Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:59:57
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đại ca ca!"

Vân Đại hờn dỗi, nam nhân đều bệnh thành như còn tâm tư mỉa mai nàng, giãy giụa định rút tay về: "Huynh còn như thật sự mặc kệ đó."

Thấy con thỏ cuống lên , Tạ Bá Tiến nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, rũ mắt xuống, thở yếu ớt: "Muội đừng mặc kệ ."

Bộ dạng bệnh tật ốm yếu khiến Vân Đại lập tức hết cách, nghĩ tới là vì đuổi theo nàng mới thành như , càng thêm áy náy.

"Đại ca ca, tắm gội y phục , lát nữa đến thăm ."

"Đừng lừa ."

"Vâng, lừa , lừa là cún con."

"..."

Hắn cuối cùng cũng buông tay nàng , tầm mắt vẫn theo nàng.

Vân Đại bước chân vội vã ngoài, vòng qua bình phong, thấy phu ngựa và tiểu nhị khách điếm hai mặt lúng túng ở đó, hiển nhiên những lời đều bọn họ thấy hết.

Nhất thời, bầu khí chút vi diệu.

Tiểu nhị khách điếm nội tình, lòng xoa dịu sự lúng túng, bèn bưng nụ : "Nương t.ử và Lang quân thật là ân ái, như keo như sơn thế , hẳn là tân hôn lâu nhỉ? Chúc mừng chúc mừng a."

Lời , Vân Đại càng là quẫn bách đến mức nụ cũng giữ nữa, vội vàng với phu ngựa: "Lưu đại thúc, mau y phục cho ."

Đi đến ngoài cửa, loáng thoáng còn thấy trong phòng truyền đến tiếng chúc mừng của tiểu nhị: "Lang quân thật phúc, cưới vị nương t.ử xinh như hoa dịu dàng chu đáo, thật là một đôi giai ngẫu trời sinh."

Người nọ dường như phản bác, còn đáp một tiếng: "Ta cũng thấy ."

Vân Đại ở cửa, bước chân khựng , ngay đó hai má ráng hồng nhuộm đẫm, ôm mặt chạy về phòng .

...

Đêm nay, là mời đại phu là sắc t.h.u.ố.c, giày vò đến tối mịt mới ngủ.

Vân Đại mệt đến kiệt sức giường, chằm chằm màn trướng màu xanh nghĩ, nàng đại khái là nợ quá nhiều, đây là đến trả nợ .

Cũng nghĩ nhiều nữa, cứ thế mệt mỏi ngủ . Có lẽ là tìm , cần nơm nớp lo sợ nữa, nàng rốt cuộc ngủ một giấc an nhất kể từ những ngày .

Hôm , một giấc ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào, đẩy cửa

Bên một đại hán Hồ vạm vỡ, bên trái tiểu nha Sa Quân, một cao một thấp, một béo một gầy, như hai vị môn thần .

Đại hán Hồ thấy Vân Đại, thần sắc nghiêm , tay đặt lên n.g.ự.c trái, quỳ một gối xuống, dùng tiếng Trường An vô cùng chuẩn : "Thuộc hạ Tát Lý Lạp bái kiến Công chúa, thần phù hộ Công chúa, Công chúa vạn an."

Vân Đại ngơ ngác tại chỗ.

Công... Công chúa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-230.html.]

Thất thần một hồi lâu, Vân Đại mới giơ tay, bảo đại hán vạm vỡ dậy: "Ngươi... ngươi lên ."

"Đa tạ Công chúa." Tát Lý Lạp dậy.

Vân Đại nắm c.h.ặ.t ngón tay, giả vờ bình tĩnh hỏi : "Ngươi là sứ giả Ô Tôn?"

Tát Lý Lạp đáp: "Thuộc hạ hiện giữ chức Đô úy, theo Tương Đại Lộc cùng sứ Trường An. Tương Đại Lộc phái thuộc hạ đến đây cung nghênh Công chúa, xe ngựa nghi trượng còn ở phía , dự kiến quá trưa sẽ đến, Công chúa thể nghỉ ngơi , đợi xe ngựa nghi trượng đến, cùng thuộc hạ về thành."

