Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-01-17 13:56:57
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Đại mặc bộ hôn phục màu đỏ thẫm lộng lẫy phức tạp, áo choàng thêu hoa văn rực rỡ bằng chỉ vàng, mái tóc màu hạt dẻ đậm tết thành những b.í.m tóc tinh xảo rủ xuống, đầu đội vương miện phượng hoàng bằng vàng nạm đầy hồng ngọc, tai cũng đeo đôi hoa tai vàng hồng ngọc lớn, đỏ như m.á.u bồ câu, lấp lánh trong suốt, nổi bật làn da như tuyết, đôi mày như vẽ của nàng.

Khuôn mặt xinh đó chút huyết sắc, nên thoa thêm một lớp son phấn đỏ, đôi môi mềm mại cũng điểm son môi màu đỏ thắm, tô vẽ đầy đặn và diễm lệ.

Đối mặt với , nàng cố gắng nở nụ , đưa tay lau nước mắt cho Cổ Tán Lệ Thái hậu, dịu dàng , "Bà ngoại, đừng lo cho con, con sẽ tự chăm sóc cho ."

Lời an ủi khiến Cổ Tán Lệ Thái hậu càng thêm đau lòng, ôm lấy nàng một trận nữa.

Tái Nãi Mộ cũng nắm lấy tay Vân Đại, khuôn mặt nhỏ nhắn như mèo, "Đạt Man tỷ tỷ, hu hu hu nỡ xa tỷ, tỷ ..."

Vân Đại sờ tóc nàng, "Muội ngoan, ở bên bà ngoại nhiều hơn, sẽ nhớ các ."

Tái Nãi Mộ "oa" một tiếng chui lòng Vân Đại, càng dữ hơn.

Trong lúc khó chia lìa, sứ thần rước dâu của Đột Quyết bên ngoài lạnh lùng thúc giục, "Giờ còn sớm nữa, công chúa nên ngoài ."

Trong lều im lặng một chút, một lát , tiếng vang lên to hơn, nhỏ nhẹ, cố gắng kìm nén.

Sau thúc giục thứ hai của sứ thần Đột Quyết, tấm rèm lều treo lụa đỏ mới tỳ nữ vén lên.

Dưới sự dìu dắt của hai tỳ nữ, mỹ nhân váy đỏ dung nhan tuyệt sắc từ từ bước .

Đôi mắt trong veo đó lạnh như sương tuyết ngàn năm, chút ấm liếc sứ thần Đột Quyết một cái, đó, mặt biểu cảm về phía chiếc xe ngựa lộng lẫy treo đèn kết hoa.

Trống nhạc ồn ào, đoàn rước dâu từ vương đình Ô Tôn lượt , bá tánh từ các lều trại ngoài, hai bên đường, ai hoan hô, ai chúc phúc, chỉ ánh mắt ngưng trọng theo, công chúa của họ ép gả, sự khuất nhục thầm lặng lan tỏa trong lòng mỗi .

Tuyết vẫn ngừng rơi, đoàn rước dâu dần dần biến mất trong gió tuyết gào thét.

Thời tiết như thích hợp để cưới hỏi, gió tuyết lớn dường như thể lật cả xe ngựa, nhưng Đột Quyết vội vàng cưới về, đợi đến mùa xuân năm hoa nở.

Thời tiết khắc nghiệt như khiến đường càng thêm gian nan, Vân Đại thương Sa Quân ở ngoài chịu gió tuyết, gọi xe ngựa .

Cổ Lệ Ô Tôn, Vân Đại vốn cũng để Sa Quân ở Ô Tôn, chuyến Đột Quyết hung hiểm khó lường, nàng liên lụy khác, nhưng Sa Quân nhất quyết cùng nàng, khuyên thế nào cũng . Vân Đại còn cách nào, đành mang theo.

"Cô nương đối với nô tỳ thật ." Lúc nha đầu nhỏ ngốc nghếch cầm một tách sữa nóng, uống , "Vẫn là trong xe ấm áp, bên ngoài gió thổi đầy mặt băng giá, mắt cũng mở . Đám Đột Quyết đó đúng là bệnh, trời lạnh thế đón dâu, hừ, sợ phiền phức!"

Vân Đại hai tay cũng ôm lấy chiếc cốc bạc hoa văn quả nho, nhấp một ngụm sữa nóng, gì.

