác,

“chuẩn tiếp chỉ.”

Tạ An Uyển khẽ siết tay An Nhiên, nhẹ nhàng gỡ .

“Muội ở đây chờ tỉ,” nàng nhỏ,

“ngoan, đừng chạy lung tung.”

An Nhiên gật đầu thật mạnh.

Nàng đó, tỷ tỷ từng bước về phía tiền sảnh, dáng thẳng thắn, y phục phấp phới trong gió xuân. Ánh nắng chiếu lên lưng nàng, sáng đến ch.ói mắt.

Trong tiền sảnh, tiếng thánh chỉ vang lên sang sảng.

“…Tạ thị An Uyển, dung mạo đoan trang, phẩm hạnh hiền lương, đặc tuyển nhập cung, sắc phong Uyển phi…”

Gia nô quỳ đầy sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-1.html.]

An Nhiên cũng nha ấn xuống quỳ theo, đầu cúi thấp. Nàng hiểu hết lời thánh chỉ, chỉ hai chữ “nhập cung” lặp lặp .

Sau khi tiếp chỉ xong, cả Tạ phủ như đổi một sắc thái khác.

Mẫu nàng nức nở, mừng sợ. Gia nô nịnh nọt hơn gấp bội. Tạ đại nhân thì thẳng lưng, ánh mắt đầy toan tính và tự hào.

Chỉ An Nhiên là nép cột nhà, Đại tỉ vây quanh bởi của cung đình, từ đo y phục đến dạy lễ nghi, ai để ý đến nàng nữa.

Buổi chiều, trong viện Đại tỉ.

An Nhiên ghế thấp, nha y phục cho tỷ tỷ. Áo lụa cung đình tầng tầng lớp lớp, lạnh.

“Tỉ mặc cái nặng ?”

Nàng hỏi thật lòng.

Tạ An Uyển mỉm :

“Không nặng.”

khi nha , nàng khẽ xoa cổ tay , nơi vòng ngọc siết đến đỏ lên.

An Nhiên thấy, trong lòng bỗng khó chịu.

“Tỉ đừng cung nữa,” nàng đột nhiên ,

“ở nhà với .”

Cả phòng im lặng.

Tạ An Uyển sững một chút, cúi xuống ôm An Nhiên lòng.

“An Nhiên,” nàng khẽ ,

những chuyện… .”

tỉ .”

Giọng An Nhiên bắt đầu nghẹn.

Tạ An Uyển vuốt lưng nàng, nhẹ, chậm.

“Nếu tỉ ,” nàng thì thầm,

“phụ sẽ vui.”

“Phụ vui thì quan trọng lắm ?”

An Nhiên hỏi.

Tạ An Uyển đáp.

Nàng chỉ ôm c.h.ặ.t hơn, như khắc sâu cảm giác tim.

Ngày hôm , kiệu son đến Tạ phủ.

Cờ quạt phấp phới, nhạc cung vang khắp con phố nhỏ. Hàng xóm đầy hai bên đường, chỉ trỏ khen ngợi.

An Nhiên dắt cổng.

Nàng Đại tỉ khoác phượng bào, trang điểm tinh xảo, từng bước bước lên kiệu.

Trước khi màn kiệu buông xuống, Tạ An Uyển đầu .

Ánh mắt nàng xuyên qua đám đông, dừng An Nhiên.

Nàng mỉm .

Nụ , dịu dàng, bình thản, giống như đang :

Muội ngoan.

Kiệu son rời .

Tiếng nhạc xa dần.

An Nhiên lâu cổng, cho đến khi mặt trời ngả về tây.

Trong tay nàng, là chiếc túi thơm Đại tỉ lén nhét buổi sáng.

Hương hoa mộc nhàn nhạt.

Năm , An Nhiên rằng—

Ngày Đại tỉ bước lên kiệu son,

cũng là ngày nàng bước lên con đường thể đầu.

Loading...