Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:34:24
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi bỏ t.h.u.ố.c mê cho ? Nha của ? Ngươi gì?” Vân Đại mặt đầy vẻ cảnh giác, đôi mắt đen chằm chằm bên cạnh.

“Muội yên tâm, nha của vẫn còn sống. Còn về việc gì…” Hắn tiến gần nàng, Vân Đại kinh hãi vội vàng né tránh, chỉ để túm một lọn tóc, đưa lên mũi tham lam ngửi, “Vân còn ?”

“Ngươi vô sỉ!” Vân Đại cố nén sự hoảng loạn trong lòng, nhưng giọng vẫn run rẩy, “Đây là hành cung, Bệ hạ và Lệ Phi nương nương đều ở đây, nếu ngươi dám bậy với , đại ca ca của nhất định sẽ tha cho ngươi!”

“Người ở trong phòng , còn những lời mất hứng gì.” Ngũ Hoàng t.ử cũng vội, chậm rãi đến bên bàn rót rượu, “Yên tâm, cũng loại vô trách nhiệm. Đợi đêm nay chúng thành chuyện , sẽ bẩm báo với phụ hoàng mẫu phi, còn là vị trí thị , là trắc phi, thì xem biểu hiện của tối nay.”

Nói như thể đó là một ân huệ lớn lao dành cho nàng, Vân Đại chỉ cảm thấy buồn nôn, dậy, nhưng tác dụng của t.h.u.ố.c mê vẫn tan hết, sức.

Nàng hai tay chống mép giường, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cơn đau khiến ý thức tỉnh táo một chút.

“Ta khuyên đừng phí sức nữa, ngoài cửa canh gác, chạy cũng thoát .” Ngũ Hoàng t.ử cầm hai ly rượu, một ly đưa đến mặt nàng, như đang trêu chọc một con mèo con, kiên nhẫn nàng, “Nào, uống cạn ly rượu , chúng cũng dễ vợ chồng.”

Hắn một vẻ ngoài đẽ, nhưng ánh mắt dâm tà đắn, nụ khiến sởn gai ốc.

Vân Đại nhận ly rượu, cũng giận, tiên uống cạn ly rượu trong tay , cúi đưa ly rượu còn đến bên môi nàng, từ tốn dụ dỗ, “Ngoan nào. Nếu ngoan, lát nữa chịu khổ chính là đó.”

Thành ly lạnh lẽo áp đôi môi đỏ mọng, cơn kinh hoàng ban đầu, đầu óc hỗn loạn dần dần bình tĩnh , đôi mắt long lanh chằm chằm mặt —

Người khác với đám cướp sông ở Vị Hà, cướp sông giữa ban ngày ban mặt g.i.ế.c , còn giữ vài phần “thể diện”, nghĩ đến danh phận .

Danh phận.

Một lát , nàng khẽ chớp mắt, giọng điệu cũng mềm , “Điện hạ thật ?”

Thái độ đột nhiên mềm mỏng của nàng khiến Ngũ Hoàng t.ử sững sờ, nheo đôi mắt đen, “Thật cái gì?”

Vân Đại nhẹ giọng , “Nói sẽ cho một danh phận, vị trí trắc phi?”

“Đó là tự nhiên.” Ngũ Hoàng t.ử nhướng mày, cúi gần nàng hơn, mũi gần như chạm má nàng, “Sao? Nghĩ thông ?”

Vân Đại đột nhiên siết c.h.ặ.t ngón tay, kìm nén ham lùi , trong mắt rưng rưng nước mắt, c.ắ.n môi đầy hận thù nhưng bất lực, “Ta ngươi bắt đến đây, thể trốn thoát, đêm nay danh tiết của hủy hoại, ngoài Điện hạ , còn nhà nào ? Ta còn đường lui, chỉ mong Điện hạ lời giữ lời, nếu thật sự thể cho một danh phận, …”

Nàng như hạ quyết tâm lớn, nước mắt lăn dài má, mặt , “Cầu xin Điện hạ thương tiếc.”

