Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:34:05
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vừa mới t.h.u.ố.c.” Tạ Bá Tấn nhàn nhạt .

Vân Đại , ngước mắt , “Vết thương vẫn còn chảy m.á.u? Đại ca ca, t.h.u.ố.c cứ gọi đại phu đến , vết thương của lưng, một t.h.u.ố.c cũng tiện, lỡ như rách vết thương, thì gay go lắm.”

Tạ Bá Tấn đôi mắt đen đầy lo lắng , nghĩ đến điều gì, bỗng mặt , nhỏ giọng : “Ta một t.h.u.ố.c, quen .”

Vân Đại khuôn mặt lạnh lùng của , ngẩn một lúc.

Thái độ của đại ca ca đối với nàng, quả thực chút cố ý xa cách. tại như ? Rõ ràng lúc săn vẫn còn .

Khi nàng còn đang trăm mối lời giải, hầu trong vương phủ mang bữa tối đến.

Không lâu , Gia Ninh và Tạ Trọng Tuyên cũng cùng đến phòng chính, hai dường như chuyện vui vẻ, Gia Ninh mặt mày ủ rũ, Tạ Trọng Tuyên tuy vẫn giữ vẻ ôn hòa, nhưng rõ ràng đang tránh né Gia Ninh.

Không khí bàn ăn cho lắm, ngoài Tạ Thúc Nam như kẻ vô tâm vô phế cứ chuyện với Vân Đại, bốn còn đều im lặng.

Sau khi dùng bữa tối, trời cũng còn sớm, Vân Đại và Gia Ninh dậy cáo từ.

Tạ Thúc Nam nhiệt tình tiễn Vân Đại, và dặn Vân Đại nhớ mang bánh ngọt của Vạn Ký cho , nếu thể hầm canh bổ mang đến thì càng .

Vân Đại đáp: “Được, nhất định sẽ nhớ.”

Gia Ninh bên cạnh hừ lạnh mấy tiếng, cũng Vân Đại, bước nhanh .

Vân Đại bất đắc dĩ nhún vai, một đoạn bỗng , chỉ thấy Tạ Trọng Tuyên và Tạ Thúc Nam vẫn ở cửa tiễn, còn cửa phòng chính đóng từ lúc nào.

Không hiểu , trong lòng nàng bỗng dâng lên một nỗi thất vọng khó tả.

Vừa chua chát, đây từng .

* * *

Mấy ngày , Lễ bộ mang đến văn thư phong Hương quân, bổng lộc hàng năm và y phục cáo mệnh, một chiếc mũ tam trạch đính ngọc trai, một chiếc áo choàng lớn màu đỏ phèn, một chiếc áo khoác tơ xanh thẫm thêu chim công vàng và một bộ hà bí thêu chim luyện thước vàng.

Vân Đại nhận chỉ tạ ơn, tiễn thái giám truyền chỉ xong, Đoan Vương phi chúc mừng Vân Đại một phen, bảo nàng về Ánh Tuyết tiểu trúc.

Ba ngày nữa là ngày đại hỷ của Khánh Ninh Quận chúa, Đoan Vương phi bận tối mắt tối mũi, Vân Đại cũng phiền, ngoan ngoãn dẫn Hổ Phách và Thúy Liễu cùng về.

Trên đường, Thúy Liễu buột miệng một câu: “Sáng nay nô tỳ đến nhà bếp lấy đồ ăn, đường thấy Thế t.ử dẫn Đàm Tín khỏi phủ, cũng , vội vội vàng vàng.”

Mấy ngày nay vì chuyện Tạ Bá Tấn thương, Bệ hạ đặc biệt miễn cho việc thượng triều hàng ngày, bảo ở trong phủ yên tâm dưỡng thương. Vân Đại nghĩ đến mấy ngày đến Bắc viện, trong phòng mùi m.á.u tanh nhàn nhạt, trong lòng khỏi lo lắng, miệng chỉ : “Đại ca ca tự việc chính lo, chuyện của chúng , chúng đừng nhiều lời.”

Thúy Liễu vội cúi đầu, “Cô nương .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-155.html.]

