12
vẫn Phục Linh nhốt trong thất cấm bế.
Phục Linh hiện tại sa đà hưởng lạc, nên cắt luôn cơm ngày ba bữa của , mỗi ngày chỉ cho ăn một cái màn thầu.
Phương pháp thấp kém thật.
đúng là hữu hiệu thật.
đói đến hoa mắt ch.óng mặt, ngày nào cũng nhảy qua nhảy giữa đồng ý và đồng ý.
Cuối cùng, mất ba ngày, nhảy qua luyện thể, rơi nước mắt xây dựng nên tảng tu luyện.
Đến cảnh giới Trúc Cơ là thể tích cốc.
Cuối cùng cũng khỏi đây chịu đói nữa.
Ngày Phục Linh đến thăm, đang ngủ say.
Người gọi mấy tiếng mà vẫn gọi dậy nổi.
Sắc mặt biến đổi, ôm lòng: “Dư Chiêu Chiêu!”
Cái ôm giật tỉnh hẳn.
Thấy một mặt lo lắng, ngẩn ngơ, ma xui quỷ khiến thốt : “Sư tôn.”
Người sững một thoáng: “Ngươi nghĩ thông ?”
......Cái .
Người khẽ một tiếng: “Viên Bạch nuôi ngươi thành thế , hoá cũng chút lợi.”
Người chút phong cốt nào, dễ dàng khuất phục đến .
lẽ tức giận, nhưng nụ tựa băng tuyết tan , ch.ói mắt quá.
......
Cũng .
Phản diện còn một đặc điểm, chính là thể lật mặt.
dứt khoát cứ đáp ứng .
13
Chuyện ba ngày từ phàm nhân bước thẳng đến Trúc Cơ khiến cả Thiên Khải Môn chấn động.
Ánh mắt Phục Linh rốt cuộc cũng mang theo vài phần nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-5.html.]
Người đem động phủ linh khí dồi dào nhất trong Thiên Khải Môn cho .
Vốn là động phủ của sư tỷ.
Sư tỷ đón , tươi rạng rỡ, hề tỏ khó chịu.
kiếp rõ ràng sư tỷ , đó là lúc nàng bắt đầu hận .
Có lẽ theo Viên Bạch lâu , cũng học ít tâm địa xa của .
tươi như hoa: “Sư tỷ, tỷ vì thế mà đố kỵ sư tôn ?”
Sư tỷ ngẩn , theo bản năng đáp: “Tất nhiên là ...... gì , dám đố kỵ sư tôn?!”
gật đầu: “Hoá là , tỷ dám đố kỵ sư tôn, chỉ dám đố kỵ thôi.”
Sắc mặt nàng bỗng trắng bệch: “Sư , thế? Ta ý đó!”
liền rạng rỡ : “Sư tỷ, đùa thôi.”
Sắc mặt nàng lập tức lúc xanh lúc trắng.
Đây là cảm giác phản diện ? Đừng sướng c.h.ế.t......
14
Có lẽ vì muộn hơn mười mấy năm mới tìm , Phục Linh càng để tâm đến tu hành của hơn kiếp .
Người còn giảng giải nghi hoặc cho t.ử trong môn, cũng còn xử lý môn vụ.
Ngày ngày đem hết thời gian đặt việc dạy tu hành và dạy đạo lý.
Kiếp còn đến mức , trong môn chế giễu .
Kiếp thì gần như chỉ thiếu điều khắc thẳng mấy chữ “ghét ” lên trán bọn họ.
Trước đây cũng từng vì thế mà buồn bã, Phục Linh chỉ : “Ngươi gánh vai thương sinh, hà tất để tâm mấy nữ nhi thường tình đó?”
thương sinh yêu , thuyết phục bản gánh vác bằng cách nào đây?
Phục Linh hẳn ngờ ích kỷ đến , còn cần thương sinh yêu .
Bởi trong những đạo lý dạy, nên chẳng cần hồi báo, chẳng cần lý do, bất cứ lúc nào cũng chuẩn hi sinh vì chúng sinh.
Sư tôn, rốt cuộc là đổi , từ đầu đến cuối từng hiểu ?
.
Dù gì kiếp , lời .