Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:20:26
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Toàn một lũ vô dụng, , lôi hết chúng ngoài cho ..."

"Điện hạ tha mạng, điện hạ tha mạng..."

Trong phòng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, sáng sớm ồn ào như , Đan Dương phiền lòng nhíu mày, nhanh chân bước , "Hoàng ."

Đám thái giám thấy công chúa đến, đồng loạt về phía Đan Dương, cầu xin nàng giúp.

Đan Dương phất tay, sai bịt miệng bọn họ lôi xuống, đợi trong điện yên tĩnh , nàng thong thả xuống ghế trăng khuyết, lo lắng Ngũ Hoàng t.ử giường – ở xa kỹ, bây giờ kỹ mới thấy sắc mặt xám xanh, đôi mắt đầy tơ m.á.u, hốc mắt hõm sâu, toát vẻ hung tợn âm u, đáng sợ.

Đan Dương cho lui , siết c.h.ặ.t khăn tay, liếc sắc mặt , thấp thỏm hỏi, "Tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì? Là Tạ Bá Tấn đ.á.n.h ngất ?"

Ngũ Hoàng t.ử u ám ngước mắt lên, "Tạ Bá Tấn?"

"Sao, ?" Đan Dương trong mắt lóe lên vẻ mờ mịt, "Tối qua xông phòng trực, g.i.ế.c một thái giám khiêng kiệu của , hỏi Thẩm Vân Đại ở chỗ , còn tưởng đến tìm ..."

"Thì ." Ngũ Hoàng t.ử nghiến răng, xem tối qua tiểu tiện nhân đó Tạ Bá Tấn mang , sân canh gác, nàng uống rượu hợp hoan trợ hứng, căn bản thể xa !

— Hắn đó tính đến việc nàng sẽ thà c.h.ế.t theo, nên cho gấp đôi liều t.h.u.ố.c rượu, dù là nữ t.ử trinh liệt đến , chỉ cần uống rượu cũng sẽ mềm nhũn như bùn, ý loạn tình mê mặc cho gì thì .

ai ngờ , tiểu tiện nhân đó giả vờ, còn ngấm ngầm tay độc ác với !

Hắn hỏi ngự y về chuyện sườn, ngự y thẳng hai chỗ đó là t.ử huyệt, lực đạo khống chế thể gây tàn phế hoặc t.ử vong. Cũng may Thẩm Vân Đại trúng mê d.ư.ợ.c, sức tay đủ, mới khiến rơi trạng thái tê liệt tạm thời. Nếu lực đạo của nàng mạnh hơn một chút, lẽ bây giờ phế !

Nếu Tạ Bá Tấn phá hỏng chuyện , Ngũ Hoàng t.ử cũng tức giận đến thế, nhưng nghĩ đến việc đường đường là hoàng t.ử một nữ t.ử hành hạ đến mức , nỗi khuất nhục đó thật khiến tức đến hộc m.á.u.

Đan Dương thấy Ngũ Hoàng t.ử thở hổn hển như trâu, vẻ mặt tức giận kìm , cũng chút sợ hãi, "Hoàng , rốt cuộc là ?"

Ngũ Hoàng t.ử thể chuyện mất mặt đó, chỉ nắm tay đ.ấ.m thành giường, trong cổ họng tràn ngập mùi m.á.u, lạnh lùng , "Tiện nhân đó Tạ Bá Tấn cứu ."

Đan Dương che miệng, "Quả nhiên là , thật to gan!"

Ngũ Hoàng t.ử yên, im lặng một lúc lâu, bỗng nghĩ đến điều gì đó, mặt lộ nụ quái dị, "Tiện nhân đó uống rượu hợp hoan, Tạ Bá Tấn cứu ..."

Cô nam quả nữ, uống loại rượu đó.

"Đan Dương, sai dò la xem, tối qua đôi cẩu nam nữ đó ? Biết ... hì hì, còn trò để xem."

Đan Dương trợn to mắt, kinh ngạc , "Sao thể? Không , ! Hoàng , ban đầu chúng , giúp Thẩm Vân Đại đó, tìm cách tác hợp và Tạ Bá Tấn, hai họ thể ở bên ?"

