6
Viên Bạch rảnh rỗi đến thế.
Theo dòng thời gian, còn một trăm năm nữa là phong ấn vực Trấn Ma sẽ lỏng lẻo, mà Viên Bạch lúc lẽ khắp nơi tập hợp nhân lực, tìm kiếm bí bảo để phá giải phong ấn mới .
Vậy mà bây giờ ngày ngày ở bên cạnh , là đang cái quái gì thế .
Viên Bạch thở dài.
Viên Bạch nhướn mày: "Lo cho Lạc Vũ ?"
...... Chuyện nọ xọ chuyện cái gì thế ?
đúng là khá lâu thấy Lạc Vũ , cũng thương thế của thế nào.
Thế là gật đầu bảo: "Có một chút."
Sắc mặt Viên Bạch lạnh xuống: "Hắn , ngươi chỉ việc sống ngày tháng của ."
...... Hắn bắt đầu năng kỳ lạ nữa .
7
Dạo gần đây Viên Bạch tìm cho nhiều đan d.ư.ợ.c mà phàm ăn thể kéo dài tuổi thọ, cường kiện thể.
bắt đầu hiểu nổi Viên Bạch nữa .
Chẳng lẽ là sống để chứng kiến thống nhất hai giới?
Nghe vô lý hết sức, nhưng nghĩ lý do nào khác.
Những ngày Viên Bạch ở bên cạnh kéo dài bao lâu, khi nhận một đạo truyền âm, Viên Bạch liền biến mất dạng.
Trước khi điều Lạc Vũ đến bên cạnh .
Viên Bạch mỉm bảo : "Dư Chiêu Chiêu, nhớ giữ lấy trái tim cho kỹ, thật sự sẽ g.i.ế.c đấy."
...... Lại phát điên cái gì nữa đây?
Ngày thứ ba khi Viên Bạch , Lạc Vũ đưa đến nhân gian.
kinh hãi: "Lạc Vũ, ngươi sợ Viên Bạch sẽ g.i.ế.c ngươi thật ?"
Lạc Vũ dịu dàng: "Cô vui ?"
gật đầu như gà mổ thóc.
Nhân gian hoa mà. Hoa bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-3.html.]
Ma giới , Ma giới chỉ hoa ăn thịt thôi.
Lạc Vũ bèn xoa xoa đầu : "Vậy thì yên tâm ."
Trong lòng càng thấy lạ lùng, còn kịp gì thì thấy một đàn ông từ xa .
Lúc rõ dung mạo đó, m.á.u trong như ngừng chảy.
siết c.h.ặ.t ống tay áo Lạc Vũ, run giọng : "Lạc Vũ, ...... chúng mau thôi."
Lạc Vũ ôn tồn gạt tay : "Chiêu Chiêu, cô là đóa hoa của nhân gian, Ma giới đất để nuôi dưỡng cô."
"Cô sống thật vui vẻ, chứ sống cái bóng của Viên Bạch, đến cả...... đàn ông cũng thích."
Người đàn ông đó càng lúc càng đến gần, giọng của Lạc Vũ càng lúc càng xa.
c.h.ế.t lặng tại chỗ, thể nhúc nhích dù chỉ nửa phân.
Cho đến khi đó khẽ gọi: "Chiêu Chiêu."
Sư...... Sư tôn!
8
vì Lạc Vũ cảm thấy sống .
Ma giới dù chất lượng khí kém một chút, phong cảnh tẻ nhạt một chút, tính cách tồi tệ một chút.
đối với , đó thực sự là một nơi mà.
Không thể yêu đương thì ?
Tình yêu là cái thá gì chứ!
đàn ông mà, thật sự hiểu nổi trong cái đầu nhỏ của bọn họ đang nghĩ cái gì nữa.
Cứ như , còn đường lui, một nữa mặt đó.
Người nở một nụ nhẹ với : "Cuối cùng cũng tìm thấy con ."
Kiếp lúc câu với , lưng là ánh hào quang vạn trượng, đứa trẻ tám tuổi là tay cầm nửa cái màn thầu thiu, ngơ ngác mà nước mắt tuôn rơi.
Giống như ánh sáng lúc bình minh .
giờ đây, gặp cảnh tượng , chỉ cảm thấy ớn lạnh.
Sư tôn, còn là ánh sáng của con nữa .