Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:34:14
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay nghề quá tinh xảo, từ trâm đến mặt dây chuyền đều thể thấy rõ vết mài, nhưng con thỏ mập và đám mây trông đáng yêu.

Hổ Phách và Thúy Liễu tự nhiên là hết lời khen ngợi, liên tục .

Vân Đại khen trong lòng vui vẻ, liền đeo chiếc trâm tiếp tục xem những món quà còn .

Đêm đó, mây đen che khuất mặt trăng, Tạ Bá Tấn sắp xếp một bàn tiệc rượu, còn đặc biệt dặn nhà bếp nấu một bát mì trường thọ, mời Vân Đại đến Bắc viện, bốn ăn một bữa cơm đoàn viên.

Thấy Vân Đại cài chiếc trâm mà tặng đầu, sắc mặt Tạ Bá Tấn dịu ít, nhưng nhiều, chỉ ngay ngắn uống rượu ăn cơm.

Vẫn là Tạ Trọng Tuyên một câu, “Chiếc trâm đầu Vân thật là độc đáo.”

Vân Đại , nụ rạng rỡ, mặt Tạ Bá Tấn, “Là quà cập kê đại ca ca tặng , thích.”

Bàn tay đang cầm chén rượu của Tạ Trọng Tuyên khẽ dừng , nụ môi đổi, “Thì là đại ca tặng.”

Tạ Thúc Nam thì phục hỏi, “Trang sức mà và nhị ca tặng đeo? Chúng tặng còn hơn chiếc trâm nhiều, chẳng lẽ thích?”

“Thích, thích.” Vân Đại vội giải thích, “Chỉ là hai món trang sức đó khá lộng lẫy, trang phục hôm nay của , đeo trang sức quý giá như hợp.”

Sau khi trở về Ánh Tuyết tiểu trúc, nàng bộ lễ phục lộng lẫy mặc trong lễ cập kê, bằng váy áo thường ngày, nghĩ rằng buổi tối cùng các trưởng ăn cơm, ngay cả trang điểm cũng , chỉ mặc cho thoải mái là .

Thấy Tạ Thúc Nam vẫn còn vui, Tạ Bá Tấn nhàn nhạt liếc một cái, “So đo những chuyện gì, ăn cơm .”

Tạ Thúc Nam thầm nghĩ đeo quà của , chắc chắn so đo. nghĩ , đeo thì đeo thôi, chỉ cần nàng đeo đồ của đàn ông khác tặng, thì cả. Nghĩ , phấn chấn lên, bưng bát cơm lên ăn.

Vân Đại vốn còn hỏi Tạ Bá Tấn mặt dây chuyền bằng gì, lúc cũng dám nhắc đến nữa, ngoan ngoãn ăn mì trường thọ của .

Sau khi dùng bữa tối, trời cũng còn sớm, nàng dậy cáo từ.

Tạ Trọng Tuyên và Tạ Thúc Nam uống say, dựa ghế nghỉ ngơi, Tạ Bá Tấn thấy , liền dậy tiễn nàng cửa.

Hai song song, thấy còn ai khác, Vân Đại hỏi Tạ Bá Tấn, “Đại ca ca, mặt dây chuyền của chiếc trâm bằng ngà voi ?”

Gió đêm tháng mười một mang theo lạnh se sắt, cũng thổi tan vài phần rượu Tạ Bá Tấn, nghiêng đầu, liền thấy chiếc trâm cài tóc độ bóng trầm ấm tóc nàng, và mặt dây chuyền trắng mờ ánh trăng.

“Là răng sói.” Hắn .

“Răng sói?” Vân Đại kinh ngạc, dừng bước, mặt đầy vẻ ngạc nhiên .

Tạ Bá Tấn bình tĩnh nàng, “Sợ ?”

Vân Đại lắc đầu, “Không, sợ, chỉ là ngạc nhiên, cứ tưởng là bằng ngà voi.”

“Ở các bộ lạc thảo nguyên Bắc Đình, răng sói mang ý nghĩa cát tường bình an, thể trừ tà đuổi tai ương. Nếu trẻ sơ sinh yếu ớt bệnh tật, cổ đều sẽ đeo một mặt dây chuyền răng sói. Con sói đó càng hung dữ, răng của nó trừ tà càng hiệu quả…” Hắn chậm rãi , “Cơ thể yếu, dễ bệnh, đeo dây chuyền răng cổ cũng hợp, thành trâm cài cho tiện.”

