Âm Gian Thương Nhân - Chương 337: Vụ Cướp Ngân Hàng
Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:57:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy tạm thời trấn áp vong linh của Tây Sở Bá Vương, nhưng âm vật cấp đại sát khí như Lôi Đao, bán ngoài chắc chắn sẽ hại c.h.ế.t một đám . Là một thương nhân âm vật, chút lương tâm nghề nghiệp vẫn .
Cuối cùng theo đề nghị của Bạch Mi thiền sư, đặt Lôi Đao và Phù Đồ Tháp cùng phong ấn, để cặp chiến thần tương ái tương sát, tránh hại vô tội…
Còn về địa điểm phong ấn, chỉ và Bạch Mi thiền sư hai .
Hạng Vũ sống là nhân kiệt, c.h.ế.t quỷ hùng, kết cục như dường như cũng phù hợp với phận của ông.
Một tháng đó, cửa hàng đồ cổ về cơ bản buôn bán gì, mỗi ngày chỉ sách lướt mạng, hoặc đợi Doãn Tân Nguyệt tan về cùng dạo phố ăn uống, cuộc sống trôi qua nhàn nhã. Một tháng trôi qua, cô béo lên ba cân, dám ai, nhất quyết đòi mua một cái máy chạy bộ ở nhà giảm béo.
Lòng yêu cái của phụ nữ đàn ông thể hiểu , đành cùng cô đến ngân hàng gần đó rút ít tiền mua máy chạy bộ.
Lúc đúng cuối tháng, trong ngân hàng ít nhân viên văn phòng xếp hàng lĩnh lương, chúng lấy ghế im lặng chờ đợi, đột nhiên một tiếng s.ú.n.g vang lên, mấy tên cướp bịt mặt hung hăng xông .
“Không động! Tất cả ôm đầu xổm xuống đất, ai dám báo cảnh sát tao b.ắ.n c.h.ế.t!” Tên cướp cầm đầu hét lên.
Tình hình gì đây? Diễn tập phim?
ngẩn mờ mịt, chẳng lẽ là thật, kiếp cũng quá trùng hợp .
Bình thường đều rút tiền ở máy ATM, nửa năm ngân hàng một , đến gặp cướp.
Tên cướp cầm s.ú.n.g chỉ chúng , đành hai tay ôm đầu, nhanh đất xổm một đám .
Tên cướp bảo giám đốc đại sảnh mở cửa, dẫn chúng đến kho bạc, đồng thời dùng s.ú.n.g b.ắ.n vỡ các camera xung quanh, tiếng s.ú.n.g gần kề khiến đám đông thất thanh la hét.
đầu Doãn Tân Nguyệt, cô sợ đến hoa dung thất sắc.
“Đừng sợ, ở đây.”
an ủi Doãn Tân Nguyệt, nhưng trong lòng cũng dâng lên từng cơn ớn lạnh, đối phó với vài món âm vật thì vấn đề gì, nhưng đối phó với một đám cướp s.ú.n.g thật sự quá khó khăn.
Trên TV , quầy của ngân hàng đều nút báo động bí mật, một khi ấn xuống trong vòng ba phút cảnh sát sẽ đến.
Vị trí của bây giờ thấy tình hình bên trong quầy, cũng ai báo động , chỉ mong và Doãn Tân Nguyệt thể bình an vô sự qua mấy phút .
“Anh Trương, xem bóng của họ kìa.” Doãn Tân Nguyệt bỗng nhiên kinh ngạc nhắc nhở .
“Sao ?” tò mò liếc , phát hiện bóng của những tên cướp đó nhạt như mực pha nước, đặc biệt là hai tên gác đèn huỳnh quang, gần như nhạt đến mức thấy .
Theo mệnh lý học, mệnh cách càng nặng thì bóng càng đen, mệnh cách càng nhẹ thì bóng càng nhạt, nếu một hai còn thể là xui xẻo, sáu bảy tên cướp bóng đều nhạt như nước, điều quá trùng hợp ?
quan sát kỹ đôi mắt lộ mặt nạ của họ, đôi mắt đó u ám vô thần, lòng trắng mắt tràn ngập một thứ gì đó màu đen. Có một con ruồi xanh thậm chí còn đậu tròng mắt của một tên cướp tham lam hút, cũng hề .
bừng tỉnh ngộ, mấy tên cướp căn bản sống, mà là những x.á.c c.h.ế.t khác điều khiển.
