9
Ta vốn tưởng rằng, rời khỏi phủ Tam hoàng t.ử , lòng sẽ thấy nhẹ nhõm.
n.g.ự.c nghẹn đến mức thở nổi.
Người vui mừng nhất lẽ là phụ , ông vẫn vô tư mà an ủi:
"Đừng lo quá, con nó sẽ sớm về thôi.
"Đến lúc đó, cả nhà đoàn tụ, mặc kệ ngoài đàm tiếu thế nào! Phụ nuôi các con cả đời!"
Ông kẹp hai ngón tay chòm râu của , vuốt lên xuống tặc lưỡi tính toán.
"Nếu mà thể mang theo một đứa nhỏ về thì bao, nhà họ Tạ chúng chẳng sẽ hậu duệ !"
Một ý tưởng hoang đường với khác, nhưng ông vỗ tay khen "chủ ý ".
Bàn tay vuốt râu ngày càng nhanh, khuôn mặt rạng rỡ hớn hở: "Không hổ là , quả nhiên đại trí đại dũng!"
Lời bông đùa, nhưng trong lòng đau âm ỉ, thế nào cũng chẳng nổi.
Ta đẩy ông ngoài, ông bèn luống cuống lấy một vật từ tay áo, nhét lòng .
"Đừng giận, đừng giận, đây là hộp phấn mới của Ngọc Xuân Lâu, phụ xếp hàng thật lâu mới mua ."
Cánh cửa khép , cảm giác như chìm trong nước ngày càng ngột ngạt.
Ta siết c.h.ặ.t hộp phấn, bỗng nhiên nước mắt rơi xuống.
Ta là một kẻ dị loại.
Mang là nam nhân, nhưng ngày ngày tô son điểm phấn, trộn giữa đám nữ nhân.
Mang là nam nhân, mà... mà cũng thể động lòng với một nam nhân khác.
Lý Chiêu và Tạ Linh, giờ họ đang gì?
Hắn cũng sẽ gọi nàng là "phu nhân" bằng đủ loại giọng điệu chăng?
Sẽ mượn cớ say rượu, ôm nàng lòng mà hôn thật sâu?
Sẽ... lặp lặp rằng yêu nàng ?
Ta nhắm mắt, nhưng giữa chân mày vẫn giãn .
Khi một phủ định tất cả lối thoát, khoảnh khắc yếu đuối nhất, càng thành thật với chính .
Ta .
...Ta thích Lý Chiêu.
Ta cảm thấy sắp phát điên .
10
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/am-duong-trao-zvkr/nt5.html.]
Bội Chỉ trở về quá đỗi đột ngột.
Khi Lý Chiêu đè xuống lớp đệm mềm trong xe ngựa, vẫn còn trong cơn hoảng hốt.
Chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ một ngày, khoác lên nam trang mà bắt về.
Ta cúi mắt tay áo rộng lùng thùng của bộ trường bào nam nhân, những đường thêu mây bằng chỉ vàng quấn lấy đai ngọc nơi thắt lưng của Lý Chiêu.
Trong xe ngựa thoảng mùi đàn hương nhàn nhạt.
Lý Chiêu nắm c.h.ặ.t cổ tay , ngón cái mạnh mẽ miết qua nốt ruồi đỏ nơi cổ tay.
Môi áp xuống, nụ hôn mạnh mẽ như trút giận.
Một lúc , môi trượt xuống yết hầu , răng nanh cọ xát khiến cả run rẩy.
Xe ngựa xóc nảy, khiến buột một tiếng rên khẽ.
Bàn tay mang theo ấm luồn trong lớp áo.
Hơi thở hỗn loạn tan khí, chặn ngay cổng phủ Tam hoàng t.ử.
Ta tấm áo choàng dày bao bọc, trực tiếp đưa về phòng ngủ.
Lý Chiêu đè ép xuống giường, đầu ngón tay vuốt ve nốt ruồi đỏ cổ tay , đôi mày nhuốm đầy u ám kìm nén.
"Tiết Hoa Triêu năm đó, ngươi trong tuyết bẻ nhành mai, nhớ nốt ruồi đỏ của ngươi."
Sau một nụ hôn mạnh mẽ, thở dốc: "Tiệc xuân năm ngoái, ngươi khoác lên nữ trang, giữa đám nữ quyến pha , nhận ngươi ngay lập tức."
"Ta, say mê ngươi từ lâu, lòng ngươi..."
"Trong lòng ngươi."
Lời thốt , thấy trong mắt cơn giận dữ chợt khựng , tan biến ngay tức khắc.
chỉ chớp mắt, cơn tức giận của cuộn trào dữ dội hơn.
Lý Chiêu thô bạo kéo tung lớp áo rối ren .
Làn da trắng toát hiện trong ánh nến.
Hắn nghiến răng ghìm c.h.ặ.t xuống: "Chuyện gác , nhưng tội bỏ lời từ biệt— phạt!"
Canh tư.
Ngọn nến "tách" một tiếng, ngọn lửa chớp động, hòa nhịp thở rối loạn và tiếng rên nuốt chửng.
Bóng giường trướng vẫn quấn quýt, tách hòa .
Trong cơn mê man, đưa tay , đầu ngón tay lướt qua từng đường nét gương mặt .
Ta là kẻ dị loại, cũng .
Thật .
- Hoàn văn -