ANH TÔI THỪA KẾ TÀI SẢN, CÒN TÔI THỪA KẾ MỘT TÚI RÁC - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:21:12
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

dừng , nhưng đầu.

 

“Ra khỏi cánh cửa , đừng là bố cho con gì. Đồ của bà nội, cũng coi như là tài sản.”

 

vẫn .

 

Tay nắm lấy tay nắm cửa, mở .

 

Rồi bước ngoài.

 

Cánh cửa khép lưng, phát một tiếng khẽ, nhẹ đến mức gần như tồn tại.

 

Giống như chính , trong ngôi nhà đó.

 

Không một ai ngoái đầu thêm nào nữa.

 

2.

 

đến hôm nay mới , trong cái nhà , ở vị trí nào.

 

từ năm sáu tuổi .

 

Năm đó, trai mười tuổi, tổ chức sinh nhật.

 

Mẹ bận rộn cả một ngày trong bếp. Sườn kho, cá chua ngọt, chân gà hổ bì — là những món thích ăn. Trên bàn đặt một chiếc bánh kem hai tầng, cắm một cây nến hình “10”, long trọng.

 

Bố mua về một chiếc xe đua điều khiển từ xa. Hơn bốn trăm tệ, ở thời đó hề rẻ, thể coi là một món quà lớn.

 

Anh trai ước nguyện, thổi nến, cả nhà vỗ tay rộn ràng.

 

Bốn tháng , tròn sáu tuổi.

 

Sáng sớm thức dậy, chạy hỏi , trong lòng còn mang theo một chút mong đợi nhỏ nhoi: “Hôm nay là sinh nhật con, bánh kem ạ?”

 

Mẹ đang giặt quần áo. Bà thậm chí còn ngẩng đầu lên.

 

“Con với con cách bốn tháng, gộp tổ chức một , đỡ phiền.”

 

sinh nhật qua mà.”

 

“Thì đợi đến sinh nhật năm của con, tổ chức cùng luôn.”

 

Giọng bà bình thản, như thể đó là một chuyện hợp lý.

 

Năm đó, bánh kem.

 

Năm thứ hai cũng .

 

Đến năm thứ ba, hỏi nữa.

 

Về , mỗi năm sinh nhật của trai là chuyện của cả gia đình, còn sinh nhật của , chỉ là chuyện của riêng mà thôi.

 

Năm mười ba tuổi, thấy tờ lịch bàn, đúng ngày sinh nhật của , ghi một dòng chữ — là nét chữ của :

 

“Đóng tiền học thêm cho Triệu Lỗi, 4600.”

 

Ngày sinh nhật của , thứ ghi nhớ là tiền học thêm của trai.

 

Nhắc đến học thêm.

 

Từ khi lên lớp bảy, trai bắt đầu học thêm, toán, tiếng Anh, vật lý, một năm ít nhất cũng hai ba vạn.

 

Thành tích của hơn .

 

Năm lớp tám, thi hạng mười hai khối.

 

về nhà với , rằng đăng ký một lớp luyện thi toán nâng cao, phí đăng ký tám trăm.

 

Mẹ đang nhặt rau.

 

“Tám trăm?” bà dừng tay một chút, tiếp tục, giọng vẫn đều đều.

 

“Con là con gái, học giỏi như để gì? Có thi Thanh Hoa .”

 

mà—”

 

“Học kỳ con còn đăng ký lớp vật lý. Tiền chỉ từng đó, ưu tiên cho con.”

 

“Anh còn qua nổi môn vật lý.”

 

“Cho nên mới càng học thêm. Con học thì cần.”

 

Logic của bà lúc nào cũng thông suốt như .

 

Không đạt — thì cần học thêm.

 

Học giỏi — thì cần học thêm.

 

thế nào nữa, tiền cũng nên dùng cho .

 

Tám trăm tệ đó, đến khi nghiệp, cũng cơ hội dùng đến.

 

những chuyện , từng với ai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/anh-toi-thua-ke-tai-san-con-toi-thua-ke-mot-tui-rac/2.html.]

Bởi vì cũng chẳng ích gì.

 

Bố cho rằng đó là lẽ đương nhiên.

 

Mẹ thấy hợp lý.

 

Còn trai… thậm chí còn từng cần gia đình tiêu bao nhiêu tiền vì .

 

Trong cái nhà , chỉ một đối xử với khác .

 

Là bà nội.

 

Bà tên là Trần Tú Anh. Bố là con trai duy nhất của bà, theo lẽ thường, bà nên thiên vị cháu trai hơn.

 

hiểu vì , từ nhỏ bà đối xử với .

 

Không kiểu phô trương.

 

bao giờ nhét tiền cho mặt bố , cũng bao giờ cãi với con trai rằng “ đối xử với Tiểu Mãn công bằng”.

 

Sự đó là âm thầm.

 

Tối hôm sinh nhật của trai, khi giải tán, bà kéo phòng của bà.

 

Bà lục gối, lấy một phong bao đỏ.

 

“Tiểu Mãn.”

 

Bà đặt phong bao lòng bàn tay , dùng đôi tay gầy guộc, xương cộm lên mà nắm c.h.ặ.t t.a.y .

 

“Bà nội nhớ sinh nhật của con.”

 

Hai mươi tệ.

 

Một tháng tiền tiêu vặt của bà cũng chỉ hơn trăm tệ.

 

nắm c.h.ặ.t phong bao đó, .

 

Bà xoa đầu , động tác nhẹ nhàng.

 

“Tiểu Mãn, con đừng trách bố con. Nó là hồ đồ.”

 

: “Con trách.”

 

, mắt đỏ lên.

 

“Đồ của bà, đều là của con.”

 

Khi đó hiểu câu .

 

nghĩ bà chỉ đang đến những chiếc áo bông cũ, những chiếc áo len sờn.

 

Một bà lão thì thể gì đáng giá chứ?

 

Bà nội mất khi mười sáu tuổi.

 

Một tuần khi mất, bà gọi đến bên giường.

 

Lúc đó bà thể nhiều nữa, trong cổ họng phát những tiếng khò khè nặng nhọc.

 

Bà nắm lấy tay — còn gầy hơn cả , da bọc xương, lạnh mà khô.

 

“Tiểu Mãn.”

 

“Dạ.”

 

“Những bộ quần áo cũ trong tủ của bà… con giữ nhé.”

 

nghĩ bà nỡ bỏ.

 

“Dạ, con giữ.”

 

thêm một nữa, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng.

 

“Nhất định giữ.”

 

Ánh mắt bà , giống một sắp rời .

 

Mà giống như một sắp xếp xong chuyện, chỉ còn chờ khép .

 

Ba ngày , bà qua đời.

 

Trong lễ tang, trai chỉ gọi một cuộc điện thoại rời .

 

Bố linh đường mười phút.

 

Mẹ ở trong bếp tiếp đón hàng xóm đến giúp việc tang.

 

Còn quỳ suốt cả đêm.

 

Đầu gối trầy xước, m.á.u thấm quần.

 

Không ai để ý.

 

Loading...