Không ngờ đến ngày nay điều khiển x.á.c c.h.ế.t cướp ngân hàng, điều thật sự là ‘tiến bộ cùng thời đại’.
“Đừng vội, cách !” nhẹ nhàng vỗ tay Doãn Tân Nguyệt .
Nhân lúc bọn cướp đang la hét cạy két sắt, nhặt hai tờ giấy đất, từ từ xé thành hình hai giấy nhỏ. Sau đó bảo Doãn Tân Nguyệt c.ắ.n rách ngón giữa, nhỏ một giọt m.á.u tươi lên đầu một giấy, nhổ một sợi tóc quấn quanh giấy, cũng tương tự.
Làm xong hai ‘ giấy thế ’ , đặt chúng về chỗ cũ, kéo tay Doãn Tân Nguyệt rời . Ban đầu cô còn chút sợ hãi, nhưng khi phát hiện bọn cướp thấy chúng , lá gan cũng dần dần lớn lên, thậm chí còn dùng tay huơ huơ mắt một tên cướp.
“Anh Trương, lợi hại quá!” Doãn Tân Nguyệt vui mừng kêu lên.
Những con tin khác chúng hành động tự do, mắt trợn tròn, nhưng s.ú.n.g trong tay bọn cướp, cũng dám gì.
Vạn vật đời đều linh tính, nhưng x.á.c c.h.ế.t thì , điều khiển chúng chỉ là một câu chú hoặc cấm thuật mà thôi, vì hoạt thi trong ngành coi là tồn tại cấp thấp, chỉ một thuật thế nhỏ cũng thể dễ dàng lừa chúng.
“Mọi đừng sợ, báo cảnh sát ngay đây.” an ủi .
đẩy cửa ngân hàng một khe hở, cùng Doãn Tân Nguyệt lượt chui ngoài, kịp hít thở vài khí trong lành, Doãn Tân Nguyệt lập tức lấy điện thoại gọi 110.
“Alo, 110 ? Ở đây cướp ngân hàng, họ vẫn còn ở trong… địa chỉ là…”
Khi Doãn Tân Nguyệt báo cảnh sát, thấy bên đường một chiếc xe van bắt mắt, thể là xe của bọn cướp, liền về phía chiếc xe đó.
Trong ghế lái một tên cướp , động đậy, thế ở đó, bây giờ thấy . hỏi Doãn Tân Nguyệt mang theo vật gì sắc nhọn , d.a.o, tuốc nơ vít gì đó, Doãn Tân Nguyệt phàn nàn gì con gái nào ngoài mang theo những thứ .
Tìm mãi, cô từ trong túi lôi một cái kéo nhỏ đưa cho , hỏi ? đưa tay nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-337-vu-cuop-ngan-hang.html.]
“Anh định gì?” Doãn Tân Nguyệt lo lắng hỏi.
“Cắt đầu tên cướp xuống.”
“Cái gì! Làm giữa đường ?”
“Lừa em thôi, đ.â.m thủng lốp xe, coi như giúp cảnh sát một tay, còn tặng bằng khen gì đó.”
“Anh thật !” Doãn Tân Nguyệt đ.ấ.m một cái.
Lốp xe van căng, đ.â.m bừa sẽ b.ắ.n , áp sát xe, tay cầm ngược kéo, đ.â.m mạnh lốp xe, cùng với tiếng “phụt” xì , một cái lốp dần dần xẹp xuống.
Đang chuẩn đ.â.m cái thứ hai, đột nhiên thấy tiếng mở cửa, tên cướp trong xe bước , im lặng mặt .
Doãn Tân Nguyệt sợ hãi hét lên một tiếng, an ủi cô đừng sợ, đối phương thấy chúng .
“Anh bạn, bên nào ?”
Tên cướp đột nhiên mở miệng, kinh ngạc, chẳng lẽ đây là một hoạt thi cao cấp?
Hắn đeo mặt nạ, mặt mày tái nhợt, ánh mắt trống rỗng, mắt một vết bầm tím, cằm đầy râu ria.
