ÂM DƯƠNG TRÁO - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:51:40
Lượt xem: 177

1

 

Ta tên là Tạ Linh, là nữ nhi của Thượng thư bộ Công – Tạ Tùng Niên.

 

Ta một ca ca sinh đôi cùng trứng, dáng mấy khác biệt, dung mạo như cùng một khuôn đúc .

 

Thế nhưng, ca ca từ nhỏ ôn nhu như ngọc, yêu thích cầm kỳ thi họa; còn thì sắc bén, mê đắm kinh sử thi tập.

 

Năm mười tuổi—

 

Ta ca ca một bài sách luận, khiến một đám thư sinh kinh diễm thôi.

 

Ca ca thêu một bức tranh sơn thủy đồ, khiến bao tiểu thư khuê các trong kinh thành hổ thẹn chẳng bằng.

 

Từ đó, danh tiếng song t.ử nhà họ Tạ lan xa khắp kinh thành.

 

Ừm… mà là lan theo cách ngược .

 

Vào năm mười tám tuổi, siết c.h.ặ.t khăn voan đỏ, quỳ trong từ đường, lắng tiếng đồng hồ cát nhỏ từng giọt.

 

Phụ sai khóa c.h.ặ.t cửa, miệng lải nhải ngừng.

 

"Ngày thường loạn thì thôi, nhưng là Tam Hoàng t.ử đích cầu thánh chỉ ban hôn!

 

"Tạ Linh, ngày mai con gả thì cũng gả, gả cũng gả!"

 

Tiếng lải nhải dừng , đêm sang canh ba.

 

"Rầm—"

 

Cửa sổ đẩy mạnh, ánh trăng và tà áo trắng cùng tràn , gương mặt giống hệt , bất phân nam nữ.

 

Tạ Mân thả một chiếc ghế con trong, chậm rãi trèo qua cửa sổ.

 

Ta bệt xuống đất, hai ngón tay kẹp lấy khăn voan đỏ, lắc lắc mấy cái.

 

"Tạ Vọng Cùng, gây nợ phong lưu ở ?"

 

Tạ Mân cầm lấy một tấm bồ đoàn, quỳ xuống mặt , hai tay đưa một tờ giấy báo đỗ hội nguyên, giọng chậm rãi, êm dịu.

 

"Trái , ngày mai điện thi đình, bảo đỡ nổi đây?"

 

Giấy tuyên thành trắng ngà, nét phê chu sa đỏ tươi như m.á.u. Ta lặng im hồi lâu.

 

"Lần ... còn đổi ?"

 

Huynh nhẹ nhàng rũ mắt, chầm chậm cầm lấy một góc khăn voan đỏ.

 

"Đổi."

 

Trong sự lặng yên kéo dài, bật dậy, đè thấp giọng :

 

"Hảo , ca ca giúp trang điểm."

 

2

 

Dậu hồ nhỏ từng giọt, điểm đúng giờ Thìn ba khắc, thái giám ngự tiền run run mở cuộn lụa vàng.

 

"Người xưa trọng nông ức thương, nay tứ phương vận lương thông suốt, nên lấy gì thước đo?"

 

Cả điện vang lên tiếng nghiên mực sột soạt.

 

Trong thoáng chốc mơ hồ, dường như thấy tiếng nhạc hỷ thấp thoáng bên ngoài bức tường cung điện nặng nề.

 

Bóng mực lay động, bất giác nhớ đến cảnh tượng tận mắt trông thấy tại bến tàu Thông Châu một tháng :

 

Thuyền chở đầy tố cẩm Tô Châu nhưng chẳng lương thực nào để chất lên, phu khuân vác chồm hổm đống bao gai trống, gặm bánh màn thầu nguội lạnh.

 

Ý niệm lóe lên, nâng cổ tay, hạ b.út xuống:

 

"Núi sông cùng hưởng lợi.

 

"Thanh Châu thích hợp muối, Kinh Dương khéo trồng dâu, nếu thương nhân, thể trao đổi sở hữu giữa các vùng?"

 

Ngòi b.út đột ngột chuyển hướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/am-duong-trao-zvkr/1.html.]

