Bạch Nguyệt Quang Hưu Tưởng Hồi Cung - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:04:38
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2

"Bệ hạ, . Vừa lời của Hoàng hậu nương nương lý. Nếu lúc chân tướng đại bạch, chẳng bảy năm qua lừa dối bách tính và cả triều văn võ ? Lúc đó uy nghi hoàng gia còn ?" 

Tần Ngu thể tin nổi, kinh hô: "Anh cả?" Tần Nghệ nàng, mắt thẳng phía

"Tiểu của thần là đương kim Hoàng hậu. Bệ hạ, đ.â.m lao thì theo lao suốt bảy năm , tuyệt đối loạn!"

Tần tướng "ừm" một tiếng: "Nghệ nhi lý. Bệ hạ, thể phế hậu." 

Ta khẽ nở một nụ . , phế hậu dễ dàng thế. Bảy năm nay, đội cái tên và phận của Tần Ngu, từ lâu là biểu tượng vinh hoa của nhà họ Tần .

Nay thai, mang trong đích trưởng t.ử của Đại Tuy. Dù thế nào cũng thấy hữu dụng hơn cái cô Tần Ngu kinh thế hãi tục .

Một câu " thể phế hậu" của Tần tướng khiến Đoạn Lẫm rơi thế lưỡng nan. 

Dưới ống tay áo rộng, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. "Thừa tướng, Kiều Kiều mới là con gái ruột của khanh." 

Đôi môi run rẩy, giọng cũng chút khí thế nào. Trái , Tần tướng khí thế hơn nhiều: "Lão thần chỉ một con gái." 

Ông liếc Tần Ngu, phớt lờ đôi mắt đang trợn tròn của nàng, "Đó chính là Hoàng hậu nương nương."

Hai con trai của ông là Tần Tranh và Tần Lộc cũng hiểu nổi. Tần Tranh là kẻ thiếu bình tĩnh nhất, tại chỗ nổi trận lôi đình: 

"Cha, cha điên ? Ả là loại đàn bà hèn hạ nhặt từ bãi tha ma, xứng con gái của cha?" 

"Láo xược!" Tần tướng giơ tay tát một cái, má Tần Tranh lập tức đỏ ửng một mảng, "Dám bất kính với Hoàng hậu nương nương, nghịch t.ử lập tức cút về nhà cho , quỳ trong từ đường chịu gia pháp!" 

Tần Lộc ở bên cạnh dám lên tiếng, chỉ che chở Tần Ngu lưng. Tần Tranh đ.á.n.h, nhu khí giảm một nửa, kéo Tần Ngu định rời

Đoạn Lẫm hét lớn: "Đứng !" "Để Kiều Kiều ở trong cung ." Lời của mang chút ý tứ van nài, khẩn thiết cầu xin Tần tướng. 

Thấy Tần tướng chắp tay lặng, dời tầm mắt sang . Ta vẫn đang quỳ đất, Đoạn Lẫm cúi xuống đỡ. "Mọi việc hậu cung đều do Hoàng hậu chủ, hãy cho Kiều Kiều một nơi nương ."

Chiều gió đổi hướng quá nhanh, Tần Ngu nhất thời phản ứng kịp. Nàng sững tại chỗ, nhịp thở dồn dập. 

Nước mắt trào khỏi hốc mắt, như thể chịu một sự sỉ nhục tột cùng. "Ta mới cần cô thương hại! A Lẫm, ... ... quá thất vọng!" Tính khí vẫn còn lớn lắm. 

Tần Tranh đương nhiên cũng cuống lên, nhưng dám cãi nữa. "Bệ hạ, tiểu nhà thần cần sự bố thí kiểu , ..." 

"Anh ba," thong thả lên tiếng, " , chỉ ở bên cạnh Bệ hạ, hà tất chia rẽ đôi lứa tình?" Tần Tranh ngẩn , khựng

Ta mỉm đến mặt hai , đưa tay nắm lấy tay Tần Ngu. "Bệ hạ dùng tình sâu nặng với cô, hậu cung đến một phi tần cũng . cũng là Bệ hạ, thể tùy hứng như cô !"

Tần Ngu cũng ngẩn , đờ đẫn

"Ròng rã bảy năm trời đều tìm cô. Nay cô về, lý lẽ nào nữa. Ta chỉ là Hoàng hậu danh nghĩa, cô về mới cùng Bệ hạ là phu thê thật sự." 

Ánh mắt nàng long lanh lệ, đầy vẻ đề phòng với . Trái , Đoạn Lẫm những lời thì cực kỳ ý. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Kiều Kiều, đừng quậy nữa, trẫm thật sự mất nàng thêm nào nữa, cứ để Hoàng hậu sắp xếp ." 

Tần Ngu đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng cũng cúi đầu. 

Tần Tranh định thêm gì đó thì ngắt lời: "Anh ba chẳng còn về quỳ từ đường, chịu gia pháp ?Nhị ca, đưa tam ca về . Đây là việc hậu cung, liên quan đến nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bach-nguyet-quang-huu-tuong-hoi-cung/2.html.]

