Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-01-14 03:18:02
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoan Vương phi chính là lúc mới về phía nàng, khuôn mặt xinh như b.úp bê sứ, trong mắt bà thoáng qua một tia khen ngợi sâu sắc, nhẹ nhàng : "Con là Vân Đại , từ lúc con mới phủ, tẩu nhắc đến con trong thư. Lần lão phu nhân đến Trường An, cũng nhiều nhắc đến con, con ngoan ngoãn hiểu chuyện, thông minh hiếu học, khen con như hoa, nhưng cho con dung mạo xinh như ."
Vân Đại chỉ cảm thấy vị đại cô nãi nãi thật sự hiền hòa như bà nội và Trịnh ma ma , đặc biệt là bà cũng đôi mắt phượng giống Quốc công gia, trông thiết, sự căng thẳng trong lòng khỏi tan vài phần, ngoan ngoãn khuỵu gối hành lễ: "Vân Đại thỉnh an cô mẫu, cô mẫu vạn phúc."
" là một đứa trẻ ngoan." Đoan Vương phi thiết nắm lấy tay Vân Đại, đầu với hai thiếu nữ xinh : "Khánh Ninh, Gia Ninh, các con còn ngây đó gì, mau đến gặp các biểu và ."
Nghe , Khánh Ninh và Gia Ninh hai vị Quận chúa tiến lên, lượt hành lễ với Tạ Bá Tấn và những khác.
Vân Đại động thanh sắc quan sát, vị tú lệ dịu dàng chắc là đại biểu tỷ Khánh Ninh Quận chúa sắp xuất giá, còn thiếu nữ mặt tròn bên cạnh, chính là Gia Ninh Quận chúa định gả cho đại ca ca?
Sớm nhà họ Bùi sinh mỹ nhân, nên Vân Đại kỳ vọng chị dâu tương lai, nhưng hôm nay thấy, trong lòng nàng chút thất vọng, chỉ cảm thấy thiếu nữ mặt tròn tuy xinh xắn, nhưng là mỹ nhân dung mạo nổi bật, một câu khó , ngay cả nhị ca ca Tạ Trọng Tuyên mặc đồ nữ, cũng hơn Gia Ninh Quận chúa —
Dĩ nhiên, nàng Gia Ninh Quận chúa , chỉ là trong lòng cảm thấy, xuất sắc như đại ca ca, thể xứng với một phụ nữ xuất sắc hơn.
Nàng mím môi, nghĩ theo hướng , lẽ Gia Ninh Quận chúa dung mạo phần kém hơn, nhưng phẩm hạnh cao thượng, văn tài xuất chúng, chắc chắn sẽ ưu điểm.
Nghĩ , nàng lặng lẽ qua, chỉ thấy Tạ Bá Tấn đối mặt với hai vị Quận chúa, sự thiết như đối với Đoan Vương phi, chỉ lạnh lùng một câu "biểu khỏe", gì thêm.
Trang 109
Khi hai vị quận chúa đến mặt Vân Đại, mặt rõ ràng mang vẻ kinh ngạc, ánh mắt của Khánh Ninh còn xem như ôn hòa lễ phép, hai cái liền nhẹ nhàng : "Vân khỏe."
Vân Đại lập tức đáp lễ: "Đại biểu tỷ vạn phúc."
Ánh mắt của Gia Ninh thì vẻ thẳng thừng thô lỗ, ánh mắt từ tóc của Vân Đại di chuyển xuống cằm, nheo mắt , đáy mắt lộ vài phần khinh thường, đôi môi đỏ thoa son cong lên: "Vân khỏe."
Vân Đại khẽ mím môi: "Nhị biểu tỷ vạn phúc."
Cũng là ảo giác của nàng , dường như thấy một tiếng hừ nhẹ.
Khi nàng ngẩng lên, hai vị quận chúa , trở bên cạnh Đoan Vương phi.
Lúc , Đoan Vương phi giơ bàn tay ngọc ngà sơn móng đỏ lên, chỉ những thiếu nam thiếu nữ khác trong phòng, lười biếng : "T.ử Thực, dẫn các thứ xuất của con đến chào hỏi A Tấn và những khác, cũng còn sớm nữa, nên dùng bữa ."
