9. TÔI BỊ PHẢN DIỆN NUÔI PHẾ RỒI!! - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-01-11 10:19:54
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

39

Viên Bạch mất hai mươi năm xử lý xong việc ở Ma Giới, liền quản Ma Giới nữa, ngày ngày lượn lờ bên cạnh .

Một hôm, uy h.i.ế.p Thiện đường kiểu gì, mang về năm trăm con vịt .

cầm con thứ nhất c.ắ.n một miếng, Viên Bạch liền gian xảo : “Dư Chiêu Chiêu, ăn vịt của bản tôn, chính là của bản tôn.”

lặng lẽ lau miệng, đặt con vịt trở .

Hắn đột ngột đập bàn: “Dư Chiêu Chiêu, nàng rốt cuộc còn trốn tránh tới khi nào? Hôm nay bất luận thế nào, nàng cũng cho bản tôn một câu trả lời!”

thở dài:  “Viên Bạch, là Phi Thăng cảnh .”

Hắn hít sâu một ngụm khí lạnh: “Ý nàng là gì? Cảm thấy bản tôn xứng với nàng ?”

“…… Ý là, chỉ thể ở thế giới năm mươi năm, sẽ phi thăng.”

Hắn sững một thoáng, như để tâm mà phất tay: “Không còn ba mươi năm ?”

Hắn tiến lên ôm lấy : “Vậy thì tiên phu thê ba mươi năm .”

“Đợi phi thăng, sẽ tìm nàng .”

Giọng vang lên đỉnh đầu : “ nhé, nàng để nam nhân khác dụ mất đấy!”

“phì” một tiếng : “Được.”

40

Ba mươi năm , phi thăng, rời khỏi thế giới .

Đem vị trí chưởng môn giao cho Phục Linh.

Ba nghìn năm ở dị thế trôi qua, chờ Viên Bạch.

 Hắn ôm lấy , nóng bỏng hôn những giọt nước mắt: “Từ nay về , chúng là phu thê mãi mãi.”

Lại ba nghìn năm nữa, Phục Linh phi thăng.

Y khẽ gọi : “Sư tôn.”

Nguy hiểm thật, suýt nữa cũng buột miệng gọi một tiếng sư tôn.

khi , rõ ràng y khẽ gọi một tiếng Chiêu Nhi.

Chỉ là… thấy nữa .

Viên Bạch – ngoại truyện

Sau khi Dư Chiêu Chiêu g.i.ế.c, linh thức vẫn tiêu tán.

Ta liền tận mắt nữ t.ử dung mạo tuyệt luân , sự thúc ép của bộ tu chân giới, nhảy xuống Trấn Ma Uyên.

Ta tức đến mức giả c.h.ế.t sống , bao nhiêu sinh mạng Ma tộc.

Toàn bộ đều uổng phí.

Dư Chiêu Chiêu, đáng thương đáng hận.

ngờ, thật sự “giả c.h.ế.t sống ”. 

Ta trùng sinh .

Việc đầu tiên khi trùng sinh, tìm Dư Chiêu Chiêu.

Dư Chiêu Chiêu bảy tuổi, gầy gò nhỏ bé, y phục rách rưới, ngợm bẩn thỉu.

Chỉ đôi mắt , đen sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-15.html.]

Chỉ cần g.i.ế.c nàng từ sớm, sẽ còn biến .

niệm pháp quyết mấy , đều tác dụng, liền hiểu .

Thiên đạo cho phép sửa đổi mệnh của Dư Chiêu Chiêu. Ít nhất, g.i.ế.c nàng.

Hừ, g.i.ế.c nàng, bản tôn vẫn còn vô cách khác.

Ta mang Dư Chiêu Chiêu về Ma Giới.

Ngày đầu tiên, nàng liền sốt cao.

Nàng co thành một cục nhỏ giường, vô cùng khó chịu mà vẫn hé răng.

Ta lạnh lùng bên cạnh .

Thỉnh thoảng nàng tỉnh .

Đôi mắt , trong đêm tối vẫn phát sáng, thẳng về phía .

Ta bỗng nhớ tới dáng vẻ nàng nhảy xuống Trấn Ma Uyên kiếp .

Tuyệt vọng mà vẫn khát cầu hy vọng.

Ta chợt nghĩ, là nuôi nàng lớn . Nuôi lớn… cũng .

Chỉ cần nàng tu luyện.

Ta cho nàng gấm vóc lụa là, để thuận theo ý nàng.

Nàng nuôi đến kiêu quý yếu mềm.

Nào còn nửa phần dáng vẻ kiếp ?

nàng lanh lợi xảo trá, cảm thấy, như hình như cũng tệ.

Cho đến năm Dư Chiêu Chiêu hai mươi tuổi, nàng đến mức dám nhiều. Đóa kiều hoa do bản tôn nuôi lớn, quả thực diễm lệ vô song.

Ta , tựa như trúng tà, chỉ đối xử với nàng,

nàng nhiều hơn, nàng mãi mãi nở rộ tàn.

Ta… bình thường .

Cho đến khi Dư Chiêu Chiêu bắt , mới nhận tâm tư ti tiện thể thành lời trong lòng .

nàng là Dư Chiêu Chiêu mà. 

Là Dư Chiêu Chiêu nên tồn tại.

Ta nghĩ, cứ để nàng c.h.ế.t trong tay kẻ đó .

Ta sẽ nàng báo thù.

khi hình ảnh nàng đẫm m.á.u, còn sinh khí, hết đến khác hiện lên trong đầu thể nhanh hơn não mà hành động.

Đến khi hồn, xung quanh là một mảnh m.á.u đỏ. 

Dư Chiêu Chiêu trong lòng .

Ta tham lam ôm c.h.ặ.t nàng, hít lấy khí tức của nàng.

Nghiến răng : “Dư Chiêu Chiêu, ngươi còn dám chạy, sẽ g.i.ế.c ngươi!”

Dư Chiêu Chiêu, kiếp , dù ngươi hóa thành quỷ, cũng là quỷ bên cạnh .

 

 

Loading...