18
Từ khi Viên Bạch đến, tâm trạng khá hơn đôi chút.
Đối với việc tu luyện cũng còn bài xích như nữa.
Phục Linh lo lắng tâm tính bất chính, trái còn dặn đừng đột phá quá nhanh.
Hằng ngày dẫn du hành nhân gian, cố ý dạy cái gọi là đại nghĩa.
“Cường giả lấy tự do của kẻ yếu ranh giới.”
“Trời cao ban cho chúng năng lực trừ bạo giúp yếu, thì thể chỉ khoanh tay .”
“Chúng nghĩa vụ dựng xây lên một thế gian thái bình.”
Buồn thật.
Khi yếu đuối nhất, nào cường giả nào lấy ranh giới?
Không ai vì mà trừ bạo, cũng chẳng ai vì mà dựng nên một thế gian thái bình.
từng ngày tranh ăn với ch.ó hoang, chỉ vì một miếng thức ăn thừa mà đ.á.n.h đến thoi thóp cửa khách điếm, ném bãi tha ma tự bò .
Sư tôn , kiếp là kẻ cứu rỗi , lấy tư cách gì để dạy những điều ? Chưa từng chịu nỗi khổ của , hà tất dạy hướng thiện?
Rốt cuộc là công cụ để an định loạn thế, chỉ là một quân cờ đáng để thở dài lấy một tiếng?
cuối cùng vẫn gì.
Chỉ lạnh lùng .
Đôi lúc còn phụ họa một câu: “À đúng đúng đúng.”
“Sư tôn , đương nhiên đều đúng cả.”
“Vâng, sư tôn, con nhất định sẽ .”
Phản diện, nhất định ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo.
là một phản diện đạt chuẩn .
19
Nhập môn một năm, Thiên Khải Môn tổ chức so tài giữacác t.ử.
Kiếp , Phục Linh bảo cần tham gia, để tránh sứt mẻ nhuệ khí của các đồng môn sư sư tỷ.
đồng ý.
Vì thế, liền trở thành kẻ vô dụng trong miệng bọn họ — sư tôn dốc lòng truyền dạy nhưng dám lên đài tỷ thí.
Cho nên kiếp , khi Phục Linh vẫn bảo cần tham gia, từ chối.
giữa võ đài, bắt đầu khiêu chiến từ những t.ử thứ hạng thấp nhất trong môn.
Một đường đ.á.n.h lên, cho đến nhị sư hạng hai.
Đáng tiếc, nhị sư xuống núi lịch luyện, mặt trong môn.
Vì thế liền đến lượt đại sư tỷ.
Khi đại sư tỷ đối diện , vị trí của võ đài vẫn từng dịch chuyển dù chỉ nửa bước.
Đại sư tỷ phần do dự: “Tiểu sư , liên tiếp đấu với nhiều , còn kém một cảnh giới lớn, sư tỷ thật sự thắng trong tình thế công bằng.”
nàng , mỉm : “Sư tỷ, thắng mà công bằng thì cũng thắng .”
vung kiếm chỉ thẳng về phía nàng : “Sư tỷ cứ thử xem.”
Đại sư tỷ quả thực vài phần bản lĩnh.
Nàng tu hành nhiều năm, thiên phú cũng xem như tệ, điều hiếm hơn là mỗi cảnh giới đều vô cùng vững chắc, linh khí thuần khiết kéo dài dứt.
Nàng chống đỡ đến chiêu thứ mười, mới đặt kiếm lên cổ nàng.
Sắc mặt nàng tái nhợt.
Dưới võ đài, lặng ngắt như tờ.
thu kiếm : “Đã nhường .”
Thế nhưng sư tỷ lâu đáp lời.
Kiếp , mười năm mới xưng là kiếm đạo thiên tài.
Kiếp , sớm hơn một chút.
Từ ngày đó trở , trở thành thiên tài kiếm đạo trong tiên môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/9-toi-bi-phan-dien-nuoi-phe-roi/chuong-7.html.]
