Chương 6
Nhận ánh mắt của , Trần Ứng Thức theo phản xạ liếc bóng phản chiếu mặt kính, khẽ hỏi:
“Sao ?”
“Cậu trang điểm ?”
Cậu khựng một chút:
“Lúc ngoài thấy sắc mặt lắm, nên bôi chút má hồng.”
nghĩ chắc nghĩ nhiều.
Cũng , Trần Ứng Thức thể chỉ vì ăn với mà còn đặc biệt trang điểm chứ?
“Ngu Uyển, xin … chuyện dùng tài khoản phụ tiếp cận , cố ý. Lúc đó chỉ an ủi thôi…”
Giọng thấp. Trên gương mặt vô ca ngợi , lúc chất đầy sự dè dặt.
lắc đầu:
“Không . Dù gì thì tớ cũng .”
Hàng mi ấyt chợt run mạnh.
“Là bảo tới chụp , đúng ?”
giữ im lặng một cách ngượng ngùng.
Trần Ứng Thức hít sâu một . Khi ngẩng đầu lên nữa, trong mắt tràn đầy sự cam lòng.
“Ngu Uyển, ? Thật từ hồi cấp ba thích .”
“Trường học là nơi dễ khiến quên ranh giới giai cấp nhất. Khi đó họ là hoa khôi, là nam thần nên từng nghĩ chúng xứng đôi.”
“ dần dần nhận , chỉ vì nhất thời thích chụp ảnh mà cũng thể tiện tay mua cả đống thiết trị giá hàng trăm nghìn tệ, còn nhà thì đến tiền ăn của cũng suýt xoay sở nổi.”
“Điểm mạnh duy nhất của chỉ là gương mặt . Ai cũng , chỉ riêng là cảm giác. Có lúc cố tình gần , mà đến đỏ mặt cũng .”
Cậu kéo khóe miệng, phần chua chát.
“Sau đó, đột nhiên hỏi thể chụp ảnh cho , còn tưởng thông suốt. đưa cho nhiều tiền, còn là tiền bản quyền hình ảnh, bảo nhiều nữ sinh xin ảnh của .”
“ hỏi nhiều . Quả thật họ mua ảnh từ câu, nhưng từng bán cho bất kỳ ai.”
há miệng, phản bác thế nào.
Bởi vì những tấm ảnh đó, đến giờ vẫn còn yên trong chiếc thùng đồ gầm giường .
“Năm lớp 11, ba bệnh nặng, chỉ thể nghỉ học để kiếm tiền. với , là vì sợ sẽ chút do dự mà cho mượn tiền.”
“ còn thể gì. chỉ mỗi gương mặt . Khi đó đặc biệt chú ý tới một nhóm nhạc nam… nên nghĩ, nếu debut trong nhóm đó, nhà lẽ sẽ cứu, còn lẽ… sẽ thấy .”
“Kết quả là, ngay cả việc debut của … cũng là do giúp.”
sững sờ:
“Sao chuyện đó?”
từng với ai rằng công ty là sản nghiệp của dì út .
Khi đó, thông qua trai, phát hiện Trần Ứng Thức công ty, liền tìm dì, còn thề rằng nếu Trần Ứng Thức debut , sẽ treo cổ ngay cửa văn phòng của dì.
Cũng may… nhờ gương mặt của Trần Ứng Thức mà c.h.ế.t.
…
Trần Ứng Thức trả lời, chỉ khẽ một cái.
Nụ lóe lên trong vài giây, nhanh lắng xuống.
“Tô Tắc Ý chắc cũng công ty theo cách đó nhỉ? thấy gần với tổng giám đốc Ngu…”
Ừm, cũng… hẳn là sai.
“Sau đó thấy, trong điện thoại ảnh chụp chung mật của hai .”
“Thật định buông tay . tại đó giống như hồi cấp ba, tiếp tục chụp ảnh cho , rời chút do dự?”
Trần Ứng Thức mỉm , nhưng nước mắt theo khóe mắt cong cong, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Nhìn nước mắt của , há miệng nhưng thốt lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/anh-toi-bat-toi-di-lam-tram-ty-cho-doi-thu-cua-anh-ay/chuong-6.html.]
Ngu Uyển, mày đúng là đáng c.h.ế.t thật.
Hết cách , chi bằng thẳng.
nhắm mắt:
“Tô Tắc Ý là trai của .”
Trần Ứng Thức bình thản:
“ cũng thể trai của .”
giật bật dậy như hấp hối hồi sinh:
“Không !”
“Tại ? Vì , còn thì ?”
Anh ơi, cái thật sự !
“Vì là ru…”
Chưa kịp hết câu, Trần Ứng Thức bỗng dậy, một tay chống bàn cúi xuống.
Gương mặt quá mức bất ngờ áp sát, cúi xuống hôn .
định là ruột, bảo hôn !
hôn đến mức gần như thở nổi, hoảng loạn túm c.h.ặ.t lấy cổ áo .
Trong cơn choáng váng, như thấy ngoài cửa sổ lóe lên một vệt sáng trắng.
Mãi mới buông .
“Trần Ứng Thức, với … ưm!”
định giải thích, đè xuống nữa.
Khoảng cách gần trong gang tấc, trong mắt như cất giấu một ngọn lửa.
Nóng rực, thiêu đốt thẳng tim .
Môi khẽ lướt môi , thì thầm hỏi:
“Cậu ghét ?”
Không ghét.
Và chính điều đó mới là t.h.ả.m họa nhất.
Giờ ăn thế nào với đây?
Vừa nhắc Tào Tháo, thì Tào Tháo tới.
Điện thoại bám riết như ma gọi tới.
“Ngu Uyển! Em đang cái gì thế hả?”
“Hả?”
“Tự lên mạng mà xem !”
Tim đ.á.n.h thót, vội vàng lấy điện thoại .
Ảnh và Trần Ứng Thức ăn tối cùng lan tràn khắp nơi.
Chỉ là mặt mờ đến mức thú cũng phân biệt nổi, còn mặt Trần Ứng Thức thì rõ nét như ảnh quảng cáo.
Cũng nể thật sự, khó mà vẫn nhận .
Trong lúc rối loạn, Trần Ứng Thức bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt sâu thẳm.
“Ngu Uyển, nhất định cho một danh phận.”
cuống cuồng:
“ trai sắp tới !”
Trần Ứng Thức lạnh:
“Đến thì đến! cách đối xử với từ lâu mắt !”
Vừa dứt lời, đá mạnh cửa phòng bật .