Vân Đại đến ngẩn , còn xe ngựa nghi trượng?

Nàng "ồ" một tiếng , gật đầu với Sa Quân: "Ngươi lấy nước hầu hạ rửa mặt , bảo tiểu nhị đưa chút đồ ăn ..." Hơi dừng , nàng hỏi Tát Lý Lạp, "Ngươi dùng bữa sáng ?"

Tát Lý Lạp cúi đầu thấp hơn: "Làm phiền Công chúa hỏi thăm, thuộc hạ mang theo lương khô."

"Vậy... ừm, nếu đói khát thì tìm chút gì ăn, ở trong khách điếm cũng , ngươi cần canh giữ ở cửa."

"Hộ vệ Công chúa là chức trách của thuộc hạ."

"... Được ." Vân Đại nhiều nữa, xoay về phòng.

Đi đến bàn trang điểm nghiêng, nàng khuôn mặt mộc mạc tô son điểm phấn trong gương đồng, ngón tay thon dài kìm khẽ vuốt lên sống mũi, còn một lọn tóc xoăn bóng mượt rũ xuống bên tai, màu hạt dẻ đậm, ánh mặt trời phiếm ánh vàng.

Nàng khỏi nghĩ, nếu Hổ Phách tỷ tỷ tóc nàng phiếm vàng vì tiên thiên bất túc, mà là vì trong cơ thể nàng chảy dòng m.á.u Hồ, cũng là cảm tưởng gì.

Còn Ngọc Châu và Tam ca ca, nàng nhớ sáu năm khi Quốc công gia và Đại ca ca dẫn binh đ.á.n.h trận với Ô Tôn, ba bọn họ rảnh rỗi, liền các loại mắng Ô Tôn vô sỉ, đáng ghét, hỏi thăm mười tám đời tổ tông Ô Tôn, ồn ào đ.á.n.h bọn họ tè quần, nhất bảo bọn họ đều cút về thung lũng Y Lê, vĩnh viễn dám nữa —

Tính như , cũng là mắng cả nhà ngoại một lượt...

Vân Đại chống má thở dài thật sâu, đây đều gọi là chuyện gì chứ?

Cho đến bây giờ, nàng vẫn cảm giác chân thực mãnh liệt, dường như tất cả những chuyện đều là đang mơ. Nàng khó khăn lắm mới một kế hoạch cho tất cả tương lai, cảm thấy thể sống những ngày tháng yên ở Lâm An, nhưng kế hoạch mới bắt đầu, cắt ngang.

Nàng khỏi mờ mịt, nên về , nên chung sống với Đại ca ca như thế nào, nàng còn thể về Lũng Tây , là nàng về Ô Tôn?

Ngay khi nàng suy nghĩ ngổn ngang, Sa Quân bưng nước nóng khăn mặt : "Cô nương, bữa sáng lát nữa sẽ đưa tới, nô tỳ hầu hạ rửa mặt ."

Đặt chậu rửa mặt xuống, nàng còn đóng cửa phòng, thấy Vân Đại nàng , nàng lè lưỡi, thấp giọng : "Cái Ô Tôn trông thật đáng sợ, cao lớn vạm vỡ như , tóc đỏ, còn sinh một đôi mắt xanh lục." Giống như La Sát quỷ trong truyền thuyết .

Vân Đại hỏi nàng : "Hắn đến từ khi nào?"

"Nô tỳ tỉnh dậy bao lâu thì đến, thấy cô nương còn đang nghỉ ngơi bên trong, liền phiền . Nào ngờ cứ canh giữ ở cửa chịu , nô tỳ sợ bất lợi với cô nương, cũng bên cạnh canh chừng."

— Lúc mới hình ảnh Vân Đại đẩy cửa thấy.

Sa Quân lấy viên hương cho Vân Đại súc miệng, vắt khăn nóng đưa lên, trong giọng điệu giấu vẻ tò mò: "Cô nương, Ô Tôn gọi là Công chúa... Người, thành Công chúa ?"

 

 

Loading...