Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 113

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:37
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bên đó e rằng tin , chuyến của Bao sợ sẽ gặp muôn vàn khó khăn nguy hiểm, cẩn thận nhiều.” Yến Thù đó đề nghị Bao Chửng nhất nên cải trang mà , để tránh khỏi một nguy hiểm cần thiết.

Bao Chửng một nữa cảm ơn Yến Thù, sang giới thiệu Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường với Yến Thù, “Trong thời gian Bao mỗ rời , công việc thường ngày của phủ Khai Phong chuyên trách xử lý, còn các vụ án hình sự do hai bọn họ phụ trách. Hai đứa nhỏ năng khiếu, nhưng dù vẫn còn trẻ, xin Yến đại nhân trong thời gian Bao mỗ vắng mặt chiếu cố chúng nhiều hơn.”

Yến Thù liền đ.á.n.h giá Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường, liền cảm thấy mắt sáng lên. Hai thiếu niên tài năng thế nào tạm thời đến, nhưng dung mạo thì nào cũng hơn nấy, khí độ phi phàm, vô cùng thích.

Yến Thù trực tiếp khen Bao Chửng chọn , mặt.

Bao Chửng Yến Thù đang đùa , bất đắc dĩ lắc đầu, cũng nửa đùa nửa thật đáp một câu: “Về điểm Bao mỗ còn xa mới bằng Yến đại nhân.”

Bản Yến Thù chính là tài mạo song thể tranh cãi, mười mấy tuổi đỗ tiến sĩ, cũng coi như thần đồng trăm năm khó gặp. Hiện nay trong triều đều đồn rằng thiên vị đề bạt những tài mạo, hôm nay Bao Chửng liền lấy cớ đùa.

Yến Thù thì khách sáo, chắp tay lễ phép cảm ơn lời khen của Bao Chửng.

“Ngươi đó…” Bao Chửng sững sờ, đó cùng Yến Thù vang.

Thời gian thể chậm trễ, Bao Chửng liền cáo biệt Yến Thù. Công Tôn Sách, Triển Chiêu và những khác cũng chào tạm biệt Triệu Hàn Yên và .

Chỉ trong chốc lát, đoàn của họ biến mất ở chân trời, còn thấy tăm .

Yến Thù rời ngay, khá hứng thú hỏi thăm xuất của Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường.

Triệu Hàn Yên về phận mà thường dùng khi ngoài. Bạch Ngọc Đường thì đơn giản chỉ là một võ sinh.

Yến Thù xong đ.á.n.h giá hai một nữa, một cách đầy ẩn ý: “Cũng may còn trẻ, mắt vẫn còn tinh tường.”

Lời cảm thán đa đều hiểu, nhưng Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường đều hiểu, Yến Thù sớm phận hai tầm thường, cảm thán việc họ chuyện với quá qua loa.

Bạch Ngọc Đường đúng là qua loa thật, nhưng lúc cảm thấy Yến Thù là thông minh, nên chút ấn tượng .

Triệu Hàn Yên thì qua loa, nhưng nàng cách nào tùy tiện phận thật sự của .

“Hai vị tiểu khi nào rảnh rỗi thì đến hàn xá chơi, bất kể khi nào đến đều hoan nghênh, cần hạ thiệp bái cũng .” Yến Thù khi , chân thành mời.

Hai đồng ý.

Bạch Ngọc Đường lạnh lùng Yến Thù dẫn rời , vốn nghĩ nhiều. khi mắt Triệu Hàn Yên, phát hiện khóe miệng nàng mỉm , hai mắt sáng lấp lánh theo bóng lưng rời .

“Trên lưng vật gì ? Hay là thấy buồn ?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu hỏi.

Triệu Hàn Yên lập tức thu hồi ánh mắt, liếc Bạch Ngọc Đường một cái, “Huynh hiểu .”

Huynh đương nhiên hiểu tâm trạng của một khi gặp thần tượng năm xưa , chỉ vì con đó, mà còn đại diện cho một đoạn ký ức.

“Ta hiểu cái gì?” Bạch Ngọc Đường cứ hỏi cho nhẽ.

Triệu Hàn Yên , Bạch Ngọc Đường so đo với , chớp chớp mắt : “Nếu hiểu thì nãy hỏi , cho nên vẫn hiểu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-113.html.]

Bạch Ngọc Đường: “.......”

Triệu Hàn Yên lên ngựa, với Bạch Ngọc Đường: “Nên về , những tối qua điều tra kỹ viện, cũng sắp về .”

Bạch Ngọc Đường gì, thoáng qua hướng Yến Thù biến mất.

“Ta việc bận, về .” Bạch Ngọc Đường lên ngựa xong liền phóng về phía Tây đại lộ.

Khi dứt lời thì cưỡi ngựa xa mấy trượng, Triệu Hàn Yên ngăn cũng kịp.

Thấy Bạch Ngọc Đường vẻ việc gấp, Triệu Hàn Yên dứt khoát quản nữa, tự dẫn về phủ.

Bạch Ngọc Đường về khách điếm liền đạp cửa phòng Tưởng Bình , Tưởng Bình đang ăn sáng, thấy Bạch Ngọc Đường về, liền “cộp” một tiếng bật dậy.

“Đệ ? Y phục tùy ? Sáng sớm dậy tìm một vòng thấy , còn tưởng kẻ thù nào bắt cóc , hại lo lắng lung tung.” Tưởng Bình liên tục càu nhàu.

Truyện của -Gió-

“Giúp điều tra một , Hình bộ thị lang.” Bạch Ngọc Đường xong, bỏ .

Tưởng Bình vội vàng nhảy vọt một cái đến mặt Bạch Ngọc Đường, chặn đường .

“Hình bộ thị lang gì? Đệ cho rõ ràng! Còn định ? Cũng rõ luôn!” Tưởng Bình bực bội, “Ta tốn công tìm cả buổi sáng đấy!”

“Tìm bàn ăn sáng hả?” Bạch Ngọc Đường lạnh hỏi ngược .

Tưởng Bình sững sờ, ngượng ngùng giải thích: “Ta tìm mệt , mới nghĩ đến việc ăn cơm bổ sung chút thể lực, tiếp tục tìm . Đệ còn mặt mũi , hỏi , rốt cuộc chạy ? Sao y phục đồ đạc gì cũng thấy?”

“Phủ Khai Phong.” Bạch Ngọc Đường .

Đôi mắt nhỏ của Tưởng Bình lập tức trợn tròn: “Phủ Khai Phong? Sao đến phủ Khai Phong? Vẫn là vì tên đầu bếp đó ? Ta thể quản cái miệng của ! Còn đến phủ Khai Phong thì đến , mang hành lý theo gì, chẳng lẽ định ở đó luôn ! Ngũ , cho dù tìm lý do lừa , thì cũng tìm một lý do thể khiến tin chứ!”

Tưởng Bình tin, vô cùng chắc chắn và khẳng định Bạch Ngọc Đường đang đùa .

“Ta bổ khoái .”

Tưởng Bình: “.......”

“Sau việc, đến phủ Khai Phong tìm .” Bạch Ngọc Đường vẫy tay, chớp mắt biến mất còn tăm .

Tưởng Bình hồn , căn phòng trống rỗng…

Hắn nhầm đấy chứ, mơ đấy chứ, vẫn tỉnh ngủ ?

Tưởng Bình dùng tay véo mạnh cánh tay một cái, đau điếng kêu lên một tiếng.

Tưởng Bình hiểu , ngũ của chắc chắn uống nhầm t.h.u.ố.c !

-----------------------------------

Loading...