Ấn Đô Dị Yêu Lục - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:28:40
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong ký ức của , từ khi nó đến bên , thực ít khi . Ta luôn dạy nó dũng cảm, kiên cường, đàn ông con trai dễ dàng rơi nước mắt. Cho nên dù hồi tiểu học đ.á.n.h với bạn, c.h.ử.i là đứa con hoang cha , nó cũng từng một tiếng nào.

Hồi đó dùng cồn i-ốt lau vết thương mặt cho nó, nó đau đến nhe răng trợn mắt, với đầy khí phách: "Bà cô, ba đứa nó đ.á.n.h một con, con cứ túm c.h.ặ.t thằng Lý T.ử Hào buông, đè nó xuống đất mà đ.á.n.h, đ.á.n.h cho nó cha gọi luôn."

"Con giỏi ? Không mất mặt chứ?"

Cậu thiếu niên nhỏ bé mặt mũi bầm dập, nhưng đôi mắt sáng lạ thường, rực rỡ như những vì trời.

Ta bảo: "Wao, tuy đ.á.n.h đúng, nhưng Đầu To nhà chúng chịu cúi đầu cái , còn dũng cảm một chấp ba, nhất định thưởng cho thật hậu hĩnh mới ."

Nó liền phấn khích nhào tới, thơm "chụt" một cái lên má bà già sáu mươi tuổi: "Bà cô, nhất!"

Mà giờ đây, "bà cô nhất" trong miệng nó, bờ vai nó run lên nhè nhẹ, trong lòng đau âm ỉ.

Ta bước tới, mặt nó. Nó ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe, trong đáy mắt là sự cố chấp sâu sắc: "Thích của con ?"

Gương mặt quen thuộc chút lưu manh , bao phủ ánh đèn neon, hắt xuống bóng tối, ánh mắt bi thương tuyệt vọng.

"Từ nhỏ đến lớn, bên cạnh con chỉ . Lúc con ốm đau ở bên cạnh, mùa đông mùa hè đưa con học là , họp phụ , mua từng cái bánh sinh nhật cũng là . Người kể cho con chuyện Đại Vũ trị thủy, chuyện Cửu Châu đỉnh, dạy con trăm hai cửa ải đất Tần cuối cùng cũng về tay Sở, ba nghìn quân giáp nước Việt cũng thể nuốt trọn nước Ngô. Người còn bảo con bên vực thẳm mong cá bằng lùi đan lưới, đường dù dài đến , cứ từng bước cũng sẽ hết..."

"Cuộc đời con gắn liền với mà. Thích là sai ? Con cách nào so sánh với Mộ Dung Chiêu ở Ấn Đô, nhưng thể phủ nhận Trương Nhuận Trạch nương tựa bao nhiêu năm nay là giả !"

"Con gọi là bà cô hơn hai mươi năm, giờ bảo con rằng, , con là con, tiệc tàn , vĩnh viễn cần gặp nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/an-do-di-yeu-luc/chuong-86.html.]

"Bà cô, thật sự... cần con nữa ?"

Có lẽ sẽ bao giờ quên ánh mắt của nó. Đôi mắt đen láy đó khắc sâu trong tâm trí , đuôi mắt ửng đỏ, nước mắt cứ thế trào . Nét bi thương , mong manh như một đứa trẻ đang hoảng sợ.

Ta khẽ : "Ta là yêu mà, Đầu To, con mà. Bất kể là loại tình cảm gì nữa, cũng sẽ kết quả . Từ lâu đây bảo với con , con dựa dẫm , sớm muộn gì cũng về."

"Con , câu chỉ một . Cho nên bây giờ con hỏi một nữa, thể đợi con c.h.ế.t hãy ?"

Đầu To , mỉm : "Con thể chỉ sống hai mươi năm, hoặc mười năm, nếu thì... năm năm cũng ."

"Đầu To, con đạo lý 'nấm sáng sinh chiều c.h.ế.t thì đến ngày đêm, con ve sầu mùa hè thì đến mùa xuân thu' bao giờ ?"

"Ngày xưa thích bắt dế, hồi ở Ấn Đô, ngũ sư còn đặt biệt danh cho là Vua Dế. Ta bắt dế nghề lắm, rình trong vườn rau cả buổi, kiểu gì cũng bắt con dế lợi hại nhất, oai phong nhất. Không ai thể thắng dế của , con nào tay cũng đều là bách chiến bách thắng."

"Thế nhưng dế đến mấy, cùng lắm cũng chỉ sống năm tháng. Ta từng một con dế mặt đỏ mà thích nhất, nó ở bên lâu, nhưng đến ngày đông chí thì nó lười động đậy nữa. Ta nỡ để nó c.h.ế.t, nên dùng l.ồ.ng ủ ấm cho nó, tạo một sự ấm áp giả tạo. chỉ cần để lộ gió lạnh mùa đông một chút, nó liền duỗi chân c.h.ế.t thẳng cẳng."

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

"Sau cứ nghĩ mãi, những ngày ủ ấm cho nó, liệu đúng ? Trong cái l.ồ.ng tối om như mực, thấy ánh mặt trời, cho nó tắm nắng một chút, kết quả nó teo tóp, chẳng còn chút dáng vẻ oai phong lẫm liệt ngày xưa."

"Dế sống đến mùa đông, nấm dại chẳng đến đêm đen và bình minh, ve sầu sinh mùa hạ c.h.ế.t mùa thu cũng chẳng thế nào là một năm tươi . đó đối với chúng là một sự ban ơn, cuộc đời ý nghĩa mới gọi là sống. Nếu bắt chúng sống trong đêm đông giá rét, thì mỗi một giây sống thêm, đối với chúng đều là thống khổ."

Đầu To nhất định hiểu . Ta lẳng lặng nó, nó nên rằng, dù là bà cô Trương Hồng Hà của nó, là Vương Tri Thu ở tiệm tang lễ, từ đầu đến cuối, cũng chỉ một một cô độc mà thôi.

Ta bạn bè, cũng sẽ kết bạn. Trường sinh đối với là cô đơn và đau khổ. Dù sớm một giây muộn một giây, đều sẽ rời .

"Con nỡ để , nhưng con , thực sự, về Ấn Đô, nóng lòng thấy hoa đào nở rợp khắp thành, một giây một phút cũng thể chờ thêm nữa."

Loading...