Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:01:18
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nghiêng đầu nàng một cái: "Là tiên ý nghĩ trong sáng với ."

Vân Đại gò má ửng hồng, ánh mắt tự nhiên chuyển sang mặt sông lấp lánh.

"Phụ mẫu là những cổ hủ điều, huống hồ chuyện đều ở ."

Dừng một chút, : "Hơn nữa nếu đoán sai, đợi chúng đến Túc Châu, trong nhà chắc sớm chuyện của chúng . Sự đến nước , ngược lo lắng, đúng ?"

Vân Đại thầm nghĩ, lời đều hết , còn thể gì nữa.

Trong bụng thì nghĩ , nhưng nàng vẫn nhịn hỏi : "Nếu Quốc Công gia và phu nhân đồng ý chuyện của chúng thì ? Ca ca định thế nào?"

Thuyền khách mặt sông khẽ lắc lư, Tạ Bá Tấn mắt đen híp , hỏi ngược nàng: "Muội định thế nào?"

Vân Đại nghẹn lời, đôi mắt trong veo mở to: "Muội hỏi !"

Tạ Bá Tấn khẽ một tiếng, cúi đầu, nhân lúc tay áo rộng che khuất nắm tay nàng.

Vân Đại định né, cho phép nắm lấy cổ tay nàng, từ từ xuống bắt lấy tay nàng, ấm từ lòng bàn tay truyền đến, thấm qua da thịt, nửa nàng đều trở nên mềm nhũn.

"Muội trốn ?"

"Không... ." Vân Đại lắc đầu, ngẩng đầu lên thấy chỉ nắm tay nàng chuyện, ý gì khác, thở phào nhẹ nhõm, thúc giục: "Ca ca mau trả lời , thì sẽ —"

Nàng khẽ giãy tay: "Không cho nắm nữa."

Lời dứt, bàn tay lớn đang nắm nàng liền siết c.h.ặ.t hơn.

Tạ Bá Tấn cúi đến gần nàng, mùi hương trầm lạnh bao phủ lấy nàng, đôi mắt đen láy của chằm chằm nàng, bất đắc dĩ khẽ: "Đồ vô lương tâm, chỉ dựa việc thích ?"

Vân Đại gò má nóng bừng, nhưng vẫn dũng cảm đối diện với ánh mắt của , khẽ hừ một tiếng: "Vậy ca ca đừng thích nữa."

Hắn nghiêng đầu, như thể đang nghiêm túc suy nghĩ, nghiêm túc trả lời: "Vậy e là ."

Nắm lấy tay nàng đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn, trái tim bên trong đang đập rộn ràng, chậm rãi : "Đời chỉ ... ừm, hoặc là kiếp thể cân nhắc lòng, đổi khác để thích?"

"Kiếp gì chứ, ca ca càng càng đắn." Vân Đại mặt đỏ tai hồng buông tay xuống, trái tim cũng đập loạn xạ, hối hận thôi, đối thủ của , còn trêu chọc .

So về độ mặt dày, tiểu cô nương khuê các thể so với đàn ông lăn lộn trong quân ngũ như .

"Câu hỏi của , ca ca trả lời , nên mới trêu chọc như ."

"Muội đừng oan cho ." Tạ Bá Tấn : "Ta mới trả lời ."

"Ừm?" Vân Đại chớp mắt, chút mơ hồ.

Tạ Bá Tấn chỉ tim , hàng mi đen dài rậm khẽ rũ xuống, ánh mắt dịu dàng: "Dù phụ mẫu đồng ý , đời , trái tim chỉ dành cho , thể trao cho ai khác."

Vân Đại trong lòng mềm nhũn, lan tỏa một vị ngọt nhàn nhạt, đột nhiên dâng lên chút chua xót.

Đôi môi đầy đặn son phấn mấp máy hai , một lúc , nàng ngẩng đầu, một đôi mắt trong veo như nước chằm chằm : "Muội cũng ."

