Bạch Ngọc Đường: “ chính con cho là chất phác , tàn nhẫn g.i.ế.c hại hai nhi t.ử, còn bán hai nữ nhi. Dù cốt nhục sinh, nuôi một con ch.ó vài năm cũng tình cảm, bốn đứa nhỏ lớn nhất cũng mười mấy tuổi , mà nhẫn tâm ?”
“, thể nhẫn tâm.” Ánh mắt Triệu Hàn Yên về hướng cuộn hồ sơ, nhưng tiêu điểm.
Xuân Lai lúc đến gõ cửa, sắc mặt , tay cầm một phong thư.
Triệu Hàn Yên thấy tư thế , thấy quen thuộc, liền đưa tay nhận lấy thư, mở xem.
Xuân Lai: “Vẫn là do đứa nhỏ đưa đến, giống , rõ mặt, che mạng đen.”
“Thật hận thể cấm tiệt cái mạng đen và nón rơm , cả kinh thành ai cũng đội.”
Mặc dù rõ hung thủ dù thể dùng nón rơm mạng đen, thì cũng thể dùng mặt nạ hoặc cách khác để che giấu . Triệu Hàn Yên cũng lúc kiềm chế bản , bực bội cảm thán một tiếng.
Bạch Ngọc Đường khuyên Triệu Hàn Yên chớ nên nóng vội: “Mặc kệ thế nào, tên hung thủ giấu mặt thường xuyên gửi thư, rõ ràng là chút yên , cứ giữ vững sự bình tĩnh, tự khắc sẽ thắng .”
Triệu Hàn Yên cảm thấy lời Bạch Ngọc Đường cực kỳ lý, cũng nhờ lời mà bình tĩnh .
Tiếp tục thư, đó một câu thơ, chính xác hơn là phần mở đầu và kết thúc của một bài thơ.
“Nhật chiếu hương lô sinh t.ử yên, nghi tự ngân hà lạc cửu thiên.”
(Nắng rọi đỉnh Hương Lô sinh khói tía, tựa hồ dải ngân hà tuôn chín tầng mây.)
Chữ thanh tú, .
Bạch Ngọc Đường câu thơ đó , khó hiểu hỏi Triệu Hàn Yên: “Câu ý gì?”
Triệu Hàn Yên lắc đầu, nàng cũng hiểu gì, nhưng vì thư do kẻ gửi đến, chắc chắn hàm ý, thể liên quan đến vụ án tiếp theo.
“T.ử yên.” Bạch Ngọc Đường lên, “Ta thấy hai chữ quen thuộc, hình như lúc đến kinh thành dạo ở đó.”
“Nghe ở nhỉ? Ta thì chút ấn tượng nào.”
Vì Bạch Ngọc Đường thấy lúc đến kinh thành, thể những khác cũng . Triệu Hàn Yên vội vàng triệu tập vài quen thuộc địa phương trong phủ Khai Phong, hỏi họ từng đến hai chữ “T.ử yên” .
Trương Lăng đảo mắt một cái, lập tức : “Có chỉ T.ử Yên Quan ?”
Mắt Bạch Ngọc Đường sáng lên: “ , hình như cũng là chỗ đó, lúc đó hình như bàn tán T.ử Yên Quan thắp hương linh nghiệm.”
Triệu Hàn Yên lập tức đến T.ử Yên Quan xem , Bạch Ngọc Đường đương nhiên theo, Trương Lăng dẫn đường, thêm hơn hai mươi tên nha sai cùng.
T.ử Yên Quan ở T.ử Yên Sơn cách ngoài thành hai mươi dặm, ba mặt là vách đá dựng , mặt duy nhất thể lên núi một con sông sâu chảy xiết, bên bắc một cây cầu treo, khách thập phương qua đều qua cầu mới lên núi .
Triệu Hàn Yên dẫn đến đây, một dự cảm kỳ lạ. Cây cầu là lối duy nhất của T.ử Yên Sơn, nàng bèn để hai tên nha sai canh giữ hai đầu cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-129.html.]