Gã râu ria trông đến hai mươi mấy tuổi, nhưng giọng như một đàn ông trung niên bốn năm mươi tuổi.
lập tức hiểu , thấy là , mà là kẻ thi thuật đang mai phục gần đây, đang chuẩn xung quanh, giọng âm u đó truyền đến: “Đều là trong nghề, kiếm miếng cơm ăn thôi, đừng ép quá đáng.”
“Quỷ mới là trong nghề với ngươi!”
“Ha ha, cho mặt nhận? Vậy đừng trách khách sáo.”
Gã râu ria đưa tay túi, thầm kêu , chắc chắn s.ú.n.g.
Thấy tình hình , liền nắm lấy cổ tay đập xe một cái, một khẩu s.ú.n.g tự chế lập tức rơi xuống đất, s.ú.n.g cướp cò, phát một tiếng nổ lớn, Doãn Tân Nguyệt sợ hãi hét lên, đường cũng túm tụm đây.
“Mau chạy , đối phó !” hét lên với Doãn Tân Nguyệt.
Dưới da cánh tay của gã râu ria đột nhiên những thứ giống như giun đất đang ngọ nguậy, đen sì trông ghê tởm, thứ đó bao bọc cả cánh tay của gã râu ria, trong nháy mắt trở nên to khỏe, cứng như thép. Hắn vung mạnh một cái, liền hất cả bay ngoài.
gần như bay xa ba mét, ngã mạnh xuống đất, ngã đến nỗi trong l.ồ.ng n.g.ự.c m.á.u huyết cuộn trào.
Gã râu ria âm hiểm một tiếng, cúi nhặt khẩu s.ú.n.g đó, Doãn Tân Nguyệt sợ đến hai chân run rẩy, thể động đậy.
từ trong lòng lấy Thiên Lang Tiên, quất mạnh về phía gã râu ria, Thiên Lang Tiên phát một tiếng xé gió, lập tức quấn lấy cánh tay của gã râu ria. giật về phía , khẩu s.ú.n.g đó bay xa năm mét.
Gã râu ria gầm lên một tiếng, như dã thú bốn chân bò đất lao về phía , vung Thiên Lang Tiên đ.á.n.h lui , nhưng hoạt thi hồn phách căn bản sợ pháp lực của Thiên Lang Tiên!
Trong nháy mắt, lao tới, hai tay như kìm sắt kẹp lấy cổ họng . Hắn nhăn mũi, nhe răng, giữa kẽ răng ngừng chảy nước bọt hôi thối nhỏ lên mặt , cảm giác ngạt thở đó khiến choáng váng từng cơn.
lúc , một tiếng s.ú.n.g vang lên.
Gã râu ria như đ.ấ.m một cú mạnh, loạng choạng, lực tay đột nhiên lỏng vài phần, mới thể thở .
Chỉ thấy Doãn Tân Nguyệt hai tay cầm s.ú.n.g, run rẩy, sợ đến sắp .
Gã râu ria ghê rợn một tiếng, về phía Doãn Tân Nguyệt, Doãn Tân Nguyệt b.ắ.n thêm mấy phát, đạn b.ắ.n như b.ắ.n gỗ mục, ngay cả một giọt m.á.u cũng .
“Mau chạy !” hét lớn từ phía ôm lấy cổ gã râu ria, vai giật một cái liền hất .
Hoạt thi, đặc biệt là hoạt thi khác điều khiển, trong chiến đấu đối đầu gần như điểm yếu!
Cái kéo rơi ngay bên cạnh xe van, linh quang chợt lóe, vội vàng chạy qua, dùng kéo liên tục đ.â.m ấn đường của , cho đến khi m.á.u chảy .
dùng ngón trỏ chấm một chút m.á.u ấn đường, từ phía ôm lấy cổ gã râu ria, nhân lúc đang giãy giụa thoát khỏi , liền đút ngón trỏ miệng , cố gắng đút sâu cổ họng!
Gã râu ria như một cái xương cá mắc , cơ thể bắt đầu run rẩy dữ dội, màu đen trong lòng trắng mắt cũng trở nên định, như tín hiệu radio nhiễu lúc ẩn lúc hiện.
Cuối cùng ngã xuống đất, cơ thể ngừng co giật.
thở phào nhẹ nhõm, một tiếng nổ lớn liền từ hướng ngân hàng truyền đến, khói đen cuồn cuộn bốc lên trời!