Ánh Trăng Tan Dưới Đáy Đại Dương - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:00:58
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Biệt thự họ Lục khi Thẩm Vãn rời hề sự bình yên như Lục Hành Chu hằng mong đợi. Giang Tuyết dọn hẳn phòng ngủ chính, căn phòng tràn ngập mùi nước hoa đắt tiền, nhưng Lục Hành Chu luôn cảm thấy một sự ngột nạt đến khó thở.
Một buổi tối, khi Lục Hành Chu đang uống rượu trong phòng việc, Chu Sâm – bạn chung từ thời đại học của cả ba – bất ngờ xuất hiện. Chu Sâm trông tàn tạ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi.
"Hành Chu... chịu nổi nữa . Đêm nào cũng mơ thấy đứa bé của Thẩm Vãn..." Chu Sâm quỳ sụp xuống, đôi vai run rẩy.
Lục Hành Chu nheo mắt, rượu khiến giọng trầm đục: "Cậu cái gì? Đứa bé đó liên quan gì đến ?"
Chu Sâm cay đắng, ném một chiếc ổ cứng lên bàn: "Anh . Nhìn để thấy chúng khốn nạn đến mức nào. Giang Tuyết... cô bao giờ bắt cóc. Ba năm qua, cô sống như một bà hoàng ở Pháp bằng tiền chu cấp bí mật. Và cô gì mỗi tối ?"
Lục Hành Chu run rẩy kết nối ổ cứng máy tính.
Trên màn hình hiện hàng nghìn thư mục phân loại theo ngày tháng. Anh run rẩy bấm một cái tên: "Ngày Thẩm Vãn tát", "Ngày Thẩm Vãn sảy thai".
Bên trong là những tấm ảnh chụp trộm cực kỳ sắc nét. Có tấm chụp Thẩm Vãn đang quỳ gối lau sàn, tấm chụp cô mưa, và kinh khủng nhất là tấm ảnh chụp cô vũng m.á.u trong đêm tân hôn – đêm mà sỉ nhục cô thậm tệ.
Kèm theo mỗi bức ảnh là những đoạn hội thoại giữa Giang Tuyết và một kẻ theo dõi giấu mặt:
Giang Tuyết: "Góc rõ lắm, chụp . thấy rõ vẻ nhục nhã mặt nó khi Hành Chu mắng là kẻ g.i.ế.c ."
Kẻ theo dõi: "Thẩm tiểu thư vẻ , cô nôn m.á.u ."
Giang Tuyết: "Kệ nó. Nó c.h.ế.t . Phải để nó sống để Hành Chu hành hạ nó . Nhìn nó khổ sở, mới thấy tiền bỏ là xứng đáng."
"Xoảng!" Ly rượu tay Lục Hành Chu vỡ tan. Máu từ lòng bàn tay chảy , nhưng cảm thấy đau. Nỗi đau so với những gì Thẩm Vãn chịu đựng chỉ là hạt cát.
"Giang Tuyết dùng ơn cứu mạng của gia đình để ép theo dõi Thẩm Vãn cho cô ." Chu Sâm gục đầu xuống sàn. "Cô , cô về sớm. Cô đợi đến khi Thẩm Vãn hóa điên, vứt bỏ thì cô mới xuất hiện để 'thiên sứ cứu rỗi' đời ."
Lục Hành Chu cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như xé toạc. Anh lật tiếp những tệp tài liệu cũ. Một bức ảnh chụp tờ biên lai nộp viện phí năm xưa của hiện .
Người nộp tiền là Thẩm Vãn. Nguồn tiền: Bán một phần gan và vay nặng lãi.
Dưới bức ảnh là dòng chữ tay của Giang Tuyết: "May mà nhặt cái lúc nó ngất , nếu khiến Hành Chu tin rằng mới là cứu ."
Hóa , ánh trăng mà tôn thờ mười năm qua, thực chất là một con quỷ hút m.á.u. Còn con gái coi là cỏ rác, dùng cả mạng sống và m.á.u thịt để đổi lấy thở cho .
Lục Hành Chu như một con thú điên, lao thẳng phòng ngủ chính. Giang Tuyết đang gương, tay cầm chiếc lược vàng, ngân nga một khúc nhạc của Thẩm Vãn thường hát.
"Hành Chu, về ..."
