Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 123

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:59:57
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ai ngon? Không ngon!” Triệu Hàn Yên ỷ việc cả chậu thịt đều ăn sạch, còn chút nào, đối phương cũng tìm chứng cứ, lời đầy tự tin kiêng nể.

“Ngươi! Thuộc hạ của tên Xuân Lai trong bếp cảm thán thịt ngon, cho nên cả chậu thịt mới ăn sạch sành sanh, ngay cả bã cũng còn, thể ngon!”

“Chính là ngon, Khương phó sứ cố cãi với chuyện chứ. Ta là đầu bếp, sẽ món nấu ngon ? là những trong bếp ăn ngon, nhưng ngài cũng chú ý phận của họ là gì, chẳng qua chỉ là bá tánh bình thường, quý tộc gì, càng vương gia Đại Lý.

Mười ngày họ ăn một bữa thịt, mừng c.h.ế.t . Món ăn của béo ngấy đến , thì rốt cuộc cũng là thịt, họ ăn chắc chắn là vui vẻ, đừng một chậu, ngài chuẩn cho họ ba chậu thịt, họ cũng thể ăn sạch sành sanh.”

Triệu Hàn Yên xong, thấy Khương Vương Tập còn , cho cơ hội, trực tiếp tiếp: “Ta đoán xem, Khương phó sứ “họ khen đồ ngon hơn vị của Tam Xuân Lâu” chứ gì? Đó chẳng qua là lời khách sáo thôi, giống như hai gặp mặt chào hỏi xã giao , thể coi là thật. Họ ăn món , tự nhiên tiện là dở, nếu gì còn đồ ăn cho họ nữa.”

“......”

Khương Vương Tập lúc “biện luận hùng hồn” của Triệu Hàn Yên cho câm nín nghẹn lời.

Đoạn Tư Liêm bên cạnh , vô cùng tức giận, nhưng cũng lời nào thể phản bác Triệu Hàn Yên.

“Đoạn tiểu vương gia sở dĩ bây giờ ở tại phủ Khai Phong, chứ biệt viện hoàng gia do Lễ bộ chuẩn , chắc hẳn trong lòng cũng nên tự hiểu rõ. Kỳ thật hòa thuận vui vẻ là nhất, nếu thật sự gây chuyện gì mà báo lên , chỉ phủ Khai Phong bên chịu tổn thất, mà cũng chẳng lợi gì cho ai.

Chuyện năm đó của tiểu vương gia từng khiến Lễ bộ thượng thư kiêng kỵ, nhưng dù lúc đó vương gia còn nhỏ, lấy đó lời bào chữa cũng tính là gì. nếu lúc xảy chuyện gì, chuyện cũ sẽ lật , thật sự lo lắng điều sẽ bất lợi cho tiểu vương gia.”

Triệu Hàn Yên xong, khẽ hành lễ với Đoạn Tư Liêm, bổ sung thêm lời xin , thể càn, Đoạn Tư Liêm cần để tâm.

Đoạn Tư Liêm từ tức giận, tức giận đến tột cùng, tức đến mức cách nào, cho đến cuối cùng tức quá hóa rồ bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhận Triệu Hàn Yên hề đơn giản.

Một đầu bếp, kiêm nhiệm bổ khoái, còn sách chữ... lẽ nên phản ứng sớm hơn, chuyện bình thường thể , ánh mắt tinh tường của Bao đại nhân thể sai lầm!

Đoạn Tư Liêm nhận phát hiện một nhân tài, nhưng sự việc đến nước , chút thể cứu vãn .

Hắn bèn sang mắng Khương Vương Tập một trận, trách ly gián gây rối, quát bảo xin Triệu Hàn Yên. Tiếp đó cũng xin , mong Triệu Hàn Yên đừng để bụng, còn tặng trọng lễ tạ tội cho Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên nhận hết, kiêu ngạo tự ti cáo từ Đoạn Tư Liêm.

