Mạnh đại lang dùng ánh mắt sắc như d.a.o găm chằm chằm về phía Tiêu Vân Chước.
"Vị chính là cô nương linh đan diệu d.ư.ợ.c mà ? Là hảo hữu của ? Sao giờ vi từng gặp qua?" Mạnh đại lang tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ khoan dung độ lượng.
"Nếu ai ai Mạnh công t.ử cũng quen , thì giờ ngài thể đến nha môn nhậm chức bắt trộm cướp ." Tiêu Vân Chước nhàn nhạt đáp một câu.
Mạnh Bình Chương chán ghét liếc Tiêu Vân Chước một cái, đó sang Mạnh Vịnh Tư với vẻ mặt đầy quan tâm: "Thái y trong cung cũng tới vài , bao nhiêu đều bó tay chịu trói, vị cô nương chỉ dùng một viên t.h.u.ố.c là khỏi ngay ? Muội , khi nào tiểu cô nương lừa ? Ta giang hồ một loại t.h.u.ố.c khiến tạm thời tỉnh táo, nhưng dùng xong thì sẽ trở thành kẻ ngốc đấy!"
Thuốc thang gì chứ, dĩ nhiên là do bịa .
"Phụ cả ngày bận rộn công vụ, những chuyện , thấy vẫn nên cẩn thận là hơn! Hay là mời vị cô nương ở nhà ít ngày? Nếu mệnh hệ gì, cũng chịu trách nhiệm..." Mạnh Bình Chương hận thể lập tức sai bắt con nha đầu hoang dã từ chui đ.á.n.h c.h.ế.t cho xong.
Thứ gì , dám chạy đến nhà đưa t.h.u.ố.c!
Mạnh Vịnh Tư , liếc mắt về phía Tiêu Văn Việt.
Mà Tiêu Văn Việt... cũng vô cùng kinh ngạc.
Hôm qua trong nhà náo loạn cả lên, cha phái tìm Tiêu Vân Chước khắp nơi, thậm chí còn tưởng nàng chê nhà nên bỏ ...
Phụ về nhà, hận thể dạy dỗ và tam từ sáng đến tối, duy chỉ đêm qua là . Những nếp nhăn mặt ông căng cứng, thấy bọn họ gần liền lập tức đuổi về viện sách. Sáng nay ông ngoài từ sớm, thậm chí cũng chẳng thời gian quản thúc nhiều.
Giờ chắc hạ nhân Tiêu gia vẫn đang cầm tranh tìm đấy nhỉ?
Vậy mà cô lạc ...
Lại chạy tới Hầu phủ đưa t.h.u.ố.c?
Thật thể hiểu nổi.
... đối với mà , đây chẳng chuyện lành gì...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-77-ga-ta-lam-vo-nguoi-khac-1.html.]
Quả nhiên, ngay khắc , chỉ Tiêu Vân Chước mở miệng : "Nhị ca, thấy cần ở Mạnh gia thêm vài ngày ?"
"Nhị ca? Nhị ca gì cơ?!" Mạnh Bình Chương như giẫm đuôi, kinh hãi Tiêu Văn Việt, sang Tiêu Vân Chước, lắp bắp đầy giận dữ: "Tiêu... Tiêu nhị ! Ngươi đừng với ... đây là... đây là nhà ngươi đấy nhé?!"
Sáng nay còn tán gẫu với Tiêu Văn Việt cơ mà! Còn chúc mừng tìm .
Thậm chí còn , là để đến Tiêu gia cầu , hai em càng thêm . Chỉ là tên khốn Tiêu Văn Việt lúc đó hề lên tiếng!
Hóa là đợi ở đây ?!
Rõ ràng chuyện của Mạnh Bình Tĩnh là do , ban đầu thì hứa giúp giữ bí mật, tìm Tam hoàng t.ử đến cứu , giờ còn để ruột mang t.h.u.ố.c tới?!
Rốt cuộc về phe nào !
Vốn dĩ chuyện Tiêu Văn Việt cùng Tam hoàng t.ử cứu , nghĩ thông suốt . Tiêu Văn Việt là tình cờ gặp, cũng tin. Huống hồ bắt quàng với Tam hoàng t.ử cũng là chuyện , chẳng mất mát gì. bây giờ cái thằng nhóc con ngốc nghếch chữa khỏi, chuyện liệu còn thể như cũ ?!
"..." Tiêu Văn Việt cũng chẳng giải thích thế nào cho rõ.
Hắn thể rằng, chính cũng còn thần d.ư.ợ.c ?
Cho dù , thì nàng chạy tới Mạnh gia gì! Mới chân ướt chân ráo đến kinh thành, thể giao tình gì với Mạnh Vịnh Tư !
"Thật là khéo quá, nhị ca tình cờ cùng Tam vương gia cứu Mạnh tiểu công t.ử, chữa bệnh cho tiểu công t.ử... Nói như , chúng đều coi là ân nhân của Mạnh đại công t.ử nhỉ?" Tiêu Vân Chước giỏi chọc nỗi đau của khác.
Mạnh Bình Chương cảm thấy lưng như ai c.h.é.m cho mấy nhát.
" ! !" Mạnh Bình Chương cứng đờ.
Nếu Tam vương gia ở đây, sớm sang chất vấn Tiêu Văn Việt . Tình , coi như xong chứ gì?!
Tiêu Văn Việt cạn lời nàng: "Phụ đang tìm , vẫn là nên về sớm thôi!"