20
vốn tưởng rằng một trận , trong Thiên Khải Môn sẽ càng thêm xa cách .
Không ngờ, bọn họ bắt đầu cận hơn.
Ngày nào cũng tìm đến động phủ của .
Lấy đủ lý do để nhờ chỉ điểm tu hành.
Thậm chí còn bỏ tiền lớn mua cả vịt thích.
Buồn thật, chỉ vài con vịt mà thôi.
Đến cả ngỗng còn nỡ mua!
Keo kiệt c.h.ế.t !
Không ngờ chỉ vài ngày , tình hình càng lúc càng quá đáng, mỗi sáng tỉnh dậy, động phủ của đều vây kín.
đang định rút kiếm đuổi hết bọn họ .
Tứ sư vội vàng bước lên : “Sư , đây là năm con ngỗng .”
trầm mặc một thoáng, thôi thì vẫn nên bấm pháp quyết, như họ sẽ thương nhẹ hơn.
Ngũ sư : “Sư , ở đây là mười con vịt .”
hít sâu một , đồng môn với , mắng vài câu là .
Lục sư tỷ: “Sư , đây là Cẩm Vũ gấm màu của Phương Cẩm Các.”
… Chúng đúng là một gia đình tương tương ái.
Vài ngày , một vị sư tỏ rõ tâm ý với .
Để tránh một kiếm c.h.é.m c.h.ế.t, còn mang theo hai mươi con vịt .
Những con vịt cùng với ngỗng đó đều là linh thực đặc hữu của phòng thiện thực Thiên Khải Môn, chỉ mỹ vị tuyệt luân, ăn còn thể thông suốt linh mạch, ngưng luyện linh khí.
Chỉ là Phục Linh xưa nay cho phép mượn ngoại vật để tu hành, vì thế linh thực của phòng thiện thực giờ từng phần của .
Vị sư đúng là bỏ vốn lớn.
Hắn nhất định ở bên , tiện cho ngày ngày chỉ điểm tu luyện.
Thả dây dài, câu cá lớn.
là nam nhân quỷ kế đa đoan.
một tay nhận lấy vịt , đang định mở miệng thì Phục Linh đột nhiên xuất hiện.
Sắc mặt lạnh như băng sương, gương mặt trầm xuống, trực tiếp đuổi hết .
cũng chẳng thèm để ý đến .
Tự ăn tiếp con vịt trong tay.
Đến lúc đó chỉ cần với sư rằng, vịt sư tôn tịch thu là .
Phục Linh lặng lẽ ăn.
Đợi ăn xong con thứ nhất, mấp máy môi, đang định gì đó.
tiếp tục ăn con thứ hai.
Hắn chỉ đành tiếp tục im lặng .
Đừng , nữa thì cũng cho ngươi ăn !
Mãi đến khi ăn đến con thứ năm, Phục Linh mới thở dài một tiếng, khẽ , cắt ngang : “Ngon đến ?”
gật đầu.
Hắn liền dậy: “Sau , ăn thì cứ đến phòng thiện thực mà lấy.”
sững , con vịt trong tay lập tức mất ngon:
“Sư tôn cho phép con dùng linh thực ?”
Sư tôn bước khỏi động phủ, giọng nhẹ đến mức gần như thấy: “Tốt hơn là để con dùng hai mươi con vịt lừa .”
Sư tôn dường như khác so với trong ký ức của .
Rõ ràng kiếp , khi lén ăn vịt , trong mắt tràn đầy lạnh lẽo, lạnh giọng : “Chiêu Nhi, con thật khiến vi sư thất vọng.”
Khi nghĩ, chẳng qua chỉ là con vịt , ăn thì thôi, thể khiến sư tôn thất vọng?
Giờ đây nghĩ, chẳng qua cũng chỉ là con vịt , ăn thì ? Sư tôn thất vọng thì thất vọng .
Chúng dường như đều đổi.