Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:20:30
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu quận vương thấy chắc chắn như , tò mò hỏi, "Tại ? Bệ hạ nay cưng chiều Đan Dương, gần như cầu tất ứng."

Tạ Bá Tấn nhếch mép, gì.

"Phụ hoàng, nay thương con gái nhất, từng dù con hái trời, cũng sẽ hái cho con, bây giờ con cầu tác hợp cho con và Tạ Bá Tấn, đồng ý?"

Đan Dương mặc áo khoác lụa gấm màu đỏ lựu thêu kim tuyến, mặt Thịnh An Đế, ngẩng mặt lên, đôi mày liễu đầy vẻ uất ức. Nàng vốn định nhân dịp vui vẻ như đêm giao thừa để cầu xin phụ hoàng ban hôn, ngờ phụ hoàng xong từ chối do dự.

Nàng cố gắng ánh mắt sắc như d.a.o của Lệ Phi, chỉ ưỡn cổ thẳng Thịnh An Đế, "Phụ hoàng, con gái lâu cầu xin ."

Thịnh An Đế giọng điệu hòa nhã, "Con trai nhà họ Tạ giống nhà khác, nhà họ chọn vợ, coi trọng tình cảm đôi bên. Trước đây trẫm từng chuyện với Tạ Bá Tấn về hôn sự của nó, nó cũng thẳng thắn với trẫm, nó trong lòng."

Đan Dương kinh ngạc, "Hắn trong lòng? Là con gái nhà nào?"

"Nó , chỉ đợi nó hỏi ý cô nương đó, đôi bên tâm ý tương thông, mới tiện công bố tin vui."

Thịnh An Đế cũng là một phong lưu đa tình, đối với chuyện tình cảm nam nữ thoải mái, vuốt râu với Đan Dương, "Tạ Bá Tấn tuy tệ, nhưng trong lòng nó khác, con vẫn nên đổi chọn phò mã thì hơn."

Đan Dương sắc mặt trắng bệch, c.ắ.n môi , " con gái chỉ thấy , chỉ ý . Hắn trong lòng thì , nam vợ, nữ chồng, chỉ cần phụ hoàng chịu ban hôn, con tự cách khiến xiêu lòng..."

"Chuyện ..." Thịnh An Đế khẽ nhíu mày, đầu Lệ Phi, "Ái phi."

"Bệ hạ thứ tội, là thần dạy dỗ Đan Dương." Lệ Phi khuôn mặt kiều mị nở một nụ gượng gạo, trừng mắt Đan Dương, quát, "Con thể thống gì, còn chút phong thái công chúa nào ? Mau về chỗ , đừng để phạt con trong ngày vui năm mới."

Thấy trong đôi mắt của Lệ Phi bùng lên lửa giận, Đan Dương cũng dám nữa, nhưng trong lòng uất ức và cam tâm dâng trào, vành mắt đỏ hoe sắp rơi lệ.

Thịnh An Đế thấy, dịu dàng an ủi Đan Dương một phen, nhưng tuyệt đối nhắc đến chuyện hôn sự.

Đan Dương thấy tình hình , trong lòng cũng chuyện ban hôn chắc là thể.

Nàng vẻ mặt ủ rũ trở về chỗ , Ngũ Hoàng t.ử nâng ly rượu, dùng giọng nhỏ khẩy một tiếng, "Đồ ngốc."

Tiểu quận vương ở lạnh lùng xem kịch, thấy công chúa Đan Dương cúi đầu ủ rũ như ý, khỏi vẻ mặt sùng bái Tạ Bá Tấn, "Hằng Chi biểu , đúng như , Bệ hạ thật sự đồng ý với Đan Dương."

Tạ Bá Tấn khẽ "ừ" một tiếng, lơ đãng liếc một cái, ngờ chạm mắt với Ngũ Hoàng t.ử.

Mấy ngày gặp, Ngũ Hoàng t.ử rõ ràng tiều tụy nhiều, khuôn mặt cũng gầy , vẻ ngoài đổi là thứ yếu, quan trọng nhất là tinh thần của , rõ ràng là uể oải, cáu kỉnh, u ám, vẻ hung tợn trong mắt càng thêm nặng nề...

