Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 182: Sa Sa Này Có Vấn Đề

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:59:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vừa tên Tuyết Phong Thánh thảo, là thứ gì?" Nguyễn Nguyễn một nữa rút d.a.o xương mặt đất lên, ngón tay thoăn thoắt nghịch nghịch đầu ngón tay.

 

Ánh mắt về phía Sa Sa mang theo cảm giác "ngươi thật, liền một d.a.o găm đầu ngươi".

 

Nguyễn Nguyễn loáng thoáng thấy Tuyết Phong gọi Băng Tinh Thảo là Thánh thảo, đoán chừng Băng Tinh Thảo đối với tộc Báo Tuyết ý nghĩa đặc biệt hoặc tác dụng gì đó, nàng ngóng một chút.

 

Sa Sa ôm bụng khiếp nhược rụt cổ : "Cái... Cái ..."

 

(Làm bây giờ, sợ quá! Bọn họ ngóng chuyện Thánh thảo , nhưng nếu , một thú nhân dị năng Giai 5, một giống cái dị năng Giai 4, bọn họ chắc chắn sẽ buông tha cho và nhãi con... Hay là, bịa một lời dối cho bọn họ?)

 

Sa Sa còn đang nỗ lực nghĩ cách, Nguyễn Nguyễn thu hết tiếng lòng của đối phương đáy mắt.

 

Còn đợi Sa Sa bịa cái gì, Nguyễn Nguyễn chậm rãi dậy, trong lòng bàn tay xoay tròn từng đoàn dị năng Lôi điện, từ cao xuống liếc xéo Sa Sa:

 

"Có một việc ngại cho ngươi , thú nhân dối với , c.h.ặ.t t.a.y chân ngâm trong hồ băng ! Cho nên, ngươi nhất là thành thật một chút."

 

Bạch Dật vẻ nghiêm túc Nguyễn Nguyễn một cái:

 

(Khá lắm, Nguyễn Nguyễn nhà thiện lương đáng yêu như , thể chuyện tàn nhẫn thế chứ, vì bức cung con báo tuyết , cũng là khó Thư chủ ~)

 

"Không sai, chính là tự tay c.h.ặ.t, tiếng kêu t.h.ả.m thiết , chậc chậc chậc, truyền thật xa nha ~" Bạch Dật càng xa hơn, vò vò ngọn hồ hỏa đầu ngón tay, cố ý hạ thấp giọng nương theo lời Nguyễn Nguyễn mà miêu tả.

 

Cuối cùng còn quên lộ răng nanh giả bộ hung ác.

 

Nguyễn Nguyễn suýt chút nữa nhịn .

 

Quang đoàn lôi điện ch.ói mắt và hồ hỏa nóng rực từng bước ép sát Sa Sa, Sa Sa sợ đến mức sắp ngất : "Ta ! Ta ! Thánh... Thánh thảo thể giải nhiều loại độc, thể cùng Giao nhân ở Hải Thành đổi đồ vật!"

 

Giao nhân Hải Thành?

 

Nguyễn Nguyễn nheo nheo mắt, đó Linh Bảo từng phổ cập kiến thức cho nàng, Hải Thành là chợ giao dịch của thú thế, thể mua nhiều thứ, cũng thể đổi lấy tiền tệ thú thế là Tinh thạch.

 

"Đổi cái gì?" Bạch Dật truy hỏi.

 

"Đổi... Đổi đồ ăn, Cực Hàn Tuyết Sơn thức ăn quá ít, chỉ thể bắt lượng ít thỏ tuyết và dê tuyết, căn bản duy trì nổi sự sinh tồn của bộ lạc chúng , cho nên chúng thu thập Băng Tinh Thảo trưởng thành Hải Thành đổi con mồi để ăn.

 

mà Băng Tinh Thảo chỉ lúc lạnh nhất mới trưởng thành, một cũng chỉ sẽ trưởng thành hai ba cây, các ngươi trộm mất cây Băng Tinh Thảo trưởng thành , cho nên Tuyết Phong mới đuổi theo các ngươi." Đại não của Sa Sa dọa đến c.h.ế.t máy, một đem những gì khai hết sạch.

 

Lông mày Nguyễn Nguyễn lập tức nhíu : "Chưa trưởng thành? Chưa trưởng thành thì sẽ thế nào?"

 

"Sẽ thế nào cả... Chính là... Không tác dụng giải độc mà thôi." Sa Sa trừng đôi mắt to ngây thơ dang tay .

 

Đầu óc Nguyễn Nguyễn và Bạch Dật ong lên một tiếng!

 

Không tác dụng giải độc! Vậy hai bọn họ thức khuya dậy sớm tốn công sức lớn như thu thập thứ ?? Công cốc !

 

Lần , Thời Du !

 

Nguyễn Nguyễn mắt tối sầm, hình lảo đảo, suýt chút nữa ngã mặt đất! Bạch Dật sải một bước dài vội vàng đỡ lấy Nguyễn Nguyễn: "Nguyễn Nguyễn! Không chứ!"

 

"Làm bây giờ... Cây Băng Tinh Thảo hiệu dụng, cho dù mang về cũng..." Ánh mắt Nguyễn Nguyễn hoảng loạn mờ mịt, đôi môi run rẩy phảng phất như chịu đả kích cực lớn!

 

Băng Tinh Thảo trưởng thành, cho dù hiện tại Hải Thành tìm kiếm cũng căn bản kịp, càng đừng nhắc tới bọn họ còn vây ở đáy khe nứt , lời của Sa Sa chính là gián tiếp tuyên án t.ử hình cho Thời Du!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ac-thu-biet-doc-tam-nam-thu-phu-theo-duoi-cau-sung/chuong-182-sa-sa-nay-co-van-de.html.]