Cảnh sắc trong núi đẽ, chim hót hoa thơm, khác với sự ồn ào náo nhiệt trong thành Đông Kinh, tĩnh lặng tuyệt , đúng là một nơi thích hợp để tu tâm dưỡng tính.
Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường đến đạo quán xong, liền trình bày phận, hỏi tiểu đạo đồng canh cửa trong quán chuyện gì xảy .
Sắc mặt đạo đồng lập tức hoảng sợ, né tránh ánh mắt của Triệu Hàn Yên, ấp úng.
Bạch Ngọc Đường thấy đạo đồng còn nhỏ quá, hỏi gì, đầu thấy một lớn hơn đến, bèn tóm lấy ngay, gằn giọng hỏi.
Tên đạo sĩ sợ đến mức lập tức : “Là T.ử Yên đạo trưởng, tối qua cưỡi hạc về Tây !”
Truyện của -Gió-
“Bị mưu sát?” Triệu Hàn Yên hỏi thẳng.
Đạo sĩ đang định trả lời, lúc phía Đông tiếng nhiều bước chân, lên tiếng gọi: “Từ phía Đông tới, khách quý đến ?”
Tên đạo sĩ trả lời vội vàng đáp ứng, còn gọi đó một tiếng sư thúc.
Triệu Hàn Yên đ.á.n.h giá vị đạo sĩ đến, dẫn đầu là một lão giả tuổi chừng năm mươi, trang phục khác với những khác, chất liệu tinh xảo, cây phất trần trong tay cũng .
Đông Lâm đạo sĩ bèn giới thiệu với Triệu Hàn Yên và những khác, vị là sư thúc chưởng môn, Thanh Khê đạo trưởng.
“Không hai vị quan sai đại nhân đến đây công việc gì?”
Triệu Hàn Yên chỉ cách xưng hô của Thanh Khê đạo trưởng là ngay, vị đạo trưởng tiền nhiệm c.h.ế.t, lập tức đạo trưởng mới.
Triệu Hàn Yên đó hỏi về nguyên nhân cái c.h.ế.t của T.ử Yên đạo trưởng, thấy ai trả lời, Triệu Hàn Yên bèn yêu cầu xem t.h.i t.h.ể.
Thanh Khê cách nào khác, đành thành thật với Triệu Hàn Yên: “Sư của là vì tối qua độ kiếp thất bại, sét đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Lời đạo trưởng sét là loại từ trời đ.á.n.h xuống ?”
Thanh Khê đạo trưởng gật đầu.
“Đêm qua trời đầy , lấp lánh sáng ngời, thời tiết , ngay cả một gợn mây cũng , càng đừng đến chuyện mưa sấm sét.” Bạch Ngọc Đường thể rõ hơn về thời tiết đêm qua, kỳ lạ hỏi, “Chẳng lẽ chỉ riêng chỗ các vị sét?”
Các đạo sĩ đều cúi đầu dám lên tiếng, Thanh Khê đạo trưởng cũng im lặng.
“Không , nếu các vị , chúng sẽ hỏi thăm các thôn dân gần đây.”
“Tiếng thiên lôi , thường thấy .” Thanh Khê đạo trưởng đột nhiên .
Triệu Hàn Yên cau mày, lười thêm nữa, thẳng xem t.h.i t.h.ể của T.ử Yên đạo trưởng.
Sau khi mở nắp quan tài, thể thấy một t.h.i t.h.ể gần như cháy đen . Phần đầu của t.h.i t.h.ể cháy xém nghiêm trọng nhất, tóc gần như còn, trông đúng là giống như sét đ.á.n.h cháy từ đỉnh đầu xuống.
*Editor note: Thực chương trong raw để T.ử Vân đạo trưởng nhưng từ những chương để T.ử Yên nên tui rõ là T.ử Vân đạo trưởng của T.ử Yên Quan như nào nên đồng nhất để T.ử Yên đạo trưởng nha.