Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-01-14 18:00:16
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mau mời ." Vân Đại mắt long lanh .

"Không cần mời, cần mời, tự đến." Hứa Ý Tình hôm nay mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ cam, thắt lưng da, giày đen, tóc b.úi cao đỉnh đầu, trang trí bằng một vòng dây đỏ nạm ngọc trai, vô cùng oai phong.

Vân Đại kinh ngạc vui mừng, tiến lên đón, "Ta khi nghĩ đến săn mùa thu , ngờ thật sự đến."

Hai cô gái trẻ vui vẻ, trò chuyện một lúc, hẹn cưỡi ngựa.

"Thế t.ử đích dạy cưỡi ngựa? Oa, thì tài cưỡi ngựa của chắc chắn giỏi ."

"Cũng giỏi lắm..." Vân Đại vẻ mặt ngượng ngùng.

"Haizz, đừng khiêm tốn nữa. Nhanh nhanh nhanh, mau đồ cưỡi ngựa, chúng ngoài !" Hứa Ý Tình háo hức.

Vân Đại cũng cảm xúc vui chơi của cô lây nhiễm, mày mắt giãn , "Được, đợi một lát, đồ ngay."

Hổ Phách từ trong hành lý lấy một bộ đồ cưỡi ngựa màu tím nhạt, hầu hạ Vân Đại đồ.

Trong lều chỉ một tấm bình phong để che chắn, Hứa Ý Tình đợi ở phía bên bình phong, vô tình đầu , thấy bóng dáng yểu điệu mờ ảo bình phong.

Vóc dáng , vòng eo nhỏ , nếu cô là con trai, lúc chắc chắn sẽ chảy m.á.u mũi. Cũng mỹ nhân tuyệt sắc như Vân Đại, sẽ thuộc về nhà nào.

Ngay khi Hứa Ý Tình đang tiếc nuối là con trai, Vân Đại xong đồ cưỡi ngựa bước .

"Muội mặc bộ thật , một vẻ khác." Hứa Ý Tình tiếc lời khen ngợi.

"Ta đến Trường An chuẩn đồ cưỡi ngựa, tạm cũng kịp, vẫn là Khánh Ninh quận chúa tinh tế, thấy , liền tặng hai bộ." Vân Đại chỉnh tay áo và cổ áo, bộ đồ cưỡi ngựa tuy rộng, nhưng eo thắt bằng dây da, cũng gây cản trở, hơn nữa chất liệu và tay nghề đều tinh xảo, gần như mới tinh.

"Khánh Ninh quận chúa đây cũng gặp, là một tiểu thư dịu dàng đoan trang. em gái của cô , Gia Ninh thì..." Hứa Ý Tình dừng , cũng tiện lưng khác, chỉ tiến lên thúc giục Vân Đại, "Mau chải đầu , nhân lúc bên ngoài trời còn nắng , chúng thi đấu một trận cho ."

Vân Đại cũng b.úi tóc cao, tóc mái trán chải lên, để lộ vầng trán trơn nhẵn, Hổ Phách còn sáng tạo tết cho nàng mấy b.í.m tóc nhỏ, phối với bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng , như biến thành một khác.

"Lần đầu tiên gặp , hỏi , tổ tiên nhà huyết thống Hồ nhân ?" Hứa Ý Tình tò mò, "Nhất là khi ăn mặc như thế , thật giống như tiểu nương t.ử của bộ lạc thảo nguyên."

"Ta cũng rõ." Vân Đại khẽ vuốt mặt, ngập ngừng , "Phụ của chắc là Hán, ông vốn là của Tần Châu Thẩm thị. Dung mạo của lẽ là giống mẫu ... mẫu sinh qua đời, cũng từng gặp bà. Trước đây phụ cũng từng kể cho chuyện về nhà ngoại, chỉ nhà mẫu gặp nạn, trở thành dân lưu lạc, lang thang gặp phụ ..."

Lúc đó nàng còn nhỏ, phụ sợ nàng và ca ca buồn vì , nên ít khi nhắc đến chuyện của mặt họ.

