Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 145

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:17:30
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay Triệu Hàn Yên khựng một chút, mỉm Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường sững sờ, hiểu Triệu Hàn Yên bỗng nhiên vui vẻ trở , rõ ràng nãy mặt còn xị như thế.

Triệu Hàn Yên vui vẻ dọn xong bát đũa, liền ngân nga một khúc nhạc, xổm bên bếp lò trong phòng bếp, rửa sạch bát đũa.

Bạch Ngọc Đường đó theo , hỏi Triệu Hàn Yên đang hát gì đó, khá , nhưng giai điệu thì từng qua bao giờ.

“Hát vớ vẩn mà.” Triệu Hàn Yên lau tay, giơ tay lên , hai tháng nay việc nặng nhiều quá, tay trở nên thô ráp hơn nhiều.

Bạch Ngọc Đường liếc mắt đôi tay thon dài, thanh mảnh của Triệu Hàn Yên, kìm thở dài: “Tay cũng nữa.”

Cái từ “cũng” đó, rõ ràng còn một sự khẳng định khác, lấy vẻ ngoài tiền đề.

“Ta phát hiện hôm nay đặc biệt ăn , còn cái miệng độc địa như nữa, điều khiến thể suy nghĩ kỹ nguyên nhân,” Triệu Hàn Yên nhếch mép, dựa khung cửa phòng bếp, nửa nửa Bạch Ngọc Đường, “Nói mau, sáng nay dậy sớm ăn vụng mật ong ?”

“Hồ đồ.” Bạch Ngọc Đường vốn dĩ còn đang lắng Triệu Hàn Yên chuyện một cách nghiêm túc, kết quả phát hiện đối phương đang đùa giỡn với .

Triệu Hàn Yên ha hả.

Bạch Ngọc Đường ban đầu cũng , nhưng đó nụ dần tắt, Triệu Hàn Yên bằng ánh mắt kỳ lạ, cũng thêm vài phần dò xét.

Triệu Hàn Yên ngáp một cái, vẫy tay chào tạm biệt Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái, lạnh lùng tiễn Triệu Hàn Yên , nán tại chỗ một lúc, đó cũng về phòng nghỉ ngơi.

Đoạn Tư Liêm từ khi cầu treo sửa xong, mấy rời khỏi T.ử Yên Quan, đều binh lính gác cổng ngăn , dù phận vương gia nước Đại Lý cũng . Đoạn Tư Liêm tức giận giậm chân, còn về sớm chuẩn cho yến tiệc trong cung, sửa soạn cho thật , cốt để ấn tượng mặt Hoàng đế Đại Tống, khiến chuyện cầu hôn thuận lợi thành. cứ hết chuyện cản trở, đến khác chặn đường, điều khiến Đoạn Tư Liêm cực kỳ bực bội.

Sau khi phái thuộc hạ mấy liên lạc với Yến Thù nhưng kết quả, Đoạn Tư Liêm cũng thèm giữ cái giá của vị vương gia cao quý nữa, xông thẳng phòng Yến Thù, yêu cầu Yến Thù đồng ý cho rời khỏi T.ử Yên Quan.

Yến Thù đang thơ, để giải tỏa tâm trạng vì sắp mất khẩu phần ăn ngon.

Đoạn Tư Liêm đột nhiên xông , khiến mạch cảm xúc sáng tác của Yến Thù gián đoạn. Vốn dĩ tâm trạng giải khuây, đối phương còn vô lễ đến mức , điều khiến ấn tượng của Yến Thù về Đoạn Tư Liêm tụt thẳng từ mức bình thường và vô cảm xuống mức chán ghét.

“Xin hỏi Yến đại nhân, dựa cái gì mà cho rời khỏi T.ử Yên Quan, phạm tội gì mà chịu sự quản thúc của các ngươi?”

Yến Thù Đoạn Tư Liêm, hồi lâu, im lặng trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-145.html.]

Đoạn Tư Liêm tức đến trợn tròn mắt, quát y mau trả lời .

“Xin hỏi ngươi là ai…” Yến Thù chớp chớp đôi mắt phượng đẽ vô song của , lộ vẻ mặt mờ mịt.

Truyện của -Gió-

Lúc , Viên Minh, tùy tùng của Yến Thù, cúi đầu cung kính hành lễ xin .

“Vương gia đến quá gấp, tiểu nhân kịp bẩm báo, xin đại nhân thứ . Đại nhân, vị chính là Đại, Lý, Vương, Gia mà tiểu nhân nhắc đến với ngài đó.”

