Huyết Lệnh Trường An - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:41:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau ngày kiệu son rời phủ, Tạ An Nhiên cổng lâu.

Lâu đến mức nha khẽ khàng kéo nàng trong, sợ ngoài thấy sẽ chê Tạ phủ một đứa trẻ hiểu lễ nghi, ngẩn ngơ giữa phố.

Cổng lớn khép .

Âm thanh nặng nề vang lên, giống như một ranh giới đóng sập.

Từ ngày đó, Tạ phủ vẫn là Tạ phủ, nhưng trong mắt An Nhiên, thứ đều trở nên trống trải hơn.

Viện của Đại tỉ niêm phong.

Những chậu hoa hải đường hiên vẫn chăm sóc cẩn thận, nhưng còn ai gốc cây sách nữa. Chiếc ghế thấp An Uyển từng dùng vẫn ở đó, nhưng phủ một lớp bụi mỏng.

An Nhiên thường lén chạy đến viện .

Nàng xuống ghế, ôm chiếc túi thơm cũ, ngửi mùi hương hoa mộc nhàn nhạt, ngẩng đầu bầu trời.

Nàng chờ.

Chờ tỷ tỷ trở về.

ngày qua ngày, trở về chỉ là những phong thư.

Thư từ trong cung nhiều lời.

Chữ ngay ngắn, đoan chính, từng nét đều cẩn trọng, như thể sợ sai một câu cũng sẽ mang họa.

“An Nhiên mến.

Tỉ ở trong cung thứ đều .

Muội lời phụ , chăm sóc mẫu cho .

Đợi khi dịp, tỉ sẽ đón cung chơi.”

An Nhiên lúc còn nhỏ, thư xong liền tin.

Nàng chạy khắp phủ khoe với nha , Đại tỉ , trong cung , Hoàng thượng .

Nàng nhận , trong thư từng chữ “vui”.

Năm An Nhiên mười một tuổi, Uyển phi thăng vị.

Cả Tạ phủ náo nhiệt một phen.

Tạ đại nhân vui mừng mặt, bắt gia nô treo đèn kết hoa, tiếp khách ngớt. Những từng coi thường ông giờ tươi đến chúc mừng.

“Đại nhân thật phúc,”

“Thiên kim nhập cung, tiền đồ vô lượng.”

An Nhiên gọi tiếp khách.

Người lớn xoa đầu nàng, khen nàng xinh xắn, khen nàng phúc khí, còn lớn lên chắc chắn cũng sẽ nhập cung.

Nàng , nhưng trong lòng chỉ nghĩ một việc.

Đại tỉ thăng vị , chắc sẽ sớm về thăm .

Uyển phi về.

Thư vẫn đến, nhưng thưa dần.

Chữ vẫn , nhưng ngắn hơn .

“Tỉ vẫn .”

“Trong cung nhiều quy củ, khó rời .”

“An Nhiên học lễ nghi cho .”

Năm An Nhiên mười hai tuổi, nàng bắt đầu học nữ huấn, học cầm kỳ thư họa.

Không vì phụ thương nàng.

Mà vì phụ :

“Con là của Uyển phi, thể để ngoài chê Tạ gia.”

An Nhiên bàn học, tay cầm b.út, lưng thẳng tắp, học cách cúi đầu, học cách mỉm đủ, học cách giấu cảm xúc trong mắt.

Có lúc nàng mệt, lúc nàng .

mỗi bỏ cuộc, nàng nhớ đến bóng lưng Đại tỉ bước lên kiệu son.

Thẳng lưng như thế.

Không đầu.

Năm An Nhiên mười ba tuổi, trong cung truyền tin Hoàng hậu nương nương bệnh nặng.

Hậu cung bắt đầu sóng ngầm.

Tạ đại nhân trở nên bận rộn hơn hẳn, thường xuyên các phủ khác, bàn bạc chuyện triều chính, chuyện hậu cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-2.html.]

An Nhiên lén vài câu.

“Uyển phi tính tình nhu hòa, e là khó tranh.”

thánh sủng, cũng hẳn là chuyện .”

Đêm đó, An Nhiên mơ thấy Đại tỉ.

Trong mơ, An Uyển vẫn mặc áo lụa màu nhạt, giữa cung điện rộng lớn, xung quanh là tường cao thấy đỉnh.

Nàng gọi mãi, tỷ tỷ đầu.

Từ đó về , thư từ trong cung càng ít.

Có lúc mấy tháng một phong.

An Nhiên bắt đầu thấy bất an.

Năm nàng mười bốn tuổi, cuối cùng cũng một Uyển phi về thăm nhà.

Chỉ một canh giờ.

An Nhiên nhớ rõ ngày hôm .

Trời nắng, gió thổi lạnh dù là mùa hạ.

Đại tỉ bước xuống xe ngựa, y phục lộng lẫy hơn xưa, trang sức tinh xảo, nhưng sắc mặt nhợt nhạt.

An Nhiên chạy đến ôm nàng.

Người trong vòng tay gầy hơn nhiều.

“Tỉ,” An Nhiên thì thầm,

“tỉ mệt ?”

Uyển phi mỉm , nụ quen thuộc, nhưng ánh mắt sâu và tối hơn .

“Không mệt.”

Nàng chỉ một lúc trong viện cũ, uống một chén , vài câu chuyện đầu cuối.

Không nhắc cung đình.

Không nhắc Hoàng thượng.

Không nhắc đến bản .

Trước khi , nàng kéo An Nhiên , nhét tay nàng một cây trâm bạc giản dị.

“Giữ lấy,” nàng , giọng thấp đến mức gần như thấy,

“đừng để ai .”

An Nhiên gật đầu.

Khi xe ngựa rời , nàng theo lâu.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ — như thể đó là cuối cùng.

Năm mười lăm tuổi, An Nhiên hiểu nhiều hơn.

Nàng trong cung chỉ hoa lệ, mà còn gông xiềng.

Nàng phụ từng hỏi Đại tỉ sống , chỉ hỏi nàng sủng .

Và nàng cũng bắt đầu nhận — mỗi nhắc đến Uyển phi, ánh mắt phụ đều mang theo một sự cân nhắc lạnh lùng.

Giống như đang cân đo một món đồ.

Rồi năm mười sáu tuổi đến.

Ngày sinh nhật An Nhiên, trời đổ mưa.

Buổi sáng hôm đó, Tạ phủ nhận thánh chỉ.

Không ban thưởng.

Mà là — tội danh.

Uyển phi mưu hại Hoàng thái t.ử, chứng cứ xác thực, ban c.h.ế.t ngay trong đêm.

An Nhiên c.h.ế.t lặng trong mưa.

Cây trâm bạc rơi khỏi tay, vỡ hai.

Trong khoảnh khắc , nàng hiểu .

Sáu năm qua, những bức thư ngắn ngủi, những nụ gượng gạo, những im lặng —

đều vì Đại tỉ vô tình.

Mà là vì — nàng đang sống từng ngày trong lưỡi d.a.o.

Và cuối cùng, nàng c.h.ế.t trong đó.

Loading...