 

"Tây Bắc ruộng khô, mỗi mẫu quá ba đấu thóc, nếu cấm tiểu thương buôn vải sợi, dân mất kế sinh nhai.

 

"Giang Nam cá gạo trù phú, nhưng nếu đoàn thương nhân vận lương, gặp thiên tai cũng sẽ trở thành nơi mười nhà chín hoang."

 

Khi mặt trời chếch bóng, tiếng bước chân của thị vệ ty lễ giám đến gần để thu bài thi.

 

Ta vạch câu cuối cùng:

 

"Ví như thầy t.h.u.ố.c trị bệnh tê liệt, chỉ dùng châm cứu, mà thông suốt huyết mạch."

 

Bỗng cơn gió mát lướt qua điện, cuốn theo một trang nháp án của , lướt thẳng đến bậc thềm ngự tọa.

 

Ánh mắt dõi theo, vặn trông thấy Hoàng đế giơ tay ngăn thái giám đang định nhặt lên, cúi xuống tỉ mỉ xem xét mảnh giấy dở bốn chữ "Tào lương cải đổi ngân."

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Tim giật thót, trong l.ồ.ng n.g.ự.c bất giác dâng lên một luồng nhiệt khí nóng rẫy.

 

Chí hướng cả đời, đầu tiên thể lên đến thiên thính, là theo cách .

 

"Tạ Mân..."

 

Vào khoảnh khắc cây trâm vàng chạm lên vương miện, Hoàng đế khẽ lặp cái tên , chậm rãi nghiền ngẫm từng thanh âm.

 

Ta tên là Tạ Mân.

 

Ở Đại Chu, nữ t.ử thể quan.

 

Từ ngày hôm , chỉ thể là—Tạ Mân.

 

3

 

Ta trở thành Thám hoa do ngự b.út đích chọn.

 

Khi cưỡi ngựa dạo phố mừng khôi nguyên, lầu son gác tía rợp bóng hồng tụ vẫy gọi.

 

Giữa làn khăn hồng phất phới, một túi hương nặng trịch bay thẳng n.g.ự.c .

 

Mở

 

Tên trời đ.á.n.h nào nhét trong đó một hòn đá to cỡ quả trứng gà, suýt nữa thì gãy mất xương sườn !

 

Ngẩng đầu tìm kiếm, gác lầu, giữa vòng vây của bao thiếu nữ, một bóng hình rực rỡ đối diện ánh mắt , khóe môi nhếch lên nụ ngạo nghễ.

 

"Bình Dương công chúa?"

 

Trạng nguyên lang Lục Minh Chương ghìm cương ghé gần, tít mắt:

 

"Vọng Cùng , dung mạo thế , cẩn thận đấy.

 

"Nếu thực sự công chúa để mắt tới, ngày mai khỏi đến Hàn Lâm Viện nữa."

 

Lòng trầm xuống, vội vàng dời mắt .

 

Cả Đại Chu đều , hoàng t.ử trong cung ai nấy đều sợ thiên uy, chỉ riêng Bình Dương công chúa là hoàng thượng yêu chiều nhất.

 

Bình Dương công chúa năm nay tròn mười sáu, đến tuổi thành , bệ hạ ân chuẩn tự do chọn rể.

 

lễ chế quy định rõ ràng—phò mã thể quan.

 

Lời của Lục Minh Chương còn dứt, thấy hai cung nữ chắn ngay ngựa .

 

"Tạ đại nhân, công chúa mời ngài lên lầu dùng ."

 

Da đầu tê dại, tay run lên một cái, túi hương rơi xuống vó ngựa.

 

Cầu… cầu xin tha cho

 

4

 

Xong , thật sự Công chúa Bình Dương để mắt tới !

 

Nàng mời uống , còn : “Thường bảo, tài hoa của Đại Chu chỉ một đấu, mà Tạ Vọng Cùng chiếm đến tám phần.

 

“Sao , Tạ đại nhân cũng tuấn tú đến nhường ?”

 

“Hả? Sao thể như !” Phụ thì cả kinh, nhưng lập tức thu biểu cảm.

 

Loading...