Vân Đại ngờ chiếc trâm ý nghĩa như , trong lòng càng thêm trân trọng, “Răng sói , là đại ca ca mang về từ Bắc Đình?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-164.html.]

Tạ Bá Tấn đôi mắt đen khẽ cụp xuống, màn đêm u tối, đường nét khuôn mặt nửa sáng nửa tối, một hồi im lặng ngắn ngủi, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Đây là con sói đầu tiên g.i.ế.c tuyết ở Bắc Đình.

Mấy vết sẹo lỗ bụng trái của , chính là do con sói c.ắ.n, giao đấu đó, nếu kịp thời chọc mù mắt con sói, e rằng c.h.ế.t t.h.ả.m tuyết với bụng mổ phanh.

Sau đó kéo con sói đó về, tự tay nhổ hết răng của nó.

“Đại ca ca, …”

Vân Đại định hỏi lấy răng sói như thế nào, Tạ Bá Tấn dường như đoán ý định của nàng, đột nhiên lên tiếng, “Gió nổi , về sớm nghỉ ngơi .”

Nửa câu nghẹn trong cổ họng, Vân Đại thấy thái độ cho phép từ chối của , cũng dám hỏi nhiều, cúi đầu rời .

Ngọn nến trong chiếc đèn l.ồ.ng treo mái hiên chập chờn theo gió, Tạ Bá Tấn trong gió, cho đến khi bóng dáng nhỏ bé khuất màn đêm đen kịt, mới bước nhà.

Tuy nhiên, hai bước, trong nhà bỗng vang lên tiếng chén vỡ, mơ hồ còn tiếng cãi vã.

Tạ Bá Tấn nhíu mày, bước nhanh về phía căn phòng sáng đèn, khi thấy chiếc bình rượu vỡ gạch và Tạ Thúc Nam đang c.h.ử.i bới, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, “Chuyện gì thế ?”

Tạ Thúc Nam thấy đại ca lập tức dám c.h.ử.i nữa, nhưng cũng dám lên tiếng.

Tạ Bá Tấn Tạ Trọng Tuyên, “Nhị lang, .”

Vẻ mặt của Tạ Trọng Tuyên cũng khá hơn, mặc dù cố gắng giữ vẻ thản nhiên, nhưng trong giọng giấu sự lạnh lùng, “Cô mẫu gả Vân Đại cho Thôi gia.”

Lời dứt, ba ai gì, trong phòng lập tức yên tĩnh.

Cuối cùng vẫn là Tạ Thúc Nam nhịn , đến bên cạnh Tạ Bá Tấn, mặt đầy lo lắng , “Đại ca, Vân thể gả cho Thôi gia. Muội đến Trường An du ngoạn, đầu năm sẽ về Lũng Tây… Huynh mau nghĩ cách , thể để cô mẫu đồng ý với Thôi gia. Đệ Thôi Nghi khắc vợ, tà ma, cơ thể Vân yếu, chịu nổi khắc ! Hơn nữa Vân mới cập kê, Thôi Nghi lớn hơn đến sáu tuổi, tuổi còn dám thèm Vân , trâu già gặm cỏ non, thật đáng ghét!”

Mi tâm Tạ Bá Tấn giật giật, “…”

Tuổi ? Trâu già gặm cỏ non?

* * *

Chưa đợi Tạ Bá Tấn gì, Tạ Trọng Tuyên lấy một miếng bánh nhét miệng Tạ Thúc Nam, “Trần Quý cũng chỉ ngóng một hai, chuyện thành còn , la lối om sòm gì.”

Tạ Thúc Nam miệng đầy bánh, “Ú ú ú ú ú ú ú ú ú!”

Tạ Bá Tấn day day thái dương đang giật thình thịch, “Trần Quý, ngươi từ ?”

Trần Quý run rẩy như chim sợ cành cong, “Là… là nô tài hỏi từ miệng Thúy Liễu, là Vân cô nương vì chuyện yên cả buổi chiều.”

 

 

Loading...