Trong hậu cung, những cái tên nhắc đến.
Không vì tôn quý,
mà vì c.h.ế.t sạch.
Uyển phi — chính là một trong đó.
Tạ An Nhiên rõ điều từ ngày thứ mười nàng nhập cung.
Hôm , trời âm u, mây thấp đến mức như sà xuống mái ngói. Các tú nữ phân công dọn dẹp kho cũ phía tây viện — nơi lâu ngày lui tới.
Kho vốn dùng để chứa đồ của những phi tần giáng vị, hoặc… còn nữa.
An Nhiên cầm chổi, cuối hàng.
Nàng tranh, lùi, giữ vị trí đủ để ai chú ý.
nàng vẫn gọi tên.
“Tạ An Nhiên.”
Giọng một cung nữ vang lên phía .
An Nhiên dừng bước, cúi đầu.
“Có nô tỳ.”
Cung nữ tên là Lưu thị, ở trong cung hơn mười năm, ánh mắt sắc như d.a.o mỏng. Nàng An Nhiên từ đầu đến chân, khóe môi nhếch lên nụ mấy thiện ý.
“Ngươi theo .”
Không hỏi lý do.
Không cho từ chối.
An Nhiên theo nàng rẽ sang một lối khác, rời khỏi đám tú nữ. Con đường lát đá hẹp dần, cỏ dại mọc chen giữa các khe đá, chứng tỏ ít qua .
Cuối đường là một gian kho nhỏ, cửa gỗ sờn, cửa treo một ổ khóa cũ.
Lưu thị mở khóa, đẩy cửa.
Mùi ẩm mốc xộc .
“Vào ,” nàng ,
“dọn cho sạch.”
An Nhiên bước .
Trong kho chất đầy rương gỗ cũ, nắp rương phủ một lớp bụi dày. Có cái mục, cái còn nguyên niêm phong bằng sáp đỏ — dấu hiệu của đồ cung đình xử lý.
Lưu thị ngoài cửa, khoanh tay.
“Nghe ,” nàng như vô tình,
“ngươi xuất từ Tạ gia?”
An Nhiên ngẩng đầu.
“Vâng.”
“Có … là của Uyển phi ?”
Không khí trong kho chợt lạnh .
An Nhiên siết c.h.ặ.t cán chổi.
Nàng —
bẫy mở.
Nếu phủ nhận, sẽ điều tra.
Nếu thừa nhận, sẽ gắn mác.
Nàng chọn cách thứ ba.
“Uyển phi nương nương là trong cung,” nàng đáp chậm,
“nô tỳ dám nhận .”
Lưu thị bật .
“Khôn đấy.”
Nàng tiến lên một bước, ánh mắt ghim c.h.ặ.t mặt An Nhiên.
“ nhận ,”
“thì cái họ Tạ vẫn ở đầu ngươi.”
An Nhiên cúi thấp hơn.
“Nô tỳ hiểu.”
Lưu thị nàng một lúc, rời .
“Dọn cho xong,” nàng ,
“ giờ ngọ.”
Cửa kho đóng sầm .
Ổ khóa vang lên một tiếng “cạch”.
An Nhiên yên trong bóng tối.
Một .
Nàng , đây ngẫu nhiên.
Đây là thử.
Thử xem nàng sợ .
Có loạn .
Có lỡ miệng nhắc đến cái tên nhắc .
Nàng hít một , bắt đầu việc.
Chổi quét từng nhịp đều đặn.
Cho đến khi chạm một chiếc rương nhỏ, khóa.
Nắp rương hé mở.
Bên trong là vài món đồ cũ: một chiếc trâm phượng gãy mất một cánh, một đôi khuyên tai ngọc xỉn màu, và… một mảnh vải thêu hoa mộc.
Tim An Nhiên thắt .
Hoa mộc.
Tay nàng run lên khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-5.html.]
Nàng nhận kiểu thêu .
Là của Đại tỉ.
Mảnh vải cũ, mép sờn, nhưng từng mũi kim vẫn tinh tế, giống hệt chiếc túi thơm nàng đang giữ.
Trong kho tối, An Nhiên lâu.
Rồi nàng gấp mảnh vải , đặt trở về chỗ cũ.
Đóng nắp rương.
Không lấy.
Không .
Không để dấu vết.
Bởi nàng hiểu —
đây là mồi.
Nếu nàng động , dù chỉ một chút, cũng đủ để khác kết tội nàng “tưởng niệm kẻ phạm tội”.
Nàng quét dọn như từng thấy gì.
Giờ ngọ, cửa kho mở.
Lưu thị ngoài, ánh mắt dò xét.
“Xong ?”
“Dạ.”
Lưu thị bước kiểm tra, quanh một vòng, phát hiện điều gì bất thường.
Ánh mắt nàng lướt qua An Nhiên, thoáng hiện một tia tiếc nuối.
“Ra ngoài .”
An Nhiên cúi đầu, bước .
Ánh nắng ngoài ch.ói đến nhức mắt.
nàng vẫn bước vững.
Buổi chiều, trong viện, một tú nữ khác phạt quỳ.
Nghe nàng lén hỏi về chuyện Uyển phi năm xưa.
Chỉ một câu.
Đủ để coi là “ hiểu quy củ”.
An Nhiên xa , lòng lạnh như nước.
Đêm đó, nàng gọi đến phòng trực.
Lưu thị uống , nàng chằm chằm.
“Hôm nay trong kho,” nàng hỏi,
“ngươi thấy gì ?”
An Nhiên quỳ xuống.
“Không.”
Một chữ.
Ngắn.
Gọn.
Không do dự.
Lưu thị nàng lâu.
Rồi nàng bật .
“Ngươi thông minh hơn nghĩ.”
An Nhiên đáp.
“Nếu sống lâu trong cung,” Lưu thị tiếp,
“ những thứ nhất là nên quên.”
“Dạ.”
“Đặc biệt là c.h.ế.t.”
“Dạ.”
Lưu thị phất tay.
“Lui .”
An Nhiên dậy, lui ngoài.
Khi cánh cửa khép , nàng mới phát hiện lưng ướt mồ hôi.
khóe môi nàng khẽ cong lên.
Rất nhẹ.
Rất kín.
Nàng vượt qua thử thách đầu tiên.
Không bằng lời .
Mà bằng im lặng.
Đêm khuya, An Nhiên mở túi thơm, lấy mảnh vải nhỏ nàng tự tay thêu mấy hôm .
Hoa mộc.
Giống hệt mảnh trong kho.
Nàng đặt hai thứ cạnh — một mới, một cũ trong ký ức.
“Đại tỉ,” nàng thì thầm trong lòng,
“ nhớ tỷ.”
“ sẽ để ai .”
Ngoài , gió thổi qua mái ngói.
Trong cung, cái tên Uyển phi vẫn chôn vùi.
Tạ An Nhiên —
Có những thứ càng cấm nhắc,
thì càng từng biến mất.