lật lá thư đến dòng cuối cùng.
“‘Những gì bà thể cho con chỉ bấy nhiêu. Con giữ lấy. Sống cho . Đừng để chịu thiệt thòi.’”
“‘Bà thương con.’”
Trong phòng đang lau nước mắt.
Là cô cả.
“Mẹ…” giọng cô cả run rẩy.
gấp lá thư , cẩn thận bỏ trở phong bì.
Rồi bố.
“Bố coi đồ của bà là rác, ném cho con.”
“Còn bà khâu thứ đáng giá nhất trong đống quần áo cũ mà bố chướng mắt.”
“Thứ bố ném là bà nội.”
“Thứ con nhặt , cũng là bà nội.”
Tay bố chống lên mặt bàn.
Ông há miệng định gì đó.
“Cái đó… cái đó là tao để cho nhà họ Triệu—”
“Nhà họ Triệu?”
chỉ cuốn sổ và giấy nhà.
“Tên sổ là ai?”
“Triệu Tiểu Mãn.”
“Chủ sở hữu giấy nhà là ai?”
“Triệu Tiểu Mãn.”
“Lá thư bà cho ai?”
“Triệu Tiểu Mãn.”
“Bố tên là Triệu Tiểu Mãn ?”
Ông nữa.
Anh trai bật dậy.
“Không đúng! Di sản của bà chia cho tất cả cháu chắt! Tao là cháu nội của bà—”
“Anh thể kiện.”
rút từ túi hồ sơ một tờ giấy.
“Giấy công chứng di chúc. từ ba năm . Khi bà còn sống, sổ tiết kiệm tên , nhà cũng tên . Bản công chứng xác nhận quyền sở hữu.”
đặt tờ công chứng lên bàn.
“Anh cứ kiện. Tòa án sẽ phán theo di chúc công chứng. Anh nghĩ thắng nổi ?”
Anh cầm tờ công chứng lên xem hai .
Tay cũng đang run.
“Mày… mày từ lâu ! Mày cố tình !”
“. Năm năm .”
.
“ cố tình . Mà là cần thiết .”
“Lúc chia cho một túi quần áo cũ, chẳng ai hỏi . Vậy thì khi phát hiện trong đó gì, cũng nghĩa vụ báo cáo với .”
“Đây là thứ bà nội để cho . Không liên quan gì đến . Cũng giống như năm trăm vạn là bố cho , liên quan gì đến .”
Thím ba nhỏ giọng một câu: “Nói cũng sai.”
Chú hai bố, lắc đầu.
Cô cả lau nước mắt, giọng khàn : “Em , em . Khi còn sống, từng bảo em để cho Tiểu Mãn một khoản của hồi môn, em cứ ‘ ’.
Em để ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/anh-toi-thua-ke-tai-san-con-toi-thua-ke-mot-tui-rac/9.html.]
Bố im lặng.
“Mẹ em sẽ để . Cho nên bà tự để . Người bà đề phòng, chính là em.”
Câu đ.â.m trúng .
Người bố ngả lưng ghế, như thể thứ gì đó giáng thẳng .
Cô cả sang trai.
“Lỗi Lỗi, lúc chia nhà, ai là ‘đống quần áo rách đó cho nó , để nó khỏi bám chịu ’?”
Khóe miệng giật một cái.
“Cháu cũng đúng. Quần áo rách cho nó . Người cũng .” Giọng cô cả bỗng nhiên trở nên lạnh hẳn. “Bây giờ năm trăm vạn tiêu sạch , đầu tìm nó đòi tiền. Mặt mũi cháu để ở ?”
Anh xuống.
Cúi đầu.
Không nữa.
Không ai bàn động đũa thêm.
Món ăn nguội.
lượt cất sổ tiết kiệm, giấy nhà, giấy công chứng, lá thư — từng thứ một trở túi hồ sơ.
“ rõ luôn ở đây.”
dậy.
“Từ nay trở , tiền của Triệu Lỗi, nợ của Triệu Lỗi, việc ăn của Triệu Lỗi — liên quan gì đến .”
“Chuyện dưỡng già của bố , thể gánh phần của . Mọi cứ tính rõ món nợ năm đó — chi cho bao nhiêu, thiếu thừa, trả.”
“Nhiều hơn một đồng cũng .”
“Còn món nợ tình …”
bố.
“Mười tám năm qua, từng gửi đó một chút nào.”
“Đến bây giờ dư bằng .”
“Đừng đến chỗ mà đòi rút.”
cầm túi hồ sơ lên, khẽ gật đầu với cô cả.
“Cô cả, cháu .”
Cô cả gật đầu.
“Đi .” Mắt cô đỏ hoe. “Nếu bà nội thấy, chắc bà sẽ vui lắm.”
bước khỏi phòng riêng.
Khi đến cửa quán, thấy phía vang lên tiếng .
Là của .
đầu .
10.
Những chuyện về , đều cô cả kể từng chút một, chắp vá thành từng mảnh.
Bữa cơm hôm đó tan trong vui vẻ gì.
Anh trai kiện vụ tranh chấp thừa kế nữa. Anh tìm một luật sư để hỏi thử, nhưng luật sư xem xong giấy công chứng thì khả năng thắng còn tới một phần mười. Anh mắng luật sư mấy câu thôi, từ đó nhắc nữa.
bữa cơm , thái độ của họ hàng trong nhà đổi.
Trước chú hai luôn là kiểu giữa — “chuyện nhà em trai, xen ”. hôm đó, chú với khác: “Chuyện của Quốc Cường gì. Đồ mà nó để cho cháu gái, nếu nó từ đầu, chắc chắn cũng tìm cách chặn mất.”
Thím ba còn thẳng hơn.
Trong nhóm gia đình, thím chia sẻ một bài về nuôi dạy con, tiêu đề là: “Vì những bậc cha thiên vị cuối cùng đều ai chăm sóc lúc về già”.
Thím nhắc đích danh ai.
tất cả đều bài đó đang đến ai.
Bố từ đó mất sạch thể diện trong họ hàng.
Ông vốn là sĩ diện. Trước mỗi họp mặt gia đình đều chỗ chính, năng sang sảng, âm lượng lúc nào cũng lớn nhất bàn. Còn bây giờ, gặp họ hàng là tránh, thấy từ xa cũng tìm cách lảng .