Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:33:59
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ngẩng mặt lên, những mặt ở đây nào còn để ý nàng trả lời gì, sự chú ý gần như đều tập trung khuôn mặt trắng ngần xinh của nàng.

Có lẽ vì trải qua một trận bệnh, giữa đôi mày mắt như tranh vẽ của thiếu nữ một nỗi buồn man mác, tựa như khói mưa bao phủ vùng Giang Nam. Ánh lửa trại ấm áp chiếu lên gò má mịn màng như sứ của nàng, đôi môi thoa son như cánh hoa mẫu đơn căng mọng, một đôi mắt long lanh, ngây thơ trong sáng, khuấy động lòng , khiến nảy sinh ham chiếm đoạt.

Nụ mặt Lệ Phi lập tức đông cứng, dùng khóe mắt liếc thấy vẻ kinh diễm của Thịnh An Đế, cuối cùng cũng hiểu thế nào là gậy ông đập lưng ông.

Sớm dưỡng nữ của Tấn Quốc Công phủ dung mạo diễm lệ đến , bà nhiều lời!

Lệ Phi trong lòng vui, vô tình liếc thấy mấy vị hoàng t.ử , bao gồm cả Ngũ Hoàng t.ử, đều lộ vẻ si mê, trong lòng càng thêm khó chịu. Bà khẽ vuốt ve chiếc vòng tay bằng vàng ròng cổ tay, ánh mắt gắt gao chằm chằm thiếu nữ dung mạo khuynh thành , khỏi nghĩ rằng đây là Tấn Quốc Công phủ cố tình sắp đặt – tìm một nữ t.ử trẻ trung xinh , đưa hậu cung để đối đầu với bà ?

bên liên tục về phía Thịnh An Đế, Thịnh An Đế cũng nhận , bèn thẳng một chút, nhưng , chỉ dùng thái độ ôn hòa hỏi Vân Đại: “Ngươi chính là dưỡng nữ của Tấn Quốc Công phủ, năm nay bao nhiêu tuổi , Tấn Quốc Công nhận ngươi dưỡng nữ khi nào?”

Sự tò mò khiến cả Tạ Bá Tấn và Vân Đại đều cảnh giác.

Không đợi Vân Đại trả lời, Tạ Bá Tấn nghiêm túc đáp: “Bẩm Bệ hạ, của thần năm nay mười bốn, đến tuổi cập kê. Phụ của thần mang về phủ nuôi dưỡng từ năm năm …”

Động tác vuốt râu của Thịnh An Đế dừng , khác thấy, chỉ Lệ Phi gần mới hoàng đế lẩm bẩm một câu “ cập kê”, giọng điệu đầy tiếc nuối.

Ông cũng để ý đến Tạ Bá Tấn, mà tiếp tục hỏi Vân Đại: “Ngươi là đầu đến Trường An?”

Tạ Bá Tấn mặt đổi sắc, tiếp tục : “Muội của thần còn nhỏ, đây vẫn luôn nuôi dưỡng ở Lũng Tây, đầu kinh.”

Thịnh An Đế nhíu mày, liếc Tạ Bá Tấn, hỏi Vân Đại: “Ngươi đến Trường An ngoài du ngoạn ?”

Tạ Bá Tấn còn mở miệng, Vân Đại nhận hoàng đế vui, vội kéo tay áo Tạ Bá Tấn, khẽ lắc đầu với , mặt trả lời hoàng đế: “Bẩm Bệ hạ, thần nữ cùng các trưởng trong nhà và Gia Ninh biểu tỷ dạo chơi qua vài danh thắng ở Trường An.”

Thịnh An Đế gật đầu, : “Ngươi thấy Trường An thế nào?”

Vân Đại lòng như treo sợi tóc, cân nhắc một hồi, nhẹ giọng : “Trường An là đất chân thiên t.ử, là nơi gấm vóc cao lương, phồn vinh thịnh vượng, bá tánh an cư lạc nghiệp, là một nơi .”

Thịnh An Đế : “Ngươi thấy Trường An , từng nghĩ sẽ ở đây ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-149.html.]

