Từ nhỏ con . Con gái nhà tủi sẽ ầm lên, còn con thì . Con chỉ cúi đầu, im lặng, một lời.
Mỗi bà thấy con cúi đầu như , trong lòng bà như cắt một nhát.
Bố con tiêu bao nhiêu tiền cho con, bà tính rõ . bà dành dụm cho con bao nhiêu, bà nhớ rõ.
Sổ tiết kiệm ở trong tay áo bên trái của chiếc áo bông. Con tìm thấy , đúng ?
Giấy nhà ở trong túi bên của chiếc áo ghi-lê. Con cũng tìm thấy , đúng ?
Căn nhà đó là bà mua khi con hai tuổi. Khi đó bố con tìm bà vay tiền để mở cửa hàng, bà đưa cho nó mười lăm vạn. Đó là bộ tiền tích góp cuối cùng của bà. bà giữ tám vạn, lén mua căn nhà .
Bố con .
Chủ sở hữu tên con.
Sau bố con mở cửa hàng phát đạt, mười lăm vạn đó lật lên bao nhiêu , bà rõ. bà , tiền đó liên quan đến con.
Vì , bà để cho con những thứ .
Không nhiều.
đủ để con thể vững.
Tiểu Mãn, điều bà sợ nhất là cái c.h.ế.t.
Điều bà sợ nhất là khi bà , sẽ còn ai thương con nữa.
Con hãy nhớ một điều.
Con nợ họ.
Họ nuôi con mười tám năm, nhưng họ nợ con mười tám năm công bằng.
Món nợ , con chỉ cần tự hiểu trong lòng là .
Những gì bà thể cho con, chỉ bấy nhiêu. Con giữ lấy. Sống thật . Đừng để chịu thiệt thòi nữa.
Bà thương con.
Trần Tú Anh
Tháng 11 năm 2020
——
Trên tờ giấy, vài chỗ mực nhòe .
Là do nước nhỏ xuống khi bà .
Không là mực.
gấp lá thư , cẩn thận đặt trong phong bì.
Rồi ép phong bì n.g.ự.c.
Ngăn cách bởi chiếc áo bông cũ của bà nội.
nhắm mắt .
“Bà ơi.”
“Con tìm thấy .”
Đêm hôm đó, dùng màng bọc thực phẩm bọc sổ tiết kiệm và giấy nhà ba lớp, khóa ở đáy vali.
Sau đó giường, suy nghĩ lâu.
Năm trăm vạn và một túi quần áo cũ.
Bố nghĩ rằng họ cho trai thứ nhất, còn cho thứ tệ nhất.
Họ .
Thứ nhất, bà nội khâu bên trong cái tệ nhất.
Thứ họ ném cho là một túi quần áo cũ.
Thứ bà để cho là hơn hai trăm vạn và một con đường lui.
Sáng hôm , đến bưu điện.
Làm thủ tục báo mất và cấp sổ tiết kiệm.
Sau đó đến 64 phố Cổ Đông Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/anh-toi-thua-ke-tai-san-con-toi-thua-ke-mot-tui-rac/5.html.]
Khi đẩy cửa , bản lề rỉ sét, phát một tiếng kêu lớn, ch.ói tai trong gian yên tĩnh.
Căn nhà nhỏ. Một phòng ngủ, một phòng khách. Tường chỗ bong tróc, cửa sổ phủ một lớp bụi mỏng.
hướng nam.
Khi ánh nắng chiếu , bụi bay lơ lửng trong khí, rõ từng hạt nhỏ.
trong căn phòng trống đó, chậm rãi quanh.
Bỗng nhiên hiểu một điều.
Bà nội chỉ để cho một khoản tiền.
Bà để cho một mái nhà.
Một mái nhà mà bà chuẩn suốt mười tám năm, một nơi thuộc về Triệu Quốc Cường.
Ngày hôm đó, đưa ba quyết định.
Thứ nhất, đem sổ tiết kiệm và giấy nhà công chứng. Nhân viên công chứng hỏi lập thêm một bản di chúc giải thích , .
Thứ hai, dùng một phần tiền trong sổ để “trả cho chính ” — bù tiền sách vở và chi phí sinh hoạt mà thiếu trong ba năm cấp ba.
Phần còn , động đến.
Thứ ba, tiếp tục . Tiếp tục tự học. Số tiền bà để là chỗ dựa, để tiêu xài.
Bà dành dụm mười tám năm.
thể tiêu hết trong ba tháng.
6.
Năm năm trôi qua nhanh.
Công việc cắt rau ở quán ăn nhanh tám tháng, đó chuyển sang ở một cửa hàng quần áo, lương cơ bản cộng hoa hồng. Sau thi tự học lấy bằng cao đẳng, thi thêm chứng chỉ kế toán sơ cấp.
Năm hai mươi mốt tuổi, dùng một phần tiền trong sổ, thuê một mặt bằng ở phố Cổ Đông Thành, mở một cửa hàng tiện lợi nhỏ trong khu dân cư.
Vị trí cân nhắc kỹ. Khu đó ít trẻ, nhiều lớn tuổi, nhu cầu cửa hàng tiện lợi cao.
Năm đầu tiên chỉ đủ hòa vốn.
Năm thứ hai bắt đầu lãi.
Năm thứ ba, mở thêm cửa hàng thứ hai.
Không việc kinh doanh gì lớn lao. Hai cửa hàng cộng , mỗi năm kiếm hai mươi vạn.
như là đủ.
Căn nhà ở 64 phố Cổ Đông Thành, sửa sang đơn giản dọn ở.
Bốn mươi bảy mét vuông. Một phòng ngủ, một phòng khách. Hướng nam.
Ánh nắng .
đặt một chậu trầu bà ở bệ cửa sổ.
Bà nội thích trầu bà.
Trong suốt năm năm đó, từng ngôi nhà .
Không , cũng liên lạc.
Bố gọi điện.
Mẹ gọi.
Anh trai cũng .
cũng .
Không vì giận dỗi.
Mà là thật sự gì để .
Họ thấy .
Còn , cũng đòi .
Thỉnh thoảng vài tin tức từ họ hàng ở quê. Không chủ động hỏi, mà là cô cả — chị gái của bố — thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm .
Cô là thẳng tính. Khi chuyện chia gia sản năm đó, cô mắng bố một trận qua điện thoại. cũng chỉ là mắng, đổi gì.