Nói đến đây, dường như cảm thấy chủ đề quá nặng nề, nàng tinh nghịch với : "Trừ phi hơn đại ca ca."

"Quả là đồ vô lương tâm." Tạ Bá Tấn cong ngón tay gõ nhẹ trán nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-254.html.]

"Ây, còn xong mà." Nàng ôm trán: " cảm thấy đại ca ca là nhất đời — nghĩ , nhưng trán , rút câu đó."

Tạ Bá Tấn nàng chọc , cúi xuống, đưa mặt đến mặt nàng: "Vậy ? Gõ mạnh , tùy ý gõ, gõ đến khi hài lòng thì thôi."

Vân Đại gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc , một thoáng xuất thần.

Hắn ở gần đến mức, gần đến mức nàng thể cảm nhận thở ấm áp đều đặn của phả mặt, gần đến mức nàng thể rõ từng sợi lông mi của , còn thể rõ trong đôi mắt đen láy của phản chiếu đầy đủ gương mặt ngơ ngác của nàng, ánh mắt dọc theo sống mũi cao thẳng xuống , chính là đôi môi mỏng đẽ và gợi cảm...

Nàng vô thức nuốt nước bọt.

Hành động nhỏ lọt mắt đàn ông, sắc mắt lập tức sâu hơn.

Khóe miệng nhếch lên một đường cong, giọng chậm rãi và quyến rũ: "Muội đói ?"

Vân Đại ngẩn : "Muội đói."

"Không đói nuốt nước bọt?"

"Đâu... !"

Vân Đại ánh mắt trêu chọc của đến nóng ran, vội vàng lùi : "Là ca ca nhầm."

Vai đàn ông ôm lấy, nàng ngây , kinh ngạc .

Tạ Bá Tấn mắt sáu hướng, tai tám phương, xác nhận xung quanh ai về phía , nhanh ch.óng cúi xuống, hôn sâu trong lòng.

Đầu óc Vân Đại "xoẹt" một tiếng trống rỗng, kinh ngạc đến mức quên cả nhắm mắt, trơ mắt hôn .

Tạ Bá Tấn vốn định hôn lướt qua, nhưng chạm , ngửi thấy mùi hương ngọt ngào nàng, những ký ức triền miên mật ở Trường An trong đầu đều ùa về.

Nếm mùi mới , thực khó cai nghiện.

Quen đường quen lối cạy mở hàm răng ngọc, mang theo vài phần chiếm đoạt và cuồng dã của kẻ đói khát, quấn lấy lưỡi nàng, hút lấy hương vị của nàng, hôn nàng đến hai má ửng hồng, một đôi mắt cũng nửa nhắm nửa mở, mơ màng và m.ô.n.g lung.

"Ưm..."

Vân Đại hai chân mềm nhũn, lý trí và tình cảm đấu tranh với .

cũng là ở bên ngoài, dám quá phóng túng.

Hôn vài giây, khẽ l.i.ế.m nhẹ hạt châu môi nàng, từ từ nhấc mí mắt lên, sắc mắt u tối, nàng giọng khàn khàn: "Là đói."

Đầu óc Vân Đại vẫn còn trống rỗng hỗn loạn, thể mềm nhũn tựa cột buồm, câu còn hiểu, đến khi hiểu , hổ đến mức chỉ tìm một cái lỗ để chui xuống.

Loại lời thể , vô sỉ...

Sắc đỏ như son nhuộm khắp làn da trắng ngần, thêm một cái, tim càng đập rộn ràng.

Tạ Bá Tấn hít sâu một , buông nàng , mặt về phía mặt sông gợn sóng.

Thổi gió một lúc lâu, thở nặng nề rối loạn mới định .

Nghĩ đến nụ hôn , Tạ Bá Tấn khỏi tự giễu nhếch môi.

 

 

Loading...