Sa Quân cô nương nhà trong lòng khó chịu, chậm một chút, nhỏ giọng hỏi, "Cô nương, chúng đến Đột Quyết, đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-292.html.]

Vân Đại cúi đầu, "Có thể , một bước tính một bước thôi..."

Trầm ngâm một lát, nàng ngẩng đầu chằm chằm Sa Quân, "Đến Đột Quyết, ngươi cùng Tát Lí Lạp trở về Ô Tôn."

Sa Quân kinh ngạc, "Cô nương? Không, nô tỳ về Ô Tôn, nô tỳ ở cùng cô nương."

Vân Đại ánh mắt kiên định, mặt còn vẻ thiết dịu dàng thường ngày, lạnh lùng , "Đây là mệnh lệnh, nếu ngươi còn nhận là chủ t.ử của ngươi, thì hãy lời, cùng Tát Lí Lạp trở về Ô Tôn. Ngươi là tỳ nữ của , về Ô Tôn, tìm thái hậu hoặc Tướng Đại Lộc, họ sẽ sắp xếp cho ngươi."

" nô tỳ ở bên cạnh , bên cạnh sẽ ai chăm sóc."

"Cô nương..."

Vân Đại uống cạn sữa trong cốc, đặt cốc lên bàn, "Đừng nữa, quyết."

Thấy nàng nhắm mắt, đầu tựa thành xe nghỉ ngơi, Sa Quân vành mắt đỏ hoe, cuối cùng vẫn nén nước mắt, buồn bã cúi đầu , giống hệt một chú ch.ó nhỏ chủ nhân bỏ rơi.

Đoàn gian nan tiến lên trong gió tuyết lạnh lẽo, ba ngày vẫn khỏi địa phận Ô Tôn. Vân Đại buồn bực trong chiếc xe ngựa đóng kín cửa sổ, mỗi ngày chỉ tỉnh ngủ, ngủ tỉnh, u u mê mê, lạnh rét, sắc mặt cũng trở nên tiều tụy.

Chiều hôm đó, đoàn dùng và cơm tại một thành nhỏ, tiếp tục đội gió tuyết về phía thảo nguyên phủ đầy tuyết trắng, mênh m.ô.n.g như thấy điểm dừng.

Thịt cừu bữa trưa mùi tanh, Vân Đại chỉ ăn một miếng thôi, ăn hai miếng bánh gạo nho khô, uống một cốc sữa, bụng cũng no. Vừa lên xe ngựa, đút tay tay áo, quấn tấm chăn lông cáo rộng mềm, nhắm mắt ngủ tiếp.

Lúc sắp ngủ, nàng mơ hồ thấy tiếng vó ngựa dồn dập. Dưới mí mắt mỏng, nhãn cầu khẽ chuyển động, nàng cẩn thận lắng , cố gắng phân biệt là ảo giác của , là tiếng gió tuyết gào thét.

Cho đến khi tiếng vó ngựa ngày càng gần, bên ngoài cũng vang lên một tràng tiếng la hét hỗn loạn, tiếng Đột Quyết, tiếng Ô Tôn.

Sa Quân cũng giật tỉnh giấc, mặt tái mét Vân Đại, "Cô nương, bên ngoài ?"

Vân Đại khẽ nhíu mày, hiệu cho nàng im lặng, nghiêng mở cửa sổ xe, vén một góc rèm nỉ dày, để lộ đôi mắt đen trắng phân minh ngoài.

Thì tự lúc nào trời bên ngoài tối dần, trong ánh sáng mờ ảo và tuyết trắng mênh m.ô.n.g, một đội kỵ binh mặc giáp đen như thiên thần từ trời giáng xuống.

Họ tay cầm đao thương rìu kích, c.h.é.m g.i.ế.c với đoàn rước dâu của Đột Quyết, m.á.u tươi trong khí hóa thành một đường cong văng nền tuyết trắng, nhanh ch.óng tuyết rơi che lấp.

Máu tươi, chân tay cụt, cánh tay đứt, cái c.h.ế.t kinh hoàng...

Nàng đồng t.ử mở to, cảnh c.h.é.m g.i.ế.c sa trường như một vở kịch rối, diễn sống động và tàn nhẫn mắt nàng, thì g.i.ế.c thật sự chỉ như gật đầu, cánh tay vung một cái, một sống trong chốc lát biến thành một x.á.c c.h.ế.t.

 

 

Loading...