"Bốp!" Một cái tát nảy lửa khiến Giang Tuyết ngã nhào, đầu đập cạnh bàn trang điểm. Máu tươi từ trán cô chảy xuống bộ váy lụa trắng thuần khiết.
"Hành Chu... thế? Em đau..." Cô thút thít, định dùng chiêu cũ.
Lục Hành Chu túm lấy tóc cô , lôi xềnh xệch đến màn hình máy tính vẫn còn đang mở những bức ảnh chụp trộm:
"Nhìn ! Giang Tuyết, xem cô gì! Ba năm ở Pháp vui ? Xem phim do chính và Thẩm Vãn đóng chính ?!"
Giang Tuyết thấy những tấm ảnh, gương mặt xinh lập tức trở nên vặn vẹo, sự dịu dàng biến mất, đó là vẻ điên cuồng: "! Là đấy! Thì nào? Anh cũng hành hạ nó mà? Anh mới là kẻ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con của nó! Lục Hành Chu, cũng bẩn thỉu chẳng kém gì !"
Lục Hành Chu sững . Câu của cô như một nhát d.a.o cuối cùng đ.â.m xuyên qua trái tim . , mới là kẻ khốn nạn nhất. Nếu sự tiếp tay của , Giang Tuyết thể đạt mục đích?
" sẽ g.i.ế.c cô." Lục Hành Chu gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu. "C.h.ế.t là quá nhẹ nhàng cho loại như cô. sẽ giao bộ bằng chứng theo dõi, tống tiền và l.ừ.a đ.ả.o cho cảnh sát. Quãng đời còn của cô, hãy ở trong ngục mà xem tìm Thẩm Vãn như thế nào."
"Ha ha ha!" Giang Tuyết sằng sặc trong nước mắt. "Tìm? Anh tìm ở ? Đêm đó cô với bàn tay trắng và một cái t.ử cung phá nát. Cô hận , cô chỉ là ghê tởm thôi! Lục Hành Chu, vĩnh viễn tìm ánh trăng đó nữa !"
Lục Hành Chu thấy gì nữa. Anh lao khỏi nhà giữa cơn mưa tầm tã.
Anh chạy đến căn nhà cũ của Thẩm Vãn ở quê, nhưng nơi đó chỉ còn là đống đổ nát. Anh gọi cho tất cả bạn bè, nhưng ai cũng bằng ánh mắt ghê tởm.
Lục Hành Chu quỳ sụp xuống giữa đường lớn, cơn mưa xối xả. Anh tát liên tiếp mặt , tiếng gào của đàn ông quyền lực nhất thành phố S vang lên trong đêm tối, xé lòng và tuyệt vọng:
"Vãn Vãn... sai ... Em ở ... trả con cho ... trả tất cả cho ..."
Cơn mưa vẫn rơi, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Thế gian rộng lớn, nhưng con gái từng thư cho ánh đèn dầu leo lét, từng bán cả nội tạng để cứu ... còn ở đây nữa .
8.
Ba năm .
Thành phố ven biển miền Trung đón những đợt gió cuối mùa lạnh buốt. Tại một cửa hàng hoa nhỏ nép bên bờ kè đá mang tên "Vãn", mùi hương của hoa hồng trắng và bách hợp luôn phảng phất, dịu dàng như chính chủ nhân của nó.
Lục Hành Chu bên đường, bóng dáng cao lớn ngày xưa giờ đây gầy rộc, tiêu điều. Đôi mắt trũng sâu, vằn tia m.á.u vì những đêm dài thức trắng cùng rượu mạnh và t.h.u.ố.c ngủ. Ba năm qua, biến thành một con ma men, một kẻ điên loạn đốt hàng tỷ đồng chỉ để tìm một coi là " c.h.ế.t".
Khi thấy Thẩm Vãn bước tưới hoa, thở của Lục Hành Chu gần như đình trệ.
Cô mặc chiếc váy lanh màu xanh nhạt, mái tóc ngắn ngang vai bay nhẹ trong gió. Gương mặt cô hồng hào, đôi mắt sáng và tĩnh lặng như mặt biển buổi sớm. Cô rạng rỡ, bình thản — một vẻ mà trong suốt mười năm bên , từng cho phép cô .
"Vãn Vãn..."
Giọng khản đặc, run rẩy. Anh lao đến, đôi chân loạng choạng quỳ sụp xuống ngay mũi giày của cô.
"Vãn Vãn, tìm thấy em ... Anh hết , sự thật về những lá thư, về việc em cứu ... Anh sai , xin em, ơn một thôi..."