Bạch Dật cũng nóng nảy như lửa đốt, nhưng cũng thể gì, chẳng lẽ, thật sự trơ mắt Thời Du c.h.ế.t ?

 

Sa Sa quan sát biểu cảm của hai Nguyễn Nguyễn, trộm hừ hừ mũi:

 

(Xem , Băng Tinh Thảo đối với bọn họ quan trọng, ha ha, cho các ngươi trộm Băng Tinh Thảo của chúng , tác dụng xem các ngươi thế nào! Đáng đời! May mà trong tộc còn mấy cây trưởng thành, bằng chúng đều đồ đổi cái ăn , dù cũng vội, đợi đến khi thú nhân trong bộ lạc tìm , cho các ngươi tay!)

 

Vốn đang tuyệt vọng, Nguyễn Nguyễn câu , mắt lóe lên một tia sáng!

 

Trong tộc nàng , cây trưởng thành?

 

Ngay tại lúc , Sa Sa còn đang thầm trào phúng Nguyễn Nguyễn trong lòng đột nhiên sắc mặt trắng bệch, phảng phất như dự cảm gì đó đưa tay sờ soạng một cái.

 

Lần nữa giơ tay lên, bên dính m.á.u tươi đỏ thẫm! Sa Sa chấn động: "Máu... Máu..." Ôm bụng liền ngã xuống đất "Đau quá!!"

 

Nguyễn Nguyễn ngước mắt, chỉ thấy nơi Sa Sa quỳ từ lúc nào chảy một vũng m.á.u lớn!

 

Sa Sa há miệng thở dốc, nhưng cơn đau kịch liệt truyền đến từ trong bụng khiến nàng gần như mất tiếng.

 

Nhìn thoáng qua phía khe nứt, Nguyễn Nguyễn suy đoán:

 

Bụng Sa Sa lớn, rõ ràng là sắp sinh, còn trải qua tuyết lở rơi từ nơi cao như xuống, đoán chừng là động t.h.a.i khí sắp sinh .

 

Nguyễn Nguyễn lạnh lùng nàng , cũng động tác gì:

 

Con báo tuyết cùng nàng giao tình, nàng cũng cần thiết đại phát thiện tâm. Ở thú thế, tối kỵ nhất chính là tâm thánh mẫu!!!

 

Bất quá, trong bộ lạc tộc Báo Tuyết Băng Tinh Thảo nàng cần nhất, Sa Sa điều giấu giếm nàng, chỉ để nàng rơi tuyệt cảnh thực sự mới thể ép nàng mở miệng.

 

Cho nên Nguyễn Nguyễn đang đợi, đợi con báo tuyết cầu xin nàng, sở cầu, nàng tay cứu giúp mới khả năng nhận sự báo đáp của đối phương.

 

Hơn nữa, Nguyễn Nguyễn sớm cảm thấy Sa Sa vấn đề !

 

Nghĩ đến đây, Nguyễn Nguyễn cố ý từ gian Linh Tuyền lấy hai cây thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u: "Bạch Dật, nhớ chỗ nào đó của chảy m.á.u , chỗ thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u, đắp cho một chút."

 

Bạch Dật sửng sốt một chút, nhanh "get" ý đồ của Nguyễn Nguyễn, vội vàng bộ tịch vươn tay : "Chính là chỗ chảy m.á.u ~ Thư chủ nàng thật lợi hại, trong bộ lạc chúng nhiều thú nhân thương còn giống cái sinh con như đều nàng cứu sống, chút thương tích nhỏ của đối với nàng mà còn là chuyện thuận tay ? Có nàng thật !"

 

Nghe , Sa Sa trừng lớn mắt:?

 

(Nàng thảo d.ư.ợ.c? Vậy khẳng định là Vu y a! Ta cứu !)

 

Sa Sa phảng phất như bắt cọng rơm cứu mạng nào đó, cấp thiết vươn tay về phía Nguyễn Nguyễn, đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng mặt: "Cứu cứu ... Cứu cứu con của ..."

 

Nguyễn Nguyễn vô cùng kiêu ngạo đầu cố ý Sa Sa.

 

Mắt thấy Nguyễn Nguyễn ý giúp , Sa Sa tuyệt vọng, lập tức ngửa mặt ngã trong đống tuyết c.ắ.n c.h.ặ.t răng nanh nức nở: "Hu hu hu... Tuyết Phong... Sao còn tới, và ấu tể sắp c.h.ế.t ..."

 

Sự thật cũng đúng như Nguyễn Nguyễn suy đoán.

 

Báo tuyết quanh năm sinh sống ở núi tuyết thể sợ tuyết lở chứ? Cho nên Sa Sa ngay từ đầu giả vờ đáng thương với bọn Nguyễn Nguyễn, nàng sợ hãi là thật sự sợ hãi, nhưng thể trở thành giống cái của tộc trưởng, trong lòng nàng thể toan tính?

 

Tộc Báo Tuyết phương thức đặc biệt thể phát hiện tộc nhân chôn sâu tuyết, nàng chính là đang kéo dài thời gian với mấy Nguyễn Nguyễn, đợi đến khi tộc nhân tới, thể đòi Băng Tinh Thảo cũng thể bắt lấy bọn họ!

 

cố tình lúc nàng sắp sinh con.

 

 

Loading...