Ngay cả khi xin , giọng điệu chuyện của Viên Minh vẫn nhanh chậm, vững vàng, từ tốn, chút du dương.

Những lời nếu bình thường thấy, thể gì, nhưng với Đoạn Tư Liêm đang trong cơn tức giận thấy, đây là sự cố ý rõ ràng, là chuyện khiến tức điên lên, nhịn đến cực điểm.

“Thì là Đoạn tiểu vương gia, thất kính thất kính, ngờ đến.” Lúc Yến Thù mới dậy, chắp tay chào Đoạn Tư Liêm.

Đối với lăn lộn chốn quan trường lâu năm, nhiều khi mỗi câu họ đều ẩn chứa thâm ý, Yến Thù cũng ngoại lệ. Ví dụ như câu “' ngờ đến” , ý là châm biếm Đoạn Tư Liêm là vương gia nước Đại Lý xông thẳng phòng khác một cách tùy tiện. Quý tộc văn nhã lễ tiết, sẽ cái chuyện , sẽ nhạo thậm tệ.

Đoạn Tư Liêm đỏ bừng cả mặt, tức đến lục phủ ngũ tạng bốc khói.

“Yến đại nhân, mấy sai đến báo với ngươi, rời khỏi T.ử Yên Quan, ngươi thèm đếm xỉa gì, giờ đến tận nơi, ngươi giả vờ quen , thất kính với nữa. Nếu ngờ đến”, thì cũng nên là ngờ đến mới đúng.”

Yến Thù , đưa tay hiệu Đoạn Tư Liêm đừng khách sáo, xuống uống chén .

Đoạn Tư Liêm nào tâm trạng uống , chỉ hất mặt , hừ lạnh một tiếng xuống, yêu cầu Yến Thù thẳng một câu, rốt cuộc thể cho rời khỏi T.ử Yên Quan .

“Vụ án rắc rối, chắc tiểu vương gia cũng đoán , giữ bí mật quan trọng. Bằng cũng sẽ thông báo cho , khi phá án xong bất cứ ai cũng rời .” Yến Thù thở dài một tiếng, “Chuyện liên quan đến đại cục triều đình, hơn nữa còn khả năng liên quan đến hai chữ “ngân hà”. Nếu chuyện chọc giận Hoàng thượng, ai sống yên . Không cho , thật cũng là vì cho tất cả, đặc biệt là đối với tiểu vương gia, là đại sự đấy.”

“Ngươi bớt lời ngon tiếng ngọt, lừa bịp .” Đoạn Tư Liêm thể mắc mưu cái kiểu dối trá đó của Yến Thù, là kẻ ngốc!

“Vậy tiểu vương gia cứ ,” Yến Thù vẫn giữ vẻ mặt tươi đúng mực, “Tiểu vương gia phận cao quý, ngài , Yến mỗ tất nhiên sẽ ngăn cản. khi tiểu vương gia , vụ án xảy ngoài ý , truyền tin ngoài, dẫn đến lượng lớn ngân lượng quan phủ còn tìm thấy , tạo cơ hội cho kẻ phản nghịch. Ngài xem Hoàng thượng thấy sẽ nghĩ thế nào?”

“Nói mấy lời đó gì, đó là trách nhiệm của ngươi, liên quan đến .” Đoạn Tư Liêm lạnh.

“Từ xưa đến nay, chuyện loạn thần tặc t.ử cấu kết với nước khác loạn triều cương, tạo phản còn ít .” Yến Thù cũng lạnh, nhưng vẫn cung kính đưa tay hiệu, và phân phó Viên Minh, nhất định tôn trọng quyết định rời khỏi T.ử Yên Quan của tiểu vương gia.

“Rõ, đại nhân!” Viên Minh ngay đó với Đoạn Tư Liêm, “Thuộc hạ tiễn vương gia xuống núi.”

Đoạn Tư Liêm , nếu rời lúc , xảy bất kỳ sơ suất rò rỉ tin tức nào, Yến Thù nhất định sẽ đổ hết tội lên đầu mặt Hoàng đế Đại Tống. Không chỉ oan, nếu còn nghi ngờ cấu kết với phản thần Đại Tống mưu đồ khác, thì sẽ còn cơ hội nào mặt Hoàng đế Đại Tống nữa. Đừng đến cầu hôn, e rằng cái mạng cũng khó giữ.

Loading...