Dưới ánh đèn mỹ nhân, nước mắt long lanh, thở hổn hển, Ngũ Hoàng t.ử chỉ cảm thấy giọt nước mắt trong veo đó như rơi tim , tâm tư ngược đãi ban đầu cũng nhạt vài phần.

“Thức thời là trang tuấn kiệt, thể nghĩ thông điểm , cũng thể sủng ái thêm vài phần.” Ngón tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt của nàng, đưa ly rượu đến bên miệng nàng, “Nào, uống cạn ly rượu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-174.html.]

Mùi rượu xộc mũi, còn một mùi hương thoang thoảng, Vân Đại gần như chắc chắn trong rượu thêm t.h.u.ố.c, lông mày khẽ nhíu , “Điện hạ, t.ửu lượng của …”

“Tửu lượng , ly cũng uống, vợ chồng, uống rượu hợp cẩn?” Ngũ Hoàng t.ử véo nhẹ má nàng, khẩy, “Rượu , thể giúp bớt khổ.”

Vân Đại trong lòng chùng xuống, quả nhiên là . Cả nàng cứng đờ kháng cự, nhưng mặt dám biểu lộ, đàn ông đang nàng chằm chằm, xem nhất quyết để nàng uống cạn ly rượu .

Nàng mím môi, một hồi cân nhắc, vẫn gật đầu, “Được, uống.”

Ngũ Hoàng t.ử tận mắt nàng nuốt cạn ly rượu, lông mày dần giãn , cả cũng thả lỏng, “Thế mới ngoan chứ.”

Hắn đặt ly rượu xuống, tay đặt lên đai ngọc bên hông, bắt đầu cởi quần áo.

Vân Đại thấy, cảm giác buồn nôn mãnh liệt dâng lên, trong miệng mùi rượu nồng nặc, nàng tức đến nghiến răng, c.ắ.n đến mức trong miệng mùi m.á.u, khuôn mặt tái nhợt mới nặn một nụ lấy lòng, “Điện hạ, đến hầu hạ ngài.”

Ngũ Hoàng t.ử nàng chủ động phục vụ, tự xưng là , tự nhiên là mừng rỡ, thể cầu hơn, một tay kéo nàng dậy, đặt tay nàng lên đai ngọc, “Khanh khanh thật lấy lòng .”

Vân Đại mặt , động tác vụng về cởi áo cho , mặt đỏ bừng, ánh mắt trong veo và ngây thơ, “Điện hạ đừng chê vụng về, đầu tiên…”

“Tự nhiên là .” Mặc dù lúc càng đẩy trong màn giường, nhưng sự phối hợp của hai bên tự nhiên sẽ thoải mái hơn, đêm dài đằng đẵng, cũng vội một lúc, mỹ nhân như từ từ thưởng thức mới .

Vân Đại cởi áo khoác ngoài của đàn ông, cởi áo trong cho , tầm mắt thấy, má nàng đỏ như m.á.u, đầu cúi thấp hơn.

Ngũ Hoàng t.ử thấy vành tai trắng nõn ửng hồng của nàng, lòng rối bời, cúi định hôn nàng, “Khanh khanh ngoan để hôn một cái.”

“Điện hạ, đừng…” Vân Đại vội vàng né tránh, ôm trọn lòng, hai bàn tay nhỏ bé mềm mại đẩy n.g.ự.c , nàng nũng nịu, “Ngài đừng vội, để hầu hạ ngài.”

-

Gió lạnh buốt, bầu trời đen kịt rơi xuống từng bông tuyết, như lông ngỗng bay lượn, càng lúc càng dồn dập.

Cô nương!

Nàng đột ngột dậy, một tay đỡ lấy cái đầu đau nhói, đôi mắt mờ mịt xung quanh tối om.

Nàng vốn đang bên cạnh kiệu của cô nương, nhưng một lúc thì phát hiện hướng đúng, kịp mở miệng hỏi thì gáy một cú đ.á.n.h, đó liền bất tỉnh.

Hổ Phách bò dậy từ mặt đất, lúc mới phát hiện vứt bên bụi cỏ ven đường, xa nơi nàng đ.á.n.h ngất.

 

 

Loading...