Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 318

Cập nhật lúc: 2026-01-17 17:33:18
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" , nên cũng cần lo cho nữa, ở Lạc Dương , nhưng cuối tháng chắc cũng sắp về ."

"Vậy tỷ..." Vân Đại ý vị sâu xa Gia Ninh, thôi.

Gia Ninh hiểu ý nghĩa trong ánh mắt của nàng, vẻ mặt đổi hai , kiêu ngạo hừ một tiếng, mặt về phía : "Ta cái gì mà , mẫu Tết định hôn cho ."

Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Đại, Gia Ninh đá chân xuống đất, buồn bã : "Là con trai thứ của nhà Lý Thái phó, ừm, thật hôn sự , cũng tệ. Nhất là khi tam đường lên ngôi, Lý Thái phó là thầy của tam đường , tình nghĩa sâu đậm, coi là một gia đình thanh quý hiếm ở Trường An. Lý Thành Viễn đó cũng gặp, tuy dung mạo tuấn tú bằng Nhị biểu , nhưng tính tình ôn hòa, nho nhã lễ độ, cũng coi là một quân t.ử phong độ."

"Vậy xin chúc mừng tỷ ." Vân Đại chắp tay.

"Haiz, đừng mấy trò khách sáo , dù bây giờ cũng là công chúa Ô Tôn, nếu thật sự lòng, chuẩn cho một phần của hồi môn hậu hĩnh, cũng là bóc lột chứ?"

Vân Đại đáp một tiếng "", hai cũng đến hậu viện.

Một cây quế vàng sân đang nở rộ, tắm trong nắng ấm mùa thu, nhỏ li ti như vàng vụn.

Bên phía Đoan Vương phi sớm nhận tin báo của nô bộc, thấy Vân Đại và Gia Ninh hai tay trong tay nhà, liền mật chào hỏi họ xuống.

Sau khi trò chuyện vài câu chuyện nhà, Đoan Vương phi sửa tay áo rộng bằng gấm dệt màu tím vàng, thẳng vấn đề: "Mục đích chuyến của con đến Trường An, tẩu trong thư . Ở đây cũng ngoài, với con những lời vòng vo, A Tấn bây giờ đang ở trong đại lao của Hình bộ."

"Sao như !?" Vân Đại kinh hãi, suýt nữa đổ chén bên bàn, nhưng vạt áo vẫn nước ướt một chút.

Ngay cả Gia Ninh cũng kinh ngạc đến yên : "Mẫu , tin ? Mấy hôm con hỏi , ."

Đoan Vương phi lạnh lùng liếc nàng một cái: "Những chuyện với con gì."

Gia Ninh: "..."

Lòng Vân Đại thắt , bất giác nghiêng về phía , mắt tha thiết Đoan Vương phi: "Cô mẫu, rốt cuộc là chuyện gì ? Chẳng lẽ là vì chuyện tự ý dẫn binh? đó cũng là tình thế khẩn cấp, thể thông cảm , bệ hạ và Đại ca ca là bạn , chẳng lẽ chút nào nể tình xưa ?"

Chưa đến việc luận công ban thưởng, công tội tương để, cũng đến mức giam trong ngục lâu như , trừ khi — tân đế lòng đen tối, định qua cầu rút ván, g.i.ế.c lừa xay cối.

Đoan Vương phi gả đến Trường An những năm , quen với những mưu mô, đấu đá của hoàng gia, cũng rõ trong hoàng cung mấy hiền lành, đặc biệt là Tam Hoàng t.ử, lẽ thời còn là thái t.ử còn coi là trung hậu nhân từ, nhưng khi từ Bắc Đình trở về, cả đổi nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-318.html.]