Thẩm Vãn khựng . Cô đàn ông đang phủ phục chân , ánh mắt lấy một tia gợn sóng. Không hận thù, đau khổ, chỉ một sự xa lạ đến tột cùng.
"Vị , nhận nhầm ."
"Không! Không thể nhầm !" Lục Hành Chu gào lên, túm lấy vạt váy cô, bàn tay run rẩy chỉ hình xăm đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực mu bàn tay cô. "Vết bỏng t.h.u.ố.c lá ở đây... là do chính tay ... Anh nợ em mạng sống, nợ em một đứa con... Vãn Vãn, sẽ dùng cả đời để trả..."
"Tiên sinh." Thẩm Vãn nhẹ nhàng rút vạt áo khỏi bàn tay dơ bẩn của , giọng trong vắt như suối chảy. "Vết sẹo là từ một kẻ điên mà gặp trong một cơn ác mộng cũ. xăm hoa lên đó, vì thấy thứ rác rưởi nữa. Người phụ tên Thẩm Vãn mà tìm, c.h.ế.t từ ba năm trong vũng m.á.u ở căn phòng chứa đồ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/anh-trang-tan-duoi-day-dai-duong/chuong-5.html.]
lúc đó, một đàn ông cao lớn, dáng vẻ ấm áp bước , che chở cho Thẩm Vãn. Anh đặt tay lên vòng eo nhô cao của cô, lo lắng hỏi: "Vợ ơi, ai thế ?"
Lục Hành Chu chằm chằm bụng của Thẩm Vãn. Một sinh linh mới đang tượng hình. Một hạnh phúc mới dấu vết của .
"Anh trả mạng cho con... trả cho em!"
Trong một giây phút quẫn trí, Lục Hành Chu chứng minh sự hối bằng cách tàn khốc nhất. Anh lao phía bờ kè đá, nơi những con sóng dữ dội đang đập ghềnh đá nhọn hoắt ngay cửa tiệm.
"Vãn Vãn, ! Anh trả cho em!"
Rầm!
Cơ thể va đập mạnh những mỏm đá sắc lẹm khi chìm làn nước biển lạnh buốt. Xương sườn gãy đ.â.m thấu phổi, m.á.u trào từ miệng hòa vị mặn của muối biển. Trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t, Lục Hành Chu rướn mắt lên bờ, hy vọng thấy cô hốt hoảng, hy vọng thấy cô , hy vọng thấy một chút dấu vết của mười năm tình nghĩa.
, thực tế còn tàn nhẫn hơn cái c.h.ế.t.
Thẩm Vãn chỉ đó, bình thản như một chiếc lá rơi. Cô nhẹ nhàng lấy tay che mắt chồng bên cạnh, xoay bước trong tiệm. Giọng của cô theo gió lọt tai , trở thành bản án t.ử hình cho linh hồn :
"Đừng , sẽ ảnh hưởng đến con chúng . Chỉ là một kẻ xa lạ đang diễn một vở kịch thời thôi. Đi thôi , ngoài gió lạnh."
Cánh cửa kính khép . Ánh đèn vàng ấm áp trong tiệm hoa mờ dần.
Lục Hành Chu chìm xuống đáy biển sâu, phổi tràn ngập nước. Anh nhận sự thật đau đớn nhất: Sự trừng phạt nặng nề nhất là c.h.ế.t, mà là khi c.h.ế.t , yêu nhất cảm thấy là một sự phiền phức.
9.
Lục Hành Chu c.h.ế.t. Anh dân chài cứu sống, nhưng đôi chân vĩnh viễn tàn phế, khuôn mặt đá cứa nát trở nên dị dạng.
Anh về thành phố S, sống nốt phần đời còn chiếc xe lăn bên cửa sổ căn phòng chứa đồ cũ. Mỗi khi trời mưa, những vết sẹo cũ đau nhức nhối, nhắc nhở về một con gái từng yêu hơn cả sinh mạng, nhưng chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t.
Còn ở thành phố biển xa xôi , Thẩm Vãn hạ sinh một bé trai. Cô đặt tên con là Bình An.
Ánh trăng vốn dĩ chỉ chiếu về một . Khi lưng , thế giới của kẻ ở vĩnh viễn chỉ còn là bóng đêm vĩnh hằng.
--HOÀN--
Nếu câu chuyện khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở . Vì phía vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn cùng câu chuyện . Và nếu bạn , hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn thể tìm tên “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để tiếp nha.
NHỮNG BỨC HOẠ MÀU TRO TÀN
Năm tám tuổi, giữa buổi chiều nắng gắt, Trịnh Gia Lâm mất yêu dấu và cha ruột – một đại gia hào môn – đẩy nước ngoài như một quân cờ dư thừa. Suốt bảy năm sống sự bao bọc của bà nội cùng bộ cọ vẽ gỗ mun di vật, thiếu niên dùng hội họa để khâu vá những mảnh vỡ trong tim. khi bà nội qua đời ở tuổi mười lăm, Gia Lâm đưa về nước và bàng hoàng nhận vị trí "con trai trưởng" của thế bởi một kế tâm cơ và một đứa em trai ngang ngược, kẻ sẵn sàng giẫm nát ký ức của để tranh giành sự sủng ái.
Xung đột đỉnh điểm bùng nổ khi bộ cọ vẽ linh thiêng hủy hoại, khiến Gia Lâm quyết định dứt áo trong đêm mưa lạnh lẽo với lời thề: "Ngày , đòi tiền, đòi công bằng."
Ít ai ngờ rằng, kẻ xua đuổi năm nào sẽ tái sinh từ đống tro tàn để trở thành "Đại thần" hội họa lừng lẫy thế giới. Khi bức màn sự thật về huyết thống của đứa em trai "quý t.ử" bóc trần, cũng là lúc cha tội giường bệnh, bất lực vợ yêu dấu tù và đế chế hào môn sụp đổ. Cái kết dành cho sự tha thứ rẻ mạt, mà là sự trừng phạt tàn khốc nhất: Để những kẻ từng chà đạp sống trong sự hối hận câm lặng, còn – Trịnh Gia Lâm – sẽ đỉnh cao mà họ chẳng bao giờ thể chạm tới.
1.
Năm tám tuổi, một buổi chiều đầy nắng gắt, nhưng trong lòng kể từ đó chỉ là những trận mưa rào ngớt.
tên là Trịnh Gia Lâm. Cái tên thật đường hoàng, mang theo kỳ vọng về một cuộc đời rừng vàng biển bạc. lẽ, cả đời chỉ là một nhành cây lẻ loi trong khu rừng u tối của chính . Cha , Trịnh Vĩnh Khang, đàn ông mà từng ngưỡng mộ như một vị thần, tiễn sân bay ngay khi nắm đất cuối cùng phủ lên quan tài của .
Giữa sảnh sân bay ồn ã, ông đó, chỉnh chiếc cà vạt phẳng phiu, giọng trầm như thể đang bàn một hợp đồng kinh doanh: “Gia Lâm, sang nước ngoài với bà nội, ở đó con sẽ tương lai hơn.”
của năm tám tuổi, bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm lấy gấu áo vest của ông, chỉ ngước và gật đầu. ngờ, cái gọi là “tương lai hơn” thực chất là một cuộc lưu đày hoa lệ, một cách để ông rũ bỏ quá khứ và sự hiện diện của – bằng chứng sống cho vợ cũ khuất.
Bà nội , bà Nguyễn Thục Nghi, là duy nhất thấu nỗi đau của . Bà thương như con gái ruột, nên bà dành hết chút tàn của tuổi già để bao bọc . Mỗi tối ở xứ , bà thường vuốt tóc , thở mang theo mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt và sự trầm mặc của thời gian, bà thở dài: “Thằng bé , đôi mắt giống hệt nó, là thấy lòng đau thắt. Lâm , đừng trách cha con, ông chỉ là kẻ hèn nhát dám đối diện với nỗi đau thôi.”
Ba năm đầu, cha vẫn sang thăm chúng mỗi dịp Tết. Ông mang theo những món quà đắt tiền, những bộ quần áo hàng hiệu mà chẳng bao giờ mặc hết. Ông đó, hỏi han chuyện học hành như một nghĩa vụ, mắt luôn dán chiếc điện thoại đầy những cuộc gọi chờ. , những chuyến viếng thăm thưa dần, mất hẳn. Thứ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa và đàn ông tên cha chính là những con lạnh lẽo nhảy múa trong tài khoản ngân hàng mỗi tháng.
Ông dùng tiền để mua sự thanh thản cho lương tâm . Ông nghĩ chỉ cần gửi thật nhiều tiền, cuộc đời sẽ tự động hạnh phúc. Còn , bắt đầu dùng hội họa để lấp đầy trống mênh m.ô.n.g trong tâm hồn.
Năm mười hai tuổi, đúng ngày sinh nhật cô độc nhất, bà nội tặng một bộ cọ vẽ thủ công bằng gỗ mun quý hiếm. Những sợi lông cọ mềm mại như tơ, cán gỗ lành lạnh. Bà bảo: “Vẽ con. Nếu cuộc đời quá ồn ào và dối trá, hãy vẽ thế giới của riêng con, nơi những gì con thể thành lời lên tiếng.”
yêu bộ cọ đó hơn cả mạng sống của . Bởi vì cán cọ lớn nhất, bà nội tự tay khắc một chữ “Lâm” nhỏ xíu. Đó là sự công nhận duy nhất mà .
Ba năm , tuyết rơi trắng xóa ngoài cửa sổ bệnh viện. Bà nội qua đời, mang theo ấm cuối cùng của lòng đất lạnh.
Ngày tang lễ của bà, Trịnh Vĩnh Khang xuất hiện. Lần , ông một . Đứng cạnh ông là một đàn bà tên là Phương Mai – sang trọng, quý phái với bộ đồ đen cắt may tinh xảo. Và phía bà là một đứa trẻ bảy, tám tuổi, tên là Trịnh Thiên Thành.
Thằng bé đó mặc bộ vest nhỏ xíu, gương mặt bướng bỉnh nuôi chiều quá mức. Nó nắm c.h.ặ.t t.a.y cha , tự nhiên như thể đó là một lẽ hiển nhiên. Vị trí đó, đôi bàn tay đó, vốn dĩ từng thuộc về .
“Gia Lâm, đây là dì Mai và em trai con, Thiên Thành.” Cha , giọng thản nhiên đến mức khiến lạnh gáy. Ông hề hỏi những năm qua sống thế nào, hề hỏi mất bà nội – chỗ dựa duy nhất – thì đau đớn . Ông chỉ thông báo như một lệnh điều động nhân sự: “Bà nội , một con ở đây tiện. Về nước ở với cha, gia đình cần đoàn tụ.”
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Gia đình? Hai chữ đó phát từ miệng ông mà mỉa mai đến thế.
ngước mắt phụ nữ tên Phương Mai. Bà nở một nụ dịu dàng, nhưng đôi mắt sắc sảo hề chút ấm áp. Nó giống như mặt hồ đóng băng, phía là những tảng đá nhọn hoắt. Bà tiến tới, định chạm vai nhưng khéo léo lùi .
“Con là Gia Lâm ? Cha con nhắc về con suốt. Đừng buồn nữa, về nhà dì sẽ chăm sóc con như con ruột.”
đáp, chỉ cúi đầu xuống chiếc hộp gỗ mun trong tay. Lời của bà giống như mật ngọt pha t.h.u.ố.c độc, ngọt lịm nhưng khiến tê liệt. Còn thằng bé Thiên Thành, nó giấu giếm sự thù địch. Nó lén lút thè lưỡi với khi cha , ánh mắt như khẳng định: “Đây là cha của , nhà là của , đừng hòng cướp mất.”
hiểu . trở về để "đoàn tụ". trở về để một vị khách mời, một kẻ thừa thãi trong bức tranh hạnh phúc giả tạo của họ.
Chuyến bay trở về kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, đầu lùng bùng những âm thanh hỗn loạn. Cha ở khoang thương gia cùng vợ mới và con trai út. Họ , Thiên Thành vòi vĩnh mua đồ chơi mới, cha thì kiên nhẫn dỗ dành – một sự kiên nhẫn mà từng nhận trong suốt bảy năm qua.
ở hàng ghế phía họ, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp đựng bộ cọ vẽ lòng. Đó là vật phẩm duy nhất còn sót từ thế giới cũ của . Khi máy bay xuyên qua những tầng mây đen kịt, đang tiến thẳng một cơn bão mà ở đó, chỉ một .
Gia Lâm: Người m.á.u mủ tình thâm, nhưng trong những gia đình hào môn thế gia, m.á.u đôi khi còn lạnh hơn cả nước đá. trở về vì thèm khát tình yêu của cha, mà vì xem, vở kịch "gia đình hạnh phúc" họ thể diễn đến bao giờ.