26
Phục Linh bên cạnh , sắc mặt tái nhợt: “Đây là… kiếp ?”
“Là … ép con c.h.ế.t?”
dường như chẳng thấy gì cả.
Bên tai chỉ vang vọng lặp lặp một câu —
“Mau .”
“Mau .”
Ngay đó, chân tự động cử động.
Đi… …
Bỗng nhiên thấy một giọng hỗn loạn vang lên: “Dư Chiêu Chiêu, ngươi điên ?”
“Ngươi c.h.ế.t ở đây ?!”
chợt tỉnh táo .
Vừa mà mê hoặc tâm trí, trúng ảo tưởng của huyễn cảnh!
mở mắt , liền thấy Viên Bạch đang siết c.h.ặ.t hai cánh tay , miễn cưỡng chặn ngay hắc động.
Viên Bạch, ngươi đến cứu nữa ?
Hắn hung hăng : “Có c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t trong tay .”
kìm bật : “Được.”
Còn Phục Linh, mà đang giao chiến với chính huyễn ảnh của .
Trên trời đột nhiên đổ mưa.
Một lọn tóc đen của ướt sũng dán gò má, thêm vài phần chật vật, trông như tiên nhân kéo rơi xuống trần gian.
Hắn đối diện với ảo ảnh của chính , lạnh giọng : “Ngươi thật vô năng, tham sống ssơj c.h.ế.t, còn ép đồ c.h.ế.t cùng.”
Ảo ảnh lạnh lùng đáp: “Hy sinh một , cứu muôn dân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-10.html.]
Phục Linh siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, các khớp ngón tay trắng bệch: “Nàng cũng là muôn dân.”
Giọng khẽ run lên: “Nàng từng ép c.h.ế.t một mà.”
Huyễn ảnh khẽ cau mày, bỗng nở một nụ quỷ dị: “Phục Linh, ngươi mà cũng sinh thứ tình cảm đáng thương…”
Ảo ảnh còn hết câu, Phục Linh một kiếm c.h.é.m tan, trong nháy mắt tiêu tán còn.
hai mắt đỏ ngầu.
Viên Bạch kéo lùi : “Hắn sinh tâm ma .”
Phục Linh nhắm c.h.ặ.t hai mắt, mồ hôi to như hạt đậu túa đầy trán. Hắn ném thanh kiếm trong tay xuống đất, tại chỗ khoanh chân nhập định.
Viên Bạch lạnh một tiếng: “Phục Linh, ngươi tưởng bản tôn c.h.ế.t ?”
Hắn chậm rãi bước về phía Phục Linh.
chắn mặt Phục Linh.
Sắc mặt Viên Bạch âm trầm:
“Dư Chiêu Chiêu, kiếp ngươi vẫn chắn mặt bản tôn ?”
Trong lòng giằng co do dự, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: “Viên Bạch…”
Viên Bạch nắm c.h.ặ.t kiếm, từng bước ép tới.
chỉ thể từng bước lùi .
Hắn dừng tay.
Một kiếm đ.â.m thẳng n.g.ự.c .
Ngay lúc thể mềm nhũn ngã xuống, kéo trong lòng.
Không kiếm dính thứ gì, ý thức của nhanh ch.óng trở nên mơ hồ.
Trước khi mất tri giác, cảm nhận môi nóng lên.
Mơ hồ thấy : “… Ta và Dư Chiêu Chiêu của kiếp thù sinh t.ử.”
“ cũng thật sự yêu Dư Chiêu Chiêu của kiếp .”
“Dư Chiêu Chiêu, từ nay về , ngươi cứ tự do mà sống .”