Lời , đừng là Vân Đại, ngay cả Lệ Phi, các hoàng t.ử, cùng với Tạ Bá Tấn, của Đoan Vương phủ và Thôi Nghi đối diện đều biến sắc.

Vân Đại dùng sức kéo tay áo Tạ Bá Tấn, nhanh nhảu : “Bẩm Bệ hạ, Trường An tuy , nhưng cuối cùng cũng là nhà của thần nữ. Thần nữ sinh ở Lũng Tây, lớn lên ở Lũng Tây, cha sinh thần nữ chôn cất ở Lũng Tây chờ thần nữ về thắp hương bái tế, cha nuôi dưỡng thần nữ đang ở Lũng Tây chờ thần nữ về hiếu kính, thần nữ đến Trường An chỉ là thăm du ngoạn, từng nghĩ sẽ ở .”

Nàng kiêu ngạo cũng tự ti, ánh mắt Thịnh An Đế cũng đầy kiên định, chút do dự.

Thịnh An Đế từ từ nheo đôi mắt dài, khuôn mặt trưởng thành cảm xúc.

lúc , Đoan Vương đột nhiên lên tiếng: “Hoàng , tiểu điệt nữ thật đáng thương, sinh mất , cha và hy sinh trong trận chiến với Đột Quyết năm năm , Tấn Quốc Công thương xót cảnh mồ côi nơi nương tựa của nó, nhớ đến ơn cứu mạng của cha nó, nên nhận nó dưỡng nữ nuôi trong phủ. Haiz, trưởng của đứa bé năm đó mới mười sáu tuổi, đây Tấn Quốc Công gửi thư cho thần, còn nhắc đến, nếu trưởng của nó còn sống, chừng cũng là một tướng tài.”

Lệ Phi ánh mắt lóe lên, vội tiếp lời: “Không ngờ tiểu nương t.ử tuổi còn nhỏ mà thế đáng thương như , nàng cũng xem là hậu duệ của trung lương .”

Nghe Đoan Vương một tiếng “tiểu điệt nữ”, Lệ Phi nàng “tuổi còn nhỏ”, Thịnh An Đế còn hiểu, xuống khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh thanh tú diễm lệ , tuy cảm thấy đáng tiếc, nhưng cuối cùng cũng kiên trì với ý nghĩ đó nữa, gật đầu : “Ừm, quả là dễ dàng.”

Dừng một chút, ông : “Cha và của ngươi là vì nước hy sinh, dũng đại nghĩa, Tấn Quốc Công nhận ngươi dưỡng nữ, hôm nay trẫm sẽ ban cho ngươi một ân thưởng… Ừm, ngươi ở Trường An mà vẫn nhớ về Lũng Tây tận hiếu, trẫm sẽ phong ngươi Hương quân, phong hiệu Hiếu Nghĩa, hưởng bổng lộc của Hương quân.”

Tiệc tối bên lửa trại vẫn diễn một cách trật tự, đến khi tiệc tan, Vân Đại vẫn còn choáng váng, chỉ cảm thấy như đang mơ.

Sao chỉ một bữa tiệc tối, nàng trở thành Hương quân ?

* * *

Không chỉ Vân Đại choáng váng như đang mơ, ngay cả Tạ Trọng Tuyên và Tạ Thúc Nam khi tin nhà săn một chuyến trở về thành Hiếu Nghĩa Hương quân, cũng thực sự kinh ngạc.

“Rốt cuộc là chuyện gì ?” Hai đồng thanh hỏi Vân Đại.

Vân Đại đường nửa ngày từ núi Ly Sơn về đến Đoan Vương phủ, còn kịp thở, cũng nên bắt đầu từ .

Vẫn là Gia Ninh nhanh miệng, thấy đây là cơ hội để chuyện với nhị biểu , liền kể bộ sự việc gặp trong chuyến săn , cuối cùng còn cảm thán: “Vân biểu là trong họa phúc, tuy kinh sợ, nhưng một tước vị Hương quân, dù cũng là phong hiệu. Sau những bữa tiệc lớn nhỏ trong cung dịp lễ tết, cũng thể .”

 

 

Loading...