Hứa Ý Tình Vân Đại từ nhỏ mất , trong lòng dâng lên vài phần thương cảm, cũng nhắc đến chủ đề nặng nề nữa, tiến lên khoác tay nàng, vui vẻ , "Đi thôi, chúng ngoài chơi. , ngựa ? Hay là đến chuồng ngựa chọn một con?"

Vân Đại gật đầu, "Được thôi."

Hai cùng ngoài, thẳng về phía chuồng ngựa ở phía nam.

Nửa đường thu hút vô ánh mắt, Hứa Ý Tình lén lẩm bẩm, "Họ đều đang kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-139.html.]

Vân Đại cũng chút tự nhiên, cũng hạ giọng , "Biết mang theo mũ che mặt ngoài."

Hứa Ý Tình nhướng mày với nàng, hì hì , "Cảm ơn cho trải nghiệm cảm giác mỹ nhân vạn chú ý."

"Cảm giác thế nào?"

"Ừm, như tưởng tượng, nhưng mặt dày một chút, cứ coi như họ tồn tại thôi."

"Haizz, chỉ thể như thôi." Vân Đại nháy mắt với cô.

Hai chuyện đùa, đến chuồng ngựa, thấy Tạ Bá Tấn và Hứa Linh Phủ từ xa tới.

Hứa Linh Phủ vẫn vẻ mặt sùng bái Tạ Bá Tấn, Hứa Ý Tình vội vàng tiết lộ tâm tư của ca ca với Vân Đại, "Ngũ ca của , quan hệ với thế t.ử, cho dù lừa thế t.ử g.i.ế.c gà đốt nhang kết nghĩa, cũng theo bên cạnh một binh tướng, đến lúc đó cùng thế t.ử đến Bắc Đình lập công."

Vân Đại kinh ngạc, "Huynh đến Bắc Đình, mẫu của ?"

Hứa Ý Tình bĩu môi, "Ai , thuyết phục thế t.ử nhận còn khó."

Trong lúc chuyện, Tạ Bá Tấn và những khác đến.

Sau khi chào hỏi , Tạ Bá Tấn động thanh sắc quan sát trang phục của Vân Đại, cảm nhận ánh mắt từ xung quanh, khỏi lạnh mặt một vòng, những ánh mắt dò xét từ bốn phương tám hướng lập tức biến mất.

"Các định ?" Hỏi là các , nhưng đôi mắt đen chăm chú Vân Đại.

Vân Đại đáp, "Ta và Ý Tình hẹn cưỡi ngựa, bây giờ chuồng ngựa chọn ngựa."

Tạ Bá Tấn , "Ngựa trong chuồng tính tình, cưỡi ngựa, thì dắt Đạp Vân . Đạp Vân quen mùi của , cưỡi nó sẽ yên tâm hơn."

Chưa đợi Vân Đại trả lời, Hứa Linh Phủ kích động , "Đạp Vân! Là con ngựa thần cõng thế t.ử ba ngày ba đêm, cuối cùng thoát khỏi sa mạc A Lặc Thái ?"

Hứa Ý Tình khẽ ho một tiếng, "Ca ca." Người chuyện xen gì, chút tinh ý nào!

Vân Đại kinh ngạc Tạ Bá Tấn, "Vậy cưỡi Đạp Vân, đại ca ca cưỡi gì?"

Tạ Bá Tấn lạnh nhạt , "Ta đến chuồng ngựa chọn một con là . Không cần vội từ chối, trừ khi cảm thấy tài thuần ngựa của giỏi hơn ."

Vân Đại, "..." Nàng bản lĩnh đó.

Lặng lẽ nuốt xuống lời từ chối, nàng cảm ơn Tạ Bá Tấn.

Tạ Bá Tấn liếc nàng một cái, , "Đi theo, dắt ngựa."

Vân Đại vội vàng theo, Hứa Linh Phủ bên vẫn đang tự kể cho Hứa Ý Tình câu chuyện ngựa thần Đạp Vân cứu chủ trong sa mạc.

 

 

Loading...