Tuy bề ngoài ôn nhu hòa nhã, màng quyền thế, nhưng một thật sự xem nhẹ thứ, thể trong thời gian ngắn như , leo lên vị trí tối cao đó?

dám nghĩ sâu hơn nữa, thu vẻ mặt, bình tĩnh với Vân Đại: "Lòng vua khó đoán. Trước đây là hoàng t.ử thất thế, một hai bạn tri kỷ cũng gì lạ. bây giờ là hoàng đế, bậc đế vương, ai là kẻ cô độc, , yêu, bạn bè."

Vân Đại ý sâu xa trong lời của Đoan Vương phi, mày liễu khẽ nhíu , ánh mắt m.ô.n.g lung lẩm bẩm: "Vậy đây."

Gia Ninh cũng lo lắng, tuy nàng vẫn luôn sợ vị đại biểu bên ngoại , nhưng cũng thật lòng kính phục , hơn nữa, dù cũng là họ hàng, thể trơ mắt chịu khổ chịu nạn . Nàng ngẩng mặt lên , đề nghị: "Mẫu phi, là để phụ vương cung cầu xin cho đại biểu ."

"Con tưởng cầu xin ? Phụ vương con nhắc đến chuyện mặt bệ hạ, bệ hạ liền lảng tránh. Ta cũng tìm cách, mong thể gặp biểu của con một , nhưng bên Hình bộ canh phòng nghiêm ngặt, cho gặp." Đoan Vương phi thở dài, tốc độ chuỗi hạt san hô đỏ cổ tay cũng càng lúc càng nhanh, cuối cùng khá bực bội vỗ mạnh xuống bàn, nghiến răng : "Không rốt cuộc ý gì!"

"Hắn" mà bà , chính là bệ hạ đương kim.

Vân Đại im lặng hồi lâu, ngẩng đầu Đoan Vương phi, cầu xin: "Cô mẫu, thể nghĩ cách cho con cung gặp bệ hạ một ? Con sẽ đích cầu xin ngài, giải thích với ngài về chuyện tự ý dẫn binh."

Đoan Vương phi lộ vẻ khó xử: "Ta cũng giấu con, bảy ngày cung thỉnh an thái hậu, nhờ thái hậu tay giúp đỡ. Về bao lâu, nhận lời truyền của thái giám trong cung, là thái hậu cần tĩnh tâm tu dưỡng, các mệnh phụ phu nhân chiếu chỉ thì cần cung."

Lời dứt, trong phòng rơi một sự im lặng ngột ngạt.

Bờ vai gầy của Vân Đại như một tảng đá ngàn cân đè nặng, lưng cong xuống, mặt như giấy vàng, đôi môi hồng cũng mất sắc m.á.u, hồi lâu mới tìm giọng của , giọng mang theo sự run rẩy hoảng hốt bi thương thể kìm nén: "Không còn cách nào nữa ?"

định tội, ít nhất cũng để nàng gặp , dù chỉ một cũng .

Chim mỏi về tây, nắng thu nghiêng bóng, ngay lúc trong phòng yên tĩnh tiếng động, Gia Ninh đột nhiên vỗ tay một cái: " !"

Nàng đầu Vân Đại, mắt đen sáng rực: "Còn Hứa Ý Tình nữa, nàng là cháu gái ruột của thái hậu, đây thường xuyên cung bầu bạn với thái hậu, lẽ nàng cách đưa cung!"

Đây là thứ ba Vân Đại đến hoàng cung, đầu tiên là cùng Tướng Đại Lộc cung yết kiến Thịnh An Đế, thứ hai là tiệc tiễn hành khi rời đầu hè năm Vĩnh Phong thứ hai mươi hai.

Mây cuộn mây tan, hoa nở hoa tàn, tường đỏ cung điện vẫn còn đó, nhưng giang sơn gấm vóc đổi chủ mới.

"Ý Tình, thật sự cảm ơn nhiều." Vân Đại mặc trang phục tỳ nữ, bước chân nhẹ nhàng theo Hứa Ý Tình, càng gần T.ử Thần cung, tim nàng càng đập nhanh.

 

 

Loading...