Bùi Quân Hạo đáp một tiếng, tiên mời Vân Đại và những khác xuống, đó mới dẫn mười mấy thiếu nam thiếu nữ lượt đến chào hỏi họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-106.html.]
Vân Đại ở ghế , những con trai con gái thứ xuất trong vương phủ, tâm trạng chút phức tạp.
Nàng cảm thấy lẽ ở Tấn Quốc Công phủ quá lâu, nên khi thấy những như di nương, con thứ, luôn cảm thấy quen. Kiều gia bá gia tuy phong lưu, nhưng con trai con gái thứ xuất cộng cũng chỉ bốn . trong Đoan Vương phủ cả một đám như !
Vân Đại khỏi nghĩ đến hậu viện của Đoan Vương gia rốt cuộc bao nhiêu mỹ thông phòng, trong lòng cũng sinh vài phần thương cảm cho Đoan Vương phi, vương phi chỉ xa quê gả đến Trường An, còn chia sẻ phu quân với bao nhiêu phụ nữ, nuôi dạy cả một đám con trai con gái thứ xuất.
Ý nghĩ nảy , nàng vội vàng lắc đầu, cảm thấy đúng là hồ đồ, một cô nhi nhỏ bé thương cảm cho vương phi nương nương cao cao tại thượng. Hơn nữa, nhà vương hầu thê đầy đàn là chuyện thường, như Tấn Quốc Công phủ mới là kỳ lạ, đúng là nhà quê thành, ít thấy nên lạ.
Bên một đám con trai con gái thứ xuất chào hỏi xong, ngoan ngoãn cáo lui .
Vừa bà già bên phòng khách qua truyền lời: "Bẩm Vương phi, tiệc chuẩn xong."
"Vừa ." Đoan Vương phi thong thả dậy từ bảo tọa, hai bên thị tỳ lập tức đưa tay đỡ, bà với Tạ Bá Tấn và những khác: "Các con đường vất vả chắc mệt và đói , thôi, dùng bữa trưa , ăn chuyện."
Các tiểu bối trong phòng đều dậy, ngoan ngoãn theo Đoan Vương phi, cùng đến hoa sảnh.
Vân Đại vốn Tạ Thúc Nam, ngờ Gia Ninh Quận chúa chậm một bước, tách nàng và Tạ Thúc Nam một đoạn.
Vân Đại khó hiểu Gia Ninh Quận chúa cố ý đến bên cạnh : "Nhị biểu tỷ?"
Gia Ninh Quận chúa hừ một tiếng, một lúc giọng âm dương quái khí: "Không ngờ nơi hoang vắng như Lũng Tây thể nuôi một mỹ nhân xinh như ngươi, xem cách ăn mặc của ngươi, cữu phụ cữu mẫu đối xử với ngươi nhỉ."
Vân Đại dừng , chỉ cụp mắt đáp: "Quốc công gia và phu nhân đều là hiền đức nhân hậu."
"Con tiện nhân Đan Dương luôn tự cho xinh , nó thấy ngươi, sẽ cảm nghĩ gì?"
Câu đầu đuôi khiến Vân Đại ngẩn .
Đột nhiên, Gia Ninh Quận chúa như nhớ điều gì, nghiêng đầu Vân Đại, đầy ẩn ý: "Ta cảm thấy thời gian sắp tới, chắc sẽ nhiều chuyện thú vị, ngươi xem, Vân biểu ?"
Sau khi dùng một bữa tiệc vô cùng thịnh soạn tại phòng khách, Đoan Vương phi giữ các cháu ở trò chuyện một vài chuyện gia đình, những lời hỏi han ân cần thể hiện sự quan tâm.
Ngồi chơi một canh giờ, Đoan Vương phi liền bảo họ xuống nghỉ ngơi: "Các con đường vất vả, chắc chắn mệt , về phòng nghỉ ngơi cho khỏe, dưỡng đủ tinh thần, cữu phụ của các con cũng sắp về , đợi đến tiệc tối chúng sẽ chuyện tiếp. T.ử Thực, Khánh Ninh, Gia Ninh, các con cùng ."