Huyết Lệnh Trường An - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:43:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày Tạ An Nhiên tròn mười sáu tuổi, trời mưa.

Mưa lớn, chỉ là những hạt nước nhỏ li ti, rơi đều đều từ sáng sớm, khiến cả kinh thành phủ một màu xám lạnh. Trước hiên Tạ phủ, những bậc đá nước mưa trơn, lá rụng dính c.h.ặ.t xuống nền, ai buồn quét.

An Nhiên bàn trang điểm, để nha chải tóc.

Hôm nay là sinh nhật nàng.

Theo lệ, mẫu sẽ tự tay nấu cho nàng một bát mì trường thọ, Đại tỉ nếu ở nhà sẽ lén đặt một món quà nhỏ bên gối nàng từ đêm . năm nay, trong phòng yên ắng đến lạ, ngay cả tiếng chim cũng thấy.

Trong lòng nàng một cảm giác khó gọi tên.

Không hẳn là lo sợ, mà giống như… chờ đợi một điều gì đó sắp xảy .

Tiếng trống dồn dập vang lên ngoài cổng.

Không tiếng trống mừng.

Là tiếng trống báo thánh chỉ.

An Nhiên kịp đầu, nha phía khựng tay, lược gỗ rơi xuống đất phát tiếng “cạch” khô khốc.

“Nhị tiểu thư…”

Giọng nàng run rẩy, “ cổng… là của cung.”

Trong khoảnh khắc , tim An Nhiên chợt rơi thẳng xuống đáy.

Nàng dậy chậm, từng bước ngoài.

Tiền sảnh Tạ phủ quỳ đầy .

Tạ đại nhân ở vị trí trung tâm, sắc mặt nghiêm chỉnh, vẻ hoảng loạn. Phía ông, quan truyền chỉ mặc triều phục, tay cầm thánh chỉ vàng óng, gương mặt lạnh lùng như đá.

“Quỳ xuống.”

kéo tay An Nhiên, ép nàng quỳ xuống nền đá lạnh.

Đầu gối chạm đất, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng nàng.

Quan truyền chỉ mở thánh chỉ, giọng vang lên giữa mưa:

“…Uyển phi Tạ thị, lòng độc ác, mưu hại Hoàng thái t.ử, tội thể dung. Nay chứng cứ xác thực, đặc ban rượu độc, xử quyết ngay trong đêm…”

Tai An Nhiên ù .

Nàng những lời phía .

Chỉ ba chữ cứ vang lên trong đầu — ban rượu độc.

Không cho biện giải.

Không cho kêu oan.

Không cho gặp mặt cuối.

Ngay trong đêm.

Thánh chỉ xong, quan truyền chỉ khẽ gật đầu, rời . Mưa rơi nặng hơn một chút, nước mưa b.ắ.n lên gấu áo những quỳ đất.

Không ai dám lên tiếng.

An Nhiên ngẩng đầu lên chậm.

Nàng thấy phụ .

Tạ đại nhân thẳng, cúi đầu lĩnh chỉ, thần sắc bình tĩnh đến đáng sợ. Không một giọt nước mắt, một tia kinh hoàng — giống như một chuyện liên quan đến .

Trong khoảnh khắc đó, An Nhiên hiểu .

Đại tỉ… c.h.ế.t .

Không sắp c.h.ế.t.

Không thể cứu.

Mà là định sẵn cái c.h.ế.t ngay từ lúc thánh chỉ .

Nàng bỗng bật .

Tiếng vang lên giữa tiền sảnh yên tĩnh, mỏng manh mà ch.ói tai.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

“An Nhiên!”

Tạ đại nhân quát khẽ, “giữ lễ!”

Giữ lễ?

Nàng từ từ dậy, bất chấp kéo tay áo.

“Phụ ,” nàng hỏi, giọng khàn đặc,

tin tỷ tỷ mưu hại Hoàng thái t.ử ?”

Không khí đông cứng .

Tạ đại nhân nàng, ánh mắt lạnh lẽo.

“Thánh chỉ hạ,” ông ,

“tin quan trọng ?”

Câu như một nhát d.a.o.

An Nhiên bước thêm một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-3.html.]

“Con cung,” nàng ,

“con gặp tỷ tỷ.”

“Không .”

Giọng Tạ đại nhân dứt khoát.

“Con chỉ gặp nàng một !”

“Chỉ một thôi!”

Giọng nàng vỡ , nước mắt cuối cùng cũng trào , hòa mưa.

“Con tỷ tỷ chuyện đó!”

“Con xin … xin tra rõ cho tỷ !”

Tạ đại nhân im lặng.

Rồi ông thở dài, giống như đang đối diện với một đứa trẻ hiểu chuyện.

“An Nhiên,” ông chậm rãi,

“con nghĩ cung đình là nơi nào?”

“Đại tỉ con c.h.ế.t,”

“c.h.ế.t thì cần tra nữa.”

Mỗi chữ đều rơi nhẹ.

đè nặng đến mức An Nhiên thở nổi.

Đêm đó, trong Tạ phủ thắp đèn mừng sinh nhật.

Mẫu nàng ngất xỉu vì quá nhiều. Gia nô đóng c.h.ặ.t cửa, ai dám bàn tán.

An Nhiên một trong phòng, tay cầm cây trâm bạc gãy.

Nàng nhớ từng mảnh ký ức.

Ngày Đại tỉ bước lên kiệu son.

Những bức thư ngắn ngủi.

Nụ nhợt nhạt trong về thăm nhà duy nhất.

Tất cả đều dấu hiệu.

Chỉ là nàng quá nhỏ, quá ngây thơ, .

Đến canh ba, trời vẫn mưa.

Một nha cận lén gõ cửa, đưa cho nàng một mảnh giấy nhỏ.

“Nhị tiểu thư,” nàng thì thầm,

trong cung… lén truyền .”

Trên mảnh giấy chỉ mấy chữ nguệch ngoạc:

“Uyển phi c.h.ế.t. Không thây.”

An Nhiên lâu.

Rồi nàng gấp mảnh giấy , đặt đáy hòm, bên cạnh túi thơm cũ.

Nước mắt cạn.

Trong lòng nàng, thứ gì đó lặng lẽ vỡ , kết thành một khối băng cứng lạnh.

Sáng hôm , An Nhiên chủ động đến thư phòng phụ .

Nàng quỳ xuống, lưng thẳng tắp.

“Phụ ,” nàng , giọng bình tĩnh đến lạ,

“con xin nhập cung.”

Tạ đại nhân ngẩng đầu.

Trong mắt ông, cuối cùng cũng hiện lên một tia đ.á.n.h giá.

“Con đang ?”

“Biết.”

Nàng cúi đầu, “con sẽ tỷ tỷ hầu hạ Hoàng thượng.”

Một im lặng kéo dài.

Rồi Tạ đại nhân gật đầu.

“Được.”

Chỉ một chữ.

Nhẹ như lông hồng.

chính là cánh cửa đưa nàng bước địa ngục.

Khi rời khỏi thư phòng, An Nhiên ngẩng đầu trời.

Mưa tạnh.

trong lòng nàng, một cơn mưa khác bắt đầu —

mưa của m.á.u, của hận, của những năm tháng thể đầu.

Loading...