Có những cái c.h.ế.t ghi chép.
Không vì quan trọng.
Mà vì quá quan trọng để tồn tại giấy.
Sau đêm gặp Thẩm Trác, Tạ An Nhiên còn ngủ yên.
Không vì ác mộng.
Mà vì mỗi giấc ngủ đều quá yên tĩnh, như thể thứ gì đó đang lặng lẽ bên giường, chờ nàng mở mắt.
Ba ngày liền, nàng gọi . Không dò hỏi. Không gây khó dễ.
Sự yên lặng — nguy hiểm hơn bất kỳ lời cảnh cáo nào.
Ngày thứ tư, Nội Vụ Phủ điều nàng đến Tịnh Tư Các.
Danh nghĩa: kiểm kê đồ cũ.
Thực chất: dọn dẹp một nơi bỏ hoang hơn mười năm.
Tịnh Tư Các lệch về phía bắc hậu cung, gần tường cao, ít ánh nắng. Cửa gỗ cũ, then khóa rỉ sét, cỏ dại mọc chen giữa bậc đá.
Thanh Trúc theo nàng đến cửa thì chặn .
“Chỉ một Tạ An Nhiên,” thái giám ,
“lệnh .”
Thanh Trúc tái mặt.
An Nhiên vỗ nhẹ tay nàng hầu. “Đợi .”
Bên trong Tịnh Tư Các mùi ẩm mốc nặng.
Không mùi bỏ hoang thông thường —
mà là mùi của nơi từng ở lâu, xóa sạch.
An Nhiên mở từng tủ gỗ.
Quần áo cũ. Trang sức rẻ tiền. Một vài món đồ sứ sứt mẻ.
Không giống đồ của phi tần.
Cũng giống cung nữ.
“Cung học sĩ,” nàng nghĩ thầm.
Hoặc hầu cận đặc biệt.
Ở ngăn tủ cuối cùng, nàng tìm thấy một hộp gỗ nhỏ.
Không khóa. Không niêm phong.
Bên trong chỉ một quyển sổ mỏng, giấy ngả vàng, bìa đề tên.
An Nhiên mở .
Chữ gọn gàng, cứng cáp, hoa mỹ.
Là chữ của nam nhân.
Trang đầu tiên ghi một dòng:
“Ngày thứ bảy sinh thần thái t.ử.”
Tim An Nhiên đập mạnh một nhịp.
Nàng lật tiếp.
“Hôm nay theo lệnh ghi chép lời dạy học. Thái t.ử hỏi một câu ngoài sách.”
“Người hỏi: Vì tên của gọi?”
Ngón tay An Nhiên lạnh .
Trang tiếp theo:
“Ta đáp.”
“Bên ngoài rèm, .”
Một nét b.út gạch nhẹ.
“Là của nội đình.”
An Nhiên ngừng lâu.
Rồi lật sang trang cuối cùng.
Chỉ một dòng duy nhất:
“Uyển phi thấy.”
Không ngày. Không ký tên. Không thêm một chữ nào khác.
Phía quyển sổ, kẹp một mảnh lụa mỏng, sờn.
Trên đó là một dấu son phai — ấn ký nội đình.
Không đồ giả.
Không bịa đặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-12.html.]
Người quyển sổ — từng tồn tại thật.
An Nhiên khép sổ .
Nàng cần tên .
Bởi vì nàng hiểu:
Người là đầu tiên thấy.
Uyển phi — chỉ là thứ hai.
Buổi chiều hôm đó, khi An Nhiên rời Tịnh Tư Các, một lão thái giám chờ ngoài hành lang.
Lưng còng. Tóc bạc. Ánh mắt mờ đục.
“Nơi ,” lão ,
“lâu ai .”
“Người từng ở đây… ?” An Nhiên hỏi.
Lão thái giám nhạt.
“Người ?”
“Không còn.”
“C.h.ế.t?”
“Không,” lão đáp,
“c.h.ế.t thì còn mộ.”
An Nhiên im lặng.
Lão thái giám nàng, hạ giọng:
“Người đó từng dạy thái t.ử sách.”
“Rất giỏi.”
“Chỉ tiếc,” lão chậm rãi,
“tai quá thính.”
Đêm đó, An Nhiên ngủ.
Nàng đặt quyển sổ mặt, mở .
Không vì sợ.
Mà vì hiểu quá rõ.
Bí mật ở nội dung.
Mà ở khoảnh khắc thấy.
Uyển phi c.h.ế.t vì .
Mà vì kịp giả vờ như từng .
Người dạy học biến mất vì .
Mà vì để bí mật tồn tại giấy.
Còn nàng —
Nàng . Chưa . Chưa gọi tên.
nàng .
Và đó là điều nguy hiểm nhất.
An Nhiên gấp quyển sổ , đặt hòm gỗ.
Không mang theo. Không hủy.
Chỉ giữ nguyên.
Vì nàng hiểu:
Có những thứ chôn.
Không đốt.
Chỉ đặt đúng chỗ — và chờ đúng lúc.
Ngoài cửa sổ, gió nổi lên.
Trong gió, tiếng chuông canh vang khẽ.
An Nhiên nhắm mắt.
Trong đầu nàng, cái tên vẫn gọi.
nàng —
Người quyển sổ c.h.ế.t vì thấy.
Uyển phi c.h.ế.t vì thấy.
Và nàng…
đang sống, vì để ai rằng .