Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-01-14 03:18:00
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-01-14 03:18:00
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Trong đầu chỉ từ "xinh ", vẫn là Tạ Trọng Tuyên lên tiếng: "Chỉ như tước thông căn, khẩu như hàm chu đan. Tiêm tiêm tác tế bộ, tinh diệu thế vô song."
" đúng đúng, chính là ý . Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa..." Tạ Thúc Nam vội vàng gật đầu, nàng một cái, tai bỗng đỏ lên, khẽ : "Vân , hôm nay thật xinh !"
Hai má Vân Đại ửng hồng, còn kiều diễm hơn cả thoa son, lúng túng kéo kéo chiếc váy màu đỏ lựu thêu con vẹt eo, khẽ : "Đây là phu nhân chuẩn cho ."
Tạ Trọng Tuyên và Tạ Thúc Nam luôn miệng khen mắt của Kiều thị.
Tạ Bá Tấn cô gái nhỏ kiều diễm hơn cả hoa hải đường, hai đang vây quanh nàng với ánh mắt nhiệt thành, mày khẽ nhíu , lên tiếng: "Không còn sớm nữa, tất cả lên xe , chuẩn thành."
Y lệnh, mấy còn cũng dám chậm trễ, vội vàng lên xe.
Tạ Thúc Nam còn chạy xe ngựa của Vân Đại, Tạ Bá Tấn một tay túm gáy lôi xuống. Hắn vẫn phục, la lên: "Ta chuyện với Vân , thể chung một xe? Lại từng chung."
Tạ Bá Tấn mặt đổi sắc: "Trường An như Lũng Tây, lễ nghi quy củ nghiêm ngặt, bản ngươi xe ngựa, chuyện đợi đến Vương phủ tha hồ mà ."
Tạ Thúc Nam còn thêm, Tạ Bá Tấn mắt đen nheo : "Tam lang."
Trang 107
Tạ Bá Tấn cưỡi lưng ngựa, cụp mắt xuống chiếc xe ngựa rèm màu xanh bảo thạch, trầm giọng : "Ước chừng một canh giờ nữa sẽ thành, cô mẫu hiền hòa, đừng căng thẳng."
Trong xe ngựa im lặng một lúc, lát , một giọng nhẹ nhàng truyền : "Cảm ơn đại ca ca nhắc nhở."
Tạ Bá Tấn giật dây cương một tiếng, đầu mà thẳng về phía .
***
Thơ cổ câu: Bất đổ hoàng cư tráng, an tri thiên t.ử tôn? (Không thấy hoàng cung tráng lệ, thiên t.ử tôn quý?)
Vân Đại vốn nghĩ Túc Châu là thủ phủ của Lũng Tây là nguy nga tráng lệ, cho đến khi xe ngựa đến Minh Đức Môn ở phía nam thành Trường An, tường thành cao lớn đắp bằng đất vàng dày đặc, bên ngoài trang trí bằng những lớp gạch đá màu xám chồng chất, vững chắc cao ngất như thể thấy đỉnh, bốn góc mái cong v.út, ánh nắng mùa thu rực rỡ uy phong lẫm liệt khiến sinh lòng kính ngưỡng.
Nàng lén ngoài qua rèm xe một lúc thấy cổ mỏi nhừ, đợi đến khi đến trạm kiểm soát ở cổng thành, vội vàng hạ rèm xuống, đưa tay xoa xoa gáy.
Lính gác ở trạm kiểm soát thấy văn thư của Tạ Bá Tấn, thái độ lập tức trở nên vô cùng cung kính, khi kiểm tra hiệu quả, liền kính cẩn cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-104.html.]
Đoàn xe qua cổng thành, Vân Đại thấy tiếng Hổ Phách báo cáo tình hình bên ngoài xe ngựa: "Hình như là của Vương phủ đến đón, trong đó một vị lang quân trẻ tuổi, xem trang phục chắc là tiểu Quận vương."
Vân Đại tựa gối mềm khẽ đáp một tiếng, vị tiểu Quận vương chắc là con trai trưởng của Đoan Vương phi, Bùi Quân Hạo.