Thong thả thu hồi ánh mắt, Tạ Bá Tấn lười biếng mân mê chiếc ly bạc hình tê giác trong lòng bàn tay, hàng mi đen khẽ cụp xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-183.html.]

Từ đêm đó, Bùi Tùng Hoán liên tục triệu kiến ngự y, và vẫn đang dùng t.h.u.ố.c. Tuy bên ngoài là cảm lạnh lâu ngày khỏi, nhưng trong lòng sinh nghi, bèn ngầm sai dò la, mới Bùi Tùng Hoán đột nhiên mắc bệnh kín, thể cương cứng.

Một đàn ông mắc căn bệnh , nghi ngờ gì là một đòn chí mạng.

Mà tất cả những điều , đều là do đêm đó gây

Đêm đó Vân Đại trúng loại t.h.u.ố.c hổ lang đó, luôn trốn tránh , nên hỏi Vân Đại thế nào thoát , bây giờ nghĩ , lẽ nào Bùi Tùng Hoán mắc bệnh kín , liên quan đến nàng?

"Hằng Chi biểu , ?" Tiểu quận vương đầu thấy vẻ mặt như như của Tạ Bá Tấn, trong lòng giật thót, cảm thấy gáy lạnh toát.

"Không gì."

Tạ Bá Tấn nâng ly, uống cạn ly rượu, khóe môi mỏng manh nở một nụ nhạt, "Chỉ là đột nhiên nhớ đến một con thỏ c.ắ.n ."

Đêm khuya, bữa cơm tất niên dọn, gánh hát cũng tan, chỉ tuyết ngoài trời vẫn còn bay.

thức khuya đón giao thừa, Đoan Vương phi và các di nương tụ tập đ.á.n.h bài, các tiểu lang quân, tiểu nương t.ử thì hoặc ngâm thơ đối đáp, hoặc chơi song lục, hành hoa lệnh, đổi cách thức để giải khuây, chờ đợi năm mới đến.

Trong phòng địa long và lò sưởi ấm áp, Vân Đại cùng Gia Ninh và các cô nương khác chơi trò líu lưỡi, Trịnh ma ma vẫn luôn dạy nàng tiếng quan thoại Trường An, ngày thường giao tiếp vấn đề gì, nhưng khi líu lưỡi, vẫn còn mang chút giọng Túc Châu, rõ ràng, nên ở vòng thứ ba "lão đầu loan não hảo, hảo đầu não loan lão" loại.

Nàng bên cạnh xem các cô nương chơi một lúc, bỗng thấy nhàm chán, liền lặng lẽ rời , thẳng đến cửa thùy hoa, những tiếng vui vẻ cách một , bên tai vẻ yên tĩnh hơn.

Nàng tựa cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy mở nửa cánh cửa sổ dán lụa màu xanh đậu, đèn l.ồ.ng ngoài hành lang tỏa ánh nến ấm áp yếu ớt, những bông tuyết trắng rơi lất phất trong đêm, xoay tròn trong gió.

Gió lạnh thổi vài phần rượu, nàng ngoài trời, nhớ đến Lũng Tây, nhớ đến Túc Châu, nhớ đến Quốc công phủ, nhớ đến cha và các trưởng, bất giác nghĩ đến Tạ Bá Tấn ở hành cung Ly Sơn, lúc đang gì?

Ý nghĩ nảy , nàng chút bực bội lắc đầu, nhíu mày, tự dưng nghĩ đến đại ca ca, nàng nên nghĩ.

"Muội ở đây một ?"

Tạ Trọng Tuyên thấy má nàng phồng lên, nụ bên môi càng thêm ấm áp, "Rõ ràng là nghĩ chuyện gì đó quá nhập tâm, nên mới nhận đến."

Hắn tiến lên hai bước, bên cạnh nàng, cúi đầu nàng, "Vân đang nghĩ gì ?"

"Không... gì." Vân Đại tự nhiên mím môi, vội vàng chuyển chủ đề, "Nhị ca ca đang thơ từ tuế , đến đây?"

"Làm xong , thấy một về phía , nên theo xem thử."

 

 

Loading...