Phục Linh – ngoại truyện
Cả đời của , thẹn với trời đất, thẹn với thế nhân.
Chỉ thẹn một .
may mắn , một cơ hội .
Trong ảo cảnh của Kính Thiên Bí Cảnh, thấy hình ảnh kiếp .
Từ đó về , trong đầu thường xuyên hiện lên những ký ức thuộc về kiếp .
Ta mang nàng rời khỏi khu ổ chuột thế nào. Đã nghiêm khắc dạy nàng tu luyện .
Ta lãnh đạm, gần như vô tình, Chiêu Chiêu ngã xuống hết đến khác, bò dậy.
Trong ký ức một đời , gần như từng nở một nụ với nàng.
tiểu cô nương của , vẫn kiên cường lớn lên.
Ta thể… ép nàng c.h.ế.t chứ?
Phục Linh, ngươi là đồ vô dụng. Là sư tôn vô năng.
Ta sinh tâm ma, nhưng .
Kiếp , sẽ bảo vệ tiểu cô nương của .
Ta nhảy xuống Trấn Ma Uyên.
Trên gương mặt tiểu cô nương của , rốt cuộc còn vẻ xa cách.
Nàng gọi : “Sư tôn.”
Ta sinh sự thỏa mãn thấp hèn.
Không ngờ, chuyển thế trùng sinh.
Ta quên hết thứ, sống như một phàm nhân.
Cho đến năm bảy tuổi, biến cố ập đến, lưu lạc khu ổ chuột.
Đó là một ngày đông, rõ ràng ánh mặt trời phủ kín mặt đất, nhưng lạnh hơn ngày thường.
Ta co ro trong góc tường, ý thức mơ hồ nghĩ rằng, lẽ hôm nay qua nổi.
Mở mắt nữa, mặt xuất hiện một nữ t.ử.
Nàng đến mức vạn vật lu mờ.
Nàng xổm xuống, mang theo nụ ấm áp: “Tiểu Phục Linh, theo tu luyện nhé?”
Ta ngơ ngác theo nàng mà , thậm chí còn hỏi sẽ .
Sau đó, trở thành t.ử của nàng.
Nàng lười, dạy tu luyện cũng ba ngày đ.á.n.h cá, hai ngày phơi lưới.
Ai da, sư tôn của nàng là thế nào, dạy một t.ử lười nhác đến .
Ta chỉ đành tự cần cù khổ luyện.
Nàng thậm chí còn hoảng hốt cắt ngang : “Tiểu Phục Linh, đời chỉ tu luyện .”
“Mau chơi , mau chơi!”
……
Sư tôn, con là t.ử của , kẻ thù của .
theo thời gian, trong đầu bắt đầu xuất hiện những ký ức thuộc về .
Trong những ký ức , thấy nam t.ử sắc mặt lãnh đạm , nhẹ giọng gọi nữ t.ử bên cạnh: Chiêu Chiêu.
Chiêu Chiêu.
Sau đó y gọi nàng: Chiêu Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-16-hoan.html.]
Ta nhớ tất cả, nhưng dám cho Chiêu Chiêu .
Ta sợ nàng vẫn còn hận .
Bây giờ, nàng đối với cận.
Sẽ nắm tay dạy chữ, sẽ thường xuyên ôm lòng, cọ má , sẽ mật gọi là “Tiểu Phục Linh”.
Ta sẽ .
Chiêu Chiêu, một … ?
---------- Góc giới thiệu truyện của nhà --------
SAU KHI BẠCH NGUYỆT QUANG CHIẾM LẠI THÂN XÁC
Tác giả: Trạc Chi Vũ
là bạch nguyệt quang cưng chiều.
Vào năm thứ tư một nữ xuyên sách chiếm thể, biến thành kẻ vạn ghét, cuối cùng cũng lấy cơ thể của .
Nữ chính sắp sửa chiếm lấy thứ thuộc về , cô đắc ý khoe khoang mặt : “ mới là chiến thắng cuối, còn cô knock - out.”
cô , cưng chiều chỉ cần đầu sẽ luôn cơ hội bắt đầu .
1.
là nữ phụ ác độc trong một cuốn truyện hào môn. Vì chỉ "hắc hóa" đủ, một cô nàng xuyên cưỡng chế chiếm xác suốt bốn năm.
Cô thích gì nấy, từ một chuyện hoang đường nào.
Sau khi biến thành kẻ muôn phỉ báng, cô mới trả quyền kiểm soát cơ thể.
Lúc , đang vây quanh để đưa phán quyết cuối cùng cho .
"Loại xứng đáng tiếp tục ở Ôn gia? Theo nên gạch tên Ôn Lưu Tranh khỏi gia phả ngay lập tức, thu hồi bộ tài sản tên nó."
" đồng ý, nó những chuyện quá mức hoang đường ."
" Lưu Tranh tuổi vẫn còn nhỏ, lẽ chỉ là hồ đồ nhất thời..."
"Nó là trưởng thành hơn hai mươi tuổi ! Huống hồ những chuyện nó , chẳng lẽ chỉ dùng một câu 'tuổi còn nhỏ' là thể nhẹ nhàng bỏ qua ?"
"Chị dâu, chị thấy thế nào? Ôn Tranh là con gái chị, chị xem nên xử lý thế nào?"
...
Ngay giây phút ý thức trở về và tiếp quản thể, tiếng tranh luận của lọt tai .
Họ quyết định , cuối cùng đều dồn ánh mắt về phía phụ nữ đang ở vị trí chủ tọa với vẻ mặt lạnh lùng.
Đó là , Trang Ngữ.
Dường như nhận ánh mắt của , bà nhẹ nhàng liếc qua lên tiếng bằng giọng lạnh nhạt đến cực điểm:
"Ôn Lưu Tranh, con gì ?"
từng hình dung hàng chục triệu khoảnh khắc gặp , tất cả đều là niềm vui sướng bao ngày xa cách, duy chỉ ngày hôm nay là từng nghĩ tới: chính những của đưa xét xử.
Không kịp để bản cảm khái về sự khác biệt quá lớn , nhanh ch.óng điều chỉnh cảm xúc, đôi mắt đỏ hoe với giọng nghẹn ngào:
"Mẹ ơi, con sai ."
Tất cả đều sững sờ, những tiếng tranh luận biến mất dấu vết, bầu khí chìm im lặng.
Vẻ lạnh lùng mặt cứng đờ , bà suýt chút nữa là cầm vững chén trong tay.
Những lời ngây ngô từ thuở nhỏ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai: "Mẹ ơi, nếu con phạm thì ạ?"
Khi đó bà : "Chỉ cần Tranh Tranh của chúng thực sự , thành tâm xin thì đều sẽ tha thứ cho con."
"Con xin , con vỡ bình hoa ."
"Không , chúng cùng dọn dẹp nó thật sạch nhé?"
...
"Con xin ." Thấy phản ứng của họ, càng tranh thủ lời xin .