Yết hầu di chuyển.
Đang tính chuyện, thấy cô nghiêng đầu suy tư một chút, phần chắc chắn mà lầm bầm: "Không đúng, hình như em uống rượu ."
Cố Dập Hàn bật trầm thấp.
Vì cô uống say vẻ khó chịu, hạ cửa sổ xe xuống một chút để thoáng khí.
Hàng Cảnh Yên ngoài, ngẩng đầu ngắm bầu trời đêm.
Cô đầu ngốc nghếch với : "Anh xem bầu trời kìa."
Anh ngước đôi mắt xa xăm lên .
Bầu trời u ám, lâu khiến cảm thấy ngột ngạt.
Cô tiếp: "Anh thấy bầu trời u ám giống một tấm mạng nhện ?"
Anh nhíu mày, chỉ thấy một bàn tay cô nắm lấy cà vạt của , ngón tay còn chỉ vị trí trái tim .
Giọng cô nhẹ nhàng mềm mỏng: "Một ngày nào đó em , ở vị trí tất cả đều chỉ em."
Sẽ còn vị trí nào dành cho "nguyên chủ" nữa.
Cố Dập Hàn sững sờ, đặt cô tựa ghế, hình đổ về phía .
Lưng cô dựa sát cửa sổ xe, đôi mắt trong veo mang theo chút vô tội .
Yết hầu Cố Dập Hàn chuyển động, đưa ngón trỏ khều nhẹ cằm cô, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều, giọng ấm áp: "Không cần đợi , bộ tâm trí đều là của em ."
"Hửm?" Hàng Cảnh Yên ngơ ngác , giống như đang cố hiểu ý nghĩa của câu .
Cố Dập Hàn thẳng dậy, kéo cô qua, để nửa của cô tựa hẳn lòng .
Đôi môi bất chợt ép xuống, nụ hôn nồng nàn mà dịu dàng. Không vì say mà cô đáp mãnh liệt.
Giống như trở thời gian , đến mức khiến đắm chìm.
Hồi lâu , khi phụ nữ trong lòng sắp thở nổi, mới buông cô .
Cảm giác rạo rực nơi bụng khiến thở trở nên dồn dập, nóng phả xương quai xanh của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-72.html.]
Hàng Cảnh Yên thở hổn hển trong lòng .
Có chút mất mát hỏi: "Có từng chạm qua nhiều phụ nữ ?"
"Cái gì?" Giọng khàn đặc vì d.ụ.c vọng.
Đây là kiểu phát ngôn vô lý gì ?
"Vậy kỹ thuật hôn của như thế." Đôi mắt cô lờ đờ vì men rượu.
Cố Dập Hàn bật thấp trong cổ họng, nhớ một chút : "Không khác, đều là cùng cái tên nhóc l.ừ.a đ.ả.o nhà em luyện cả đấy."
Hồi hai mới xác định quan hệ, hôn nặng, c.ắ.n môi cô đến trầy da.
Kết quả là cô giận dỗi mấy ngày trời, c.h.ế.t sống cho hôn nữa.
Về , đưa cô lên sơn trang để "luyện tập" mất mấy ngày.
Hàng Cảnh Yên ngáp một cái, đưa tay vuốt ve đôi mắt : "Cố Dập Hàn."
"Anh đây." Anh trả lời.
"Em sẽ luôn ở bên cạnh , sẽ rời . Cho nên nếu thể, hãy nhiều lên nhé, hình như em vẫn thấy bao giờ."
Cô chậm rãi từng chữ một.
Đến thế giới cũng một thời gian, cô luôn cảm thấy đôi khi ánh mắt vô cùng bi thương, ngay cả khi dùng xích chân khóa cô sơn trang.
Rõ ràng những lời tàn nhẫn, trong mắt đầy u ám, nhưng cô thấy đau lòng cho .
Luôn cảm thấy chắc hẳn cũng là một thiếu niên rực rỡ.
Sắc Cố Dập Hàn cứng đờ, cúi xuống cô, phụ nữ trong lòng chìm giấc ngủ sâu.
Hồi lâu , đưa tay khẽ véo mũi cô, cúi chạm nhẹ ch.óp mũi ch.óp mũi cô.
Thì thầm: "Nhóc l.ừ.a đ.ả.o, nuốt lời đấy."