"Có mấy đàn ông thể chống mỹ nhân dâng đến tận cửa." Ngũ Hoàng t.ử khẩy, chỉ mong hai đó chuyện bẩn thỉu, để nguôi mối hận trong lòng .

Đan Dương chỉ cảm thấy tai ong ong, sự việc phát triển ngoài dự đoán của nàng – nàng còn Tạ Bá Tấn phò mã của , thể cho phép và Thẩm Vân Đại đó liên quan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-179.html.]

Nàng yên nữa, lảo đảo dậy, lệnh cho dò la.

Sau khi lệnh xong, nàng Ngũ Hoàng t.ử giường, lo lắng , "Hoàng , tiếp theo chúng ? Chuyện gọi ngự y, lỡ như mẫu phi hỏi đến."

"Chuyện tiết lộ cho mẫu phi." Ngũ Hoàng t.ử quả quyết, "Tạ Bá Tấn đó cũng dám gì, trừ khi cần danh tiếng của Thẩm Vân Đại nữa."

Đan Dương nghĩ cũng , siết c.h.ặ.t ngón tay sơn đỏ, trầm giọng , "Cứ tĩnh quan kỳ biến ."

Tuyết ngoài cửa sổ rơi xuống, lất phất, phủ kín trời đất. Trong các điện của hành cung đa phần đều địa long, ấm áp nồng nàn, khác hẳn với cảnh băng tuyết bên ngoài.

Hổ Phách rằng cô nương nhà tối qua cảm lạnh, chút sốt cao nên đang nghỉ ngơi trong phòng, nhẹ nhàng khuyên Hứa Ý Tình và Gia Ninh đến thăm về, đóng cửa , canh gừng đang hầm bếp lò, trong phòng xem cô nương tỉnh

Sáng sớm sốt cao, khi uống một thang t.h.u.ố.c hạ sốt, tuy sốt lui, nhưng vẫn ngủ mê mệt, như gì.

Nhẹ nhàng đến bên giường giá, Hổ Phách vén một góc màn gấm , thấy như ngọc tuyết giường vẫn nhắm mắt, trong lòng thở dài một .

Một lát , nàng buông rèm ngoài, nghĩ rằng nếu lát nữa vẫn tỉnh, nhờ Gia Ninh quận chúa mời một đại phu đến xem mới .

Trong màn giường đầy hương thơm, tiếng bước chân xa dần, Vân Đại từ từ mở mắt, ngơ ngác lên đỉnh màn thêu hoa lá chim muông.

Một lúc lâu, nàng dậy, cổ tay một lúc, vén chăn, vén lớp áo trong màu trắng ngà sạch sẽ, xuống.

Vòng eo nhỏ nhắn, vết ngón tay đỏ rõ ràng.

Nàng vẫn nhớ lực đạo của bàn tay thô ráp đó siết c.h.ặ.t eo , như bóp nát nàng, lòng bàn tay nóng đến kinh .

Cánh tay ôm c.h.ặ.t chăn gấm lòng, nàng bó gối, vùi mặt đầu gối, thể khỏi run rẩy, má, tai, cổ đều nhuốm một màu đỏ ửng.

Hoang đường, thật quá hoang đường.

Nàng thể những chuyện như với đại ca ca, chút dè dặt mà ôm , hôn , còn cầu hoan với .

Không liêm sỉ, bất chấp luân thường, một nàng hủy hoại thì thôi, còn liên lụy đến đại ca ca...

Hắn là một cao quý, tự chủ như thần tiên, vì nàng mà rơi vũng bùn.

Nàng còn mặt mũi nào để đối diện với , xứng đáng với ân tình của Quốc công gia và phu nhân?

Vân Đại càng nghĩ càng hối hận, nước mắt thấm ướt chăn, sớm sẽ rơi tình cảnh bất nghĩa khó xử , nàng thà c.h.ế.t trong điện của Ngũ Hoàng t.ử còn hơn.

 

 

Loading...