Chủ tớ cùng về Ánh Tuyết tiểu trúc, Vân Đại dặn họ cất giữ bạc thưởng và y phục cáo mệnh cẩn thận, còn thì đến bên bàn sách, vốn định tiếp tục sách, nhưng nghĩ đến vết thương của Tạ Bá Tấn, ma xui quỷ khiến tìm y thư, xem những phương t.h.u.ố.c bí truyền lợi cho việc hồi phục vết thương do d.a.o.

Hôm đó mãi đến giờ Thân, Tạ Bá Tấn mới về đến Đoan Vương phủ.

Trước phủ của Đoan Vương phi chờ sẵn, thấy Tạ Bá Tấn về, lập tức mời qua.

Thu đậm, những đóa phù dung sân nở rộ rực rỡ.

Đoan Vương phi cảnh vật ngoài cửa sổ, tay bưng một chén yến huyết đường phèn từ từ uống, bên ngoài báo tin, lập tức đặt chén đồ bổ xuống, lấy khăn tay lau miệng, thẳng .

“Cháu trai bái kiến cô mẫu.”

“A Tấn, c.o.n c.uối cùng cũng về .” Thấy đến, Đoan Vương phi tiên quan sát kỹ một lượt, thấy gì bất thường, mới yên tâm : “Mau xuống.”

Tạ Bá Tấn hành lễ với Đoan Vương phi, vén áo bào xuống ghế bành.

Đợi nha dâng bánh xong, Đoan Vương phi cho những liên quan lui , nắm c.h.ặ.t khăn tay trong tay, lo lắng cháu trai đang ung dung uống , “Trong cung rốt cuộc xảy chuyện gì? Nghe liên quan đến Lệ Phi, Bệ hạ nổi trận lôi đình, nhưng nếu là chuyện hậu cung, thì liên quan gì đến con?”

Tạ Bá Tấn cô mẫu của trong cung tai mắt, chỉ ngờ tai mắt nhạy bén đến . Hắn cầm chén nhấp một ngụm , chậm rãi : “Liên quan đến vụ ám sát trong cuộc săn.”

Đoan Vương phi sững sờ, lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn, “Chẳng hai ngày kết án , là Tôn Ngạc tư thù với con, mang lòng oán hận, mới sắp xếp thích khách báo thù.” Mặc dù lý do cũng thấy hoang đường, nhưng Bệ hạ chấp nhận kết luận , và Tạ Bá Tấn cũng chấp nhận cách , khác cũng dám khuấy đục thêm.

Tạ Bá Tấn nhếch môi, “Đã kết án , nhưng kết án một cách rõ ràng như , Lệ Phi phục.”

Có lẽ là ngóng Thịnh An Đế ngầm phái một đội ám vệ bảo vệ Tam Hoàng t.ử, hoặc là Thịnh An Đế lạnh nhạt với bà , Lệ Phi rõ hoàng đế đa nghi, nếu bà thể lật cái nồi đen , thì trong lòng hoàng đế sẽ mãi mãi một cái gai nghi ngờ. Thế là bà ngầm dùng lực lượng để điều tra, quả thực tra một thứ.

“Là An Quý tần tay.”

“An Quý tần?!” Đoan Vương phi kinh ngạc thốt lên.

An Quý tần là đẻ của Lục Hoàng t.ử, hai con nay đều là tay sai của con Lệ Phi, cẩn thận dè dặt, răm rắp lời, thể chuyện ám sát trọng thần triều đình?

Tạ Bá Tấn : “Sau khi An Quý tần bắt, cũng một mực khẳng định là do Lệ Phi sai khiến, bà lấy lòng Lệ Phi, mới phái thích khách .”

“Có lý.” Đoan Vương phi gật đầu, vẻ mặt bình thản của Tạ Bá Tấn, khỏi hỏi: “A Tấn, con vẻ hề ngạc nhiên chút nào.”

Tạ Bá Tấn khẽ vuốt ve thành chén, im lặng một lúc lâu, mới : “Là Lệ Phi An Quý tần tay, đều quan trọng. Quan trọng là lòng của Bệ hạ.”

Từ đến nay, điều chính là gieo lòng Thịnh An Đế hạt giống nghi ngờ Ngụy gia.

 

 

Loading...