Đoạn Tư Liêm đợi Triệu Hàn Yên nhận lễ xong, cũng cảm thấy thái độ của Triệu Hàn Yên đổi gì, cảm thấy đắc tội mà còn mất hai món đồ đáng giá, càng thêm tức.

Triệu Hàn Yên cầm hai chiếc nhẫn đá quý về, lúc tắm bèn giao cho Tú Châu, bảo nàng rảnh thì cầm đồ.

“Cũng kha khá tiền đấy nhỉ, nô tỳ thấy hai chiếc nhẫn ít nhất cũng đáng ngàn lượng bạc.” Tú Châu vui vẻ cảm thán, hỏi tiền để dùng cho phòng bếp nhỏ .

“Phòng bếp nhỏ cần gì dùng đến bạc , bây giờ Trần Châu đang gặp khó khăn, đem tiền quyên góp .” Triệu Hàn Yên .

Tú Châu lời ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-123.html.]

Ngày hôm , Tú Châu dậy sớm việc.

Tối qua khi ngủ, Tú Châu đun nước cho quận chúa tắm, trong thùng còn nước nữa, cho nên việc đầu tiên đến phòng bếp là múc nước. Kết quả Tú Châu phát hiện thùng nước đầy. Tiếp đó thấy tiếng chẻ củi phía , Tú Châu còn tưởng là Lý Tam , hai hôm Lý Tam cảm lạnh, xin nghỉ mấy ngày, vẫn thấy mặt, cho nên mấy ngày nay buổi sáng hễ rảnh là nàng giúp chẻ củi.

“Lý đại ca bệnh cuối cùng cũng khỏi ?” Tú Châu đẩy cửa sổ gọi, kết quả khi nàng thấy đang chẻ củi ở phía bếp, nàng liền hình tại chỗ.

Bạch... Ngọc... Đường?

Không lầm chứ?

Truyện của -Gió-

Bạch Ngọc Đường lúc đầu , Tú Châu.

Tú Châu ngượng ngùng gật đầu với .

Bạch Ngọc Đường lập tức vứt cây rìu trong tay xuống, phủi phủi bụi bặm , nhanh ch.óng rời .

Tú Châu hồn một lúc, nếu thấy đống củi chẻ xong, nàng tưởng nhầm . Tú Châu hiểu Bạch Ngọc Đường đang giở trò gì, đầu nghĩ vẫn nên tiếp tục việc của .

Vì nước và củi đều xong, nàng vo gạo, kết quả lấy chậu mới phát hiện gạo vo sạch. Vậy thì rửa rau tối qua quận chúa dặn chuẩn , kết quả phát hiện rau cũng rửa sạch.

Bạch Ngọc Đường hình như hết những việc nàng sáng nay .

Tú Châu tự nhéo một cái, nàng thể tỉnh ngủ, vẫn đang mơ!

Oái… đau thật!

Đăng đăng đăng đăng…

Cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, tiểu sai gác cửa mãi mở, chắc là vẫn đang ngủ tỉnh.

Tú Châu nghĩ là để cho tên tiểu sai gác cửa ngủ thêm một lúc nữa, vội vàng tự chạy mở cửa.

Cánh cửa mở , đập mắt là một tiểu hài t.ử hồng hào bụ bẫm, miệng ướt, đang phun nước miếng.

Phụ nhân bế tiểu hài t.ử tuổi chừng mười bảy mười tám, dáng vẻ xinh xắn, đôi mắt đặc biệt trong veo.

Nàng thấy Tú Châu liền sảng khoái, hỏi: “Xin hỏi Bạch Ngọc Đường sống ở đây ?”

Tú Châu gật đầu, “Xin hỏi đây là…”

“Ta là thê t.ử , còn đây là hài t.ử của !” Phụ nhân đáp thẳng thừng, chớp chớp đôi mắt lanh lợi hỏi Tú Châu: “Vậy thể ?”

“À... mời !”

Loading...