ÂM DƯƠNG TRÁO - 7
Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:54:45
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau sự việc , Tào Hành Tri truy trách, một đám quan viên sức biện hộ cho , bọn giặc xảo trá, thì thể quy tội.
Phải , xử lý nhanh nhạy, sai lầm chỉ là vì " ", cũng khó trách.
Dù gì thì cũng là nam nhân, cho dù xuất hàn môn, nhưng ai chịu cúi tìm hiểu chút chuyện nhỏ nhặt như đai nguyệt sự của nữ nhân chứ?
Ngoại trừ ôm đầy bụng căm hận, gần như chẳng ai thật sự trách .
Bao năm qua, Tào Hành Tri luôn tận tâm tận lực, trong triều ngoài nội ai ai cũng ca ngợi.
Vậy mà giờ đây, kéo bệnh tật, xin với một kẻ mới quan trường như .
Nực ... nực đến cực điểm!
17
Ta hỏi : "Tào Hành Tri, ngươi c.h.ế.t ?"
Ngự y thử nghiệm một phương t.h.u.ố.c, tuy thể lập tức chữa khỏi, nhưng ít nhất thể trì hoãn bệnh tình.
Tất cả nạn dân dùng qua đều hiệu quả, chỉ riêng Tào Hành Tri, uống xong bệnh tình càng nặng hơn.
Ngự y uyển chuyển với , rằng Tào đại nhân căn bản còn ý sống.
Ta câu cho sững sờ, im lặng kéo dài suốt gần nửa canh giờ.
Tào Hành Tri đột nhiên ho rũ rượi.
"Tạ... đại nhân, chỉ là... chút mệt mỏi."
"Đừng c.h.ế.t."
"...Cái gì?"
Chóp mũi cay xè: "Ta đừng c.h.ế.t, Tào Hành Tri."
Trên đời , kẻ phạm sai lầm nhiều vô kể, ai ai cũng nghiến răng mà sống tiếp, tại ngươi c.h.ế.t?
Chưa đợi đáp lời, bên ngoài chợt truyền đến tiếng kinh hô của thuộc hạ: "Đại nhân!"
Ta lập tức thu vẻ yếu mềm, đầu óc đau như b.úa bổ: "Lại chuyện gì nữa?"
"Muội của ngài đến !"
"Ta gì ... Khoan , ngươi cái gì?"
Thuộc hạ mắt sáng rực: "Muội ngài, mang theo bạc tới! Rất nhiều!"
Ta vội vã chạy ngoài phủ nha, liền thấy Tạ Mân che mặt, bên cạnh là Tam hoàng t.ử vận y phục giản dị.
Phía bọn họ là hàng chục chiếc xe chở đầy rương hòm.
Cuối cùng cũng thể buông tảng đá trong lòng xuống.
Ta vỗ mạnh lên đùi, lập tức bĩu môi lao tới .
"Ngươi cái đồ trời đ.á.n.h , giờ mới đến hả!"
18
Sự xuất hiện của Tạ Mân tựa như thần binh trời giáng, lập tức giải quyết nguy cơ mắt.
Hắn vội rời , mà còn tham gia hàng ngũ cứu chữa bệnh dịch.
Tam hoàng t.ử lo lắng cho , nhưng chỉ thản nhiên đáp: "Thiếp đôi chút y thuật."
Chỉ hiểu rõ, cái " đôi chút" , cũng giống như năm xưa khi thêu thùa, dù giá trị nghìn vàng, vẫn thản nhiên : "Tại hạ chút nữ công."
Tạ Mân, ở những thứ mà gọi là "tà môn ngoại đạo" , thiên phú kinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/am-duong-trao-zvkr/7.html.]
Rõ ràng là cùng một gương mặt.
Hắn đó là thần nữ cứu khổ cứu nạn, còn đó thì chẳng khác nào cẩu quan đục khoét dân lành.
Thật là thế đạo suy đồi, lòng đổi .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Khi chữa trị cho bệnh nhân, Tạ Mân bỏ xa đám ngự y, trái hợp ý với một nữ y dân gian tên Giang Vấn Kinh.
Hai cùng nghiên cứu một phương t.h.u.ố.c, trải qua nhiều thử nghiệm cải tiến, cuối cùng mang hiệu quả kỳ diệu trong việc điều trị dịch bệnh.
Ta mừng rỡ khôn xiết, hạ lệnh bất kể bệnh , mỗi ít nhất ba bát.
Bệnh nhẹ uống ba ngày, bệnh nặng thì một tháng.
Tào Hành Tri cũng dần hồi phục.
Lúc còn bệnh, Tạ Mân chẩn trị, còn Tam hoàng t.ử thì cả ngày cau , mặt mày âm u mà chằm chằm.
Ta đầy bụng nghi hoặc, lén lút hỏi Tào Hành Tri.
"Khi nào ngươi chọc giận Lý Chiêu ?"
Tào Hành Tri mới khỏe , sắc mặt còn tái nhợt, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng chỉ lắc đầu.
"Ta với Tam điện hạ ít khi tiếp xúc, chẳng lẽ..."
"Chẳng lẽ cái gì?"
"Chẳng lẽ cũng giống ngươi, ghét ."
Nằm mơ , đồ đại ngốc!
19
Tào Hành Tri khỏi bệnh , Tam hoàng t.ử bắt đầu mặt lạnh chằm chằm nữ y Giang Vấn Kinh.
Ta kéo Tạ Mân qua, tràn đầy khó hiểu: "Chuyện gì đây? Điện hạ nhà ngươi bệnh về mắt ?"
Tạ Mân nhịn đến mức vai run run, bất đắc dĩ giơ tay hiệu: "Hắn ghen đấy, bất kể nam nữ, đều ghen như , bụng hẹp hòi lắm."
Ta khiếp sợ vô cùng.
"Thế còn tính là bụng hẹp hòi, gọi là ruột kiến bụng tôm mới đúng!"
Phu quân đều đáng sợ thế ?
Tạ Mân đến Hoạt Châu bao lâu, một đoàn thuyền buôn chở lương thực cũng theo đó cập bến, giải quyết nguy cơ thiếu hụt lương thực cho vùng thiên tai.
Người dẫn đầu là một nữ t.ử tên Bùi Lệnh Dung.
Điều khiến kinh ngạc là nàng tuyên bố chủ nhân của chuyến hàng.
"Dân nữ chỉ là Hoạt Châu dịch bệnh, ai chịu chở lương thực tới, nên trung gian mà thôi."
Nàng các thương hội đều giấy phép muối, nhưng sợ dịch bệnh.
Vậy nên nàng tìm đến Đông gia của Giang Hoài thương hành, lấy danh nghĩa của cầm đầu, thuyết phục các thương hội vận chuyển lương thực , điều kiện là trích một phần lợi nhuận từ giấy phép muối.
"Nhờ , các thương hội cần gánh chịu rủi ro, nhưng vẫn thể kiếm lợi, đôi bên cùng lợi."
Mà Giang Hoài thương hành món lợi béo bở mắt, nàng mạo hiểm Đông gia, nên Đông gia bằng lòng đ.á.n.h cược một phen vì giàu sang.
Chúng xong, ai nấy đều khỏi xuýt xoa.
Một nữ t.ử tay tấc sắt, thể tự nhiên gom về ba mươi vạn thạch lương thực cho Hoạt Châu.
Nếu như nàng Hộ bộ, quốc khố nào còn lo thiếu hụt!
Nghe chúng tán thưởng, Bùi Lệnh Dung liên tục xua tay.