Trịnh ma ma với nàng, vị Quận vương cùng tuổi với Tạ Trọng Tuyên, năm nay mười tám, đính hôn với con gái út của Ngự sử đại phu, tính tình trung hậu hiền lành, dung mạo và tính cách đều giống cha là Đoan Vương.
Chắc là Tạ Bá Tấn ở phía trò chuyện vài câu với tiểu Quận vương, xe ngựa lâu tiếp tục về phía , Hổ Phách bên ngoài cũng theo: "Cô nương, chúng bây giờ trong thành, phường Sùng Nhân nơi Đoan Vương phủ ở còn xa, hơn nửa canh giờ."
Lúc Vân Đại cũng thấy tiếng ồn ào trong thành, lén qua khe rèm xe, chỉ thấy con đường vô cùng rộng lớn, hai bên trồng nhiều cây hòe cao lớn, lúc lá tuy còn xanh tươi như mùa hè, nhưng từng cụm lá vàng nhạt che khuất những bức tường phường cao lớn, tạo thêm một vẻ trang trọng, tráng lệ. Trên đường phố vô cùng náo nhiệt, qua tấp nập, cũng thấy những chiếc xe ngựa bánh đỏ sang trọng — ở đường phố Túc Châu, thể thấy nhiều xe ngựa lộng lẫy như .
"Hổ Phách, đây là đường Chu Tước ?" Vân Đại giấu vẻ phấn khích, khi đến đây Ngọc Châu đặc biệt với nàng về con đường .
"Chính là nó." Giọng của Hổ Phách xuyên qua rèm xe: "Đi thẳng về phía nữa, còn một cổng Chu Tước. Qua cổng Chu Tước là đến hoàng thành, chúng tuy , nhưng thể từ bên ngoài. Lát nữa đến nơi, nô tỳ gọi nhé?"
Vân Đại dĩ nhiên đồng ý, mang theo một trái tim tò mò ngoài qua khe rèm, cảm giác giống như đầu tiên Tấn Quốc Công phủ năm năm , nàng cảm thấy như một nông dân từ quê lên, đầu thành, thấy cái gì cũng lạ.
Khi qua cổng Chu Tước, Hổ Phách nhắc nàng một tiếng, nàng cũng vội vàng , nhưng xe ngựa ở đây rẽ , nàng cũng chỉ thể vội vàng liếc qua, bộ cánh cổng lớn màu đỏ son rõ, chỉ thấy các thị vệ cầm binh khí thành hai hàng, vẻ mặt nghiêm nghị như Thần Đồ và Uất Lũy tranh vẽ cửa.
Xe ngựa thêm nửa nén hương, giọng Hổ Phách cũng trở nên trang trọng: "Cô nương, đến phường Sùng Nhân ."
Vân Đại trong lòng run lên, bất giác thẳng lưng, điều chỉnh tư thế , trong đầu ôn những quy củ mà Trịnh ma ma dạy.
Nàng thể hiện thật , thể mất mặt Quốc công phủ, thể mất mặt phu nhân.
Thầm niệm ba như , xe ngựa từ từ dừng .
Hổ Phách vén rèm từ bên ngoài, nàng dường như cũng chút căng thẳng, nhưng dù cũng lớn tuổi hơn và từ nhỏ ở bên cạnh Kiều thị, vẻ mặt vẫn định, gật đầu khuyến khích Vân Đại: "Cô nương, chúng đến , nô tỳ dìu xuống xe."
Đôi môi vốn mím c.h.ặ.t của Vân Đại khẽ giãn , đó nở một nụ đúng mực Trịnh ma ma huấn luyện, nhẹ nhàng : "Được."
Là một trong những cận nhất của hoàng đế hiện tại, phủ của Đoan Vương ngay cạnh hoàng thành, cách một bức tường cao. Tấm biển vàng son lộng lẫy treo cao, ba gian cửa lớn màu đỏ son đầu thú mở hướng về cổng phường, chính viện rộng rãi, quả là phủ của vương tước, quy mô còn lớn hơn cả Tấn Quốc Công phủ, khí thế khoáng đạt.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.