9. TÔI BỊ PHẢN DIỆN NUÔI PHẾ RỒI!! - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-11 10:18:24
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

31

miêu tả cảnh tượng hôm cho , sống động như thật.

buồn , dần dần hồi tưởng nguyên do của cuộc vây g.i.ế.c.

Phục Linh ký ức kiếp , nên mới bày trận vây g.i.ế.c . y hề tin , sợ tiết lộ bí mật, nên từ đầu đến cuối đều giấu .

Còn Viên Bạch, sớm nhận định rằng sẽ báo tin cho tông môn, nên sẵn sàng cho việc vây g.i.ế.c.

Phục Linh trở thành Phục Linh của kiếp .

Còn , dường như cũng trở thành Dư Chiêu Chiêu của kiếp .

chỉ thấy buồn .

Cười lâu, bỗng khựng .

Trời đất mênh m.ô.n.g, còn chốn dung .

Kiếp , thật vô vị.

32

Từ ngày đó trở , còn gặp Phục Linh nữa.

Y ngày ngày canh động phủ của , lúc gọi là Chiêu nhi, lúc gọi Chiêu Chiêu.

Y :  “Chiêu nhi, là sư tôn vô năng.”

Y :  “Chiêu Chiêu, là sư tôn vô năng.”

Phục Linh đột ngột bạc đầu. 

Tâm ma nhập thể.

Toàn tông ai kinh hoảng thất thố.

Tiên nhân bạc đầu, mệnh chẳng còn dài.

… liên quan gì đến ?

33

Sống một đời, tốc độ tu hành của nhanh hơn nhiều.

Đến ngày Viên Bạch phá giải phong ấn,   Độ Kiếp kỳ viên mãn.

Bất cứ lúc nào cũng thể đón  kiếp phi thăng.

Qua hai mươi năm, cuối cùng cũng bước khỏi động phủ.

Cũng thấy Phục Linh bên ngoài động phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-12.html.]

Y một đầu tóc bạc, dung mạo vẫn thanh tuấn vô song, là năm xưa chỉ thể ngước dám chạm tới.

Hắn lặng lẽ , lời nào.

  cũng .

Toàn bộ t.ử Thiên Khải Môn đều tiến về Trấn Ma Uyên.

  và Phục Linh dẫn đầu.

Y dường như gì đó, nhưng .

Giữa chúng , ngăn cách bởi ân, oán, ái, hận, sinh, t.ử.

Sư tôn,  thể tính cho rõ nữa .

hận nữa,  cũng yêu nữa.

Vậy thì cần phí tâm giằng co gì.

34

Phong ấn Trấn Ma Uyên giải trừ.

Đại quân Ma Giới giăng hàng , mặt đất bên chất đầy t.h.i t.h.ể t.ử tiên môn trấn thủ nơi đây.

Những tông môn đến nhất thời cũng dám vọng động.

từ xa về phía Viên Bạch một hồng y.

Quá xa , thấy rõ biểu cảm của .

lẽ đang .

Lạc Vũ bên cạnh

Không hối hận vì đưa trở về nhân giới .

khẽ : “Sư tôn, sợ tương trợ Ma Giới ?”

Phục Linh lắc đầu đáp: “Kiếp , khi đưa con khỏi khu ổ chuột, con từng hỏi .”

“Có thể mang thêm một đứa trẻ nữa ?”

“Đứa trẻ còn nhỏ hơn con, nhưng mặc ấm hơn con, ăn uống cũng đầy đủ hơn.”

“Các con thích, nhưng con vẫn chăm sóc nó .”

“Chiêu Chiêu, từ khi đó, sư tôn , con tự đại nghĩa của .”

“Con sẽ thấy những đứa trẻ trạc tuổi con lưu lạc nơi nương tựa thêm nữa.”

 

 

Loading...