Ta hiểu rõ ai đang về phía . Tuy hai bọn họ chuyện cũng chẳng sức nặng gì, nhưng dù cũng chướng tai. 

Cứ để họ cút . Tần Lộc ấn vai Tần Tranh, hành lễ với . Lúc rời , bằng ánh mắt đầy ẩn ý, nheo mắt khinh miệt .

Sau khi khuất, lên vị trí Hoàng hậu. Phóng mắt một vòng: Tần tướng, Tần Nghệ, Tần Ngu. 

Người nhà họ Tần, thế gia quyền lực nhất Đại Tuy. "Cô thể ở trong cung, nhưng hết gọi là Tần Ngu, vì đây là tên của bản cung ." 

Nói xong, liếc Tần tướng một cái. Ông khẽ gật đầu, một động tác nhỏ đến mức khó nhận

Tần Ngu đỏ mắt, bướng bỉnh : "Ta vốn dĩ chẳng hiếm lạ gì cái tên đó. Ta tên là Kiều Kiều, Hà Kiều Kiều! Đây là..." 

Nàng càng giọng càng nhỏ dần: "Đây là cái tên dùng khi ở bên ngoài."

Ta gật đầu, lắm, nàng hiếm lạ thì hiếm lạ, đỡ cho đặt tên mới cho nàng. "Hà Kiều Kiều," khẽ lẩm nhẩm cái tên, "cô cứ ở điện hầu hạ Bệ hạ

Quy củ hậu cung nhiều, gặp Bệ hạ một còn cần thông báo và ghi chép." Sắc mặt nàng trắng bệch. Hầu hạ điện, nàng hiểu chứ, đó chính là cung nữ. 

oái oăm , lý do đưa khiến nàng thể phản bác. "A Lẫm..." Nàng Đoạn Lẫm cầu cứu. 

Đoạn Lẫm trái hài lòng với sự sắp xếp , ánh mắt rạng rỡ "ừm" một tiếng. "Kiều Kiều, như chúng thể mãi mãi ở bên ."

Sự việc đến đây coi như định đoạt xong xuôi. Lúc , tiễn Tần tướng đến cửa cung. 

Ông Tần Nghệ đỡ lên xe ngựa, khẽ ho một tiếng. Rồi để một câu trầm thấp: "Hãy xử lý sạch sẽ càng sớm càng ." Ta nhún hành lễ, tự nhiên ông đang ám chỉ điều gì.

"Phụ , một nữ nhi e rằng khó lòng ." "Có chuyện gì cứ truyền Nghệ nhi cung, nó sẽ giúp con."

Đoạn Lẫm những ngày như hồi sinh. Ngoài lúc lên triều, bất kể lúc nào cũng quấn quýt bên Hà Kiều Kiều. 

Ngay cả thị nữ của cũng nhịn mà bàn tán về cô . "Cái cô Hà nữ quan đó là loại hồ ly tinh từ đến ? Đến một danh phận cũng mà cứ tự xem là chủ t.ử." 

"Suốt ngày ở trong cung chỉ tay năm ngón, còn cái gì mà giống chúng , cô đến để hầu hạ khác. Đều là cung nữ cả, bày đặt thanh cao cái gì." 

"Chẳng chỉ dựa việc vài phần giống Hoàng hậu nương nương ?"

Ta nheo mắt, câu câu mất. Hôm nay là mùng một, theo lệ là ngày Đoạn Lẫm đến cung Phượng Nghi. 

Ta cứ ngỡ sẽ tới, nào ngờ đến giờ dùng bữa tối, đến, còn dắt theo cả Hà Kiều Kiều. 

"Kiều Kiều tới cảm ơn nàng, còn đích nấu canh mang qua." 

Đoạn Lẫm nắm tay Hà Kiều Kiều, chẳng chút kiêng dè. Thị nữ nhận lấy hộp thức ăn, nhún hành lễ, tự nhiên rút kim bạc thử. Kim bạc đổi màu, thị nữ nếm thử một ngụm.

Hà Kiều Kiều tức thì biến sắc: "Hoàng hậu ý gì đây? Canh là do đích , thể để kẻ hạ nhân vấy bẩn!" Ta kinh ngạc liếc một cái. 

Mới cung bao lâu bắt đầu phân biệt tôn ti trật tự . Còn nhớ mười mấy năm , khi cô còn là một cô bé, câu cửa miệng luôn là "vạn vật chúng sinh đều bình đẳng". 

Chính vì quá khác biệt so với các tiểu thư thế gia khác nên cô mới thu hút Đoạn Lẫm.

"Nương nương đang mang long thai, đối với đồ ăn thức uống đương nhiên đặc biệt cẩn thận. Hơn nữa, đây là cung quy bình thường, chẳng lẽ Hà nữ quan ngày thường hầu hạ Bệ hạ nghỉ ngơi theo cung quy ?" 

Thị nữ lý lẽ đanh thép khiến Hà Kiều Kiều cứng họng. Đoạn Lẫm nhíu mày